Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 545: CƯỚP ĐƯỜNG

- Sợ rồi?

- Đó là việc trên chiến trường, làm việc đều vì chủ.

Người mù bỏ vẻ a dua, trên mặt chỉ còn hờ hững.

- Đây mới là dáng vẻ nên có của ngươi, đúng là, còn rất tuấn.

Người mù bỗng cảm thấy, sống lưng phát lạnh.

Sở thích của Tấn địa, thực sự...

- Sau khi Yến quân bỏ chạy, ta trở lại Lịch Thiên thành, trước đi qua kinh kỳ chi địa, có phải ngươi qua đó ăn một bát canh thịt, là một quán ăn lâu đời.

Người mù nghĩ một chút chút:

- Quả nhiên, kén ăn xác thực sẽ chọc họa.

Đêm hôm ấy, Yến quân bình định kinh thành Tấn quốc.

Người mù cùng các Ma vương hợp lực đánh giết Ngu Hóa Thành, Lương Trình cầm đầu người đi báo công, người mù lại gõ gọi một tiệm canh thịt lâu đời, có người nói đã truyền thừa mấy trăm năm, uống một bát canh thịt.

Trên người còn mùi máu tanh chưa tản, lại uống mỹ thực có lịch sử truyền thừa, rất phù hợp với tiểu tư tưởng của người mù.

- Cửa tiệm kia, ta cũng thường tới.

Kiếm Thánh nói:

- Hương vị thế nào?

- Xác thực ngon miệng.

- Ai, như thế đi, ta cũng tin ngươi là vì chủ, cừu của ta, đệ đệ ta chết, ta chuyển sang người Điền Vô Kính, cũng không muốn truy cứu người khác, bằng không muốn một mình ta đi giết hơn vạn Tĩnh Nam quân, không hiện thực.

- Đa tạ đại nhân.

- Nhưng nếu ngươi tự đưa tới cửa, ta liền không khách khí, ngươi trả lời ta, kiếm của ta, khác ba người bọn họ thế nào, đáp đúng, tất cả đều tốt, đáp không đúng, để mệnh lại.

Người mù hít sâu một hơi, cũng không nghĩ nhiều, chậm rãi mở miệng nói:

- Tạo Kiếm sư Sở quốc, tượng khí quá nặng. Kiếm của Bách Lý gia, quý khí quá đáng. Kiếm của Lý Lương Thân, lệ khí quá sâu, chỉ có đại nhân ngươi...

- Ta là khí gì?

- Địa khí.

- Ồ?

- Không phải nịnh hót, sở dĩ Tĩnh Nam hầu phu nhân đem hài tử giao cho đại nhân ngài, là bởi biết rõ ngài là quân tử, đây cũng là điểm khiến người tôn kính nhất, có thể được cừu nhân tín nhiệm, bản thân đã là một loại chân thực.

- Được, tuy nói không phải nịnh hót, nhưng lời này so với nịnh hót, càng khiến người vui tai, ngươi nhìn xem.

- Hả? Xem gì?

- Không thấy sao?

- Thấy được cái gì?

Kiếm Thánh đưa tay chỉ về trước, đồng thời xuống ngựa:

- Quý khí bức người a.

Từ bên đường, một nữ tử xuất hiện, nữ tử mặc hoàng sam, trong tay cầm một thanh kiếm.

- Bách Lý Hương Lan?

Người mù nói.

- Ồ, ngươi biết không ít người, thú vị.

- Trước đây từng thấy, ta biết nàng, nàng không biết ta.

Kiếm Thánh chỉ chỉ Bách Lý Hương Lan, nói với người mù:

- Ngươi nhìn xem, mấy người chúng ta đi đường, mấy ngày không rửa ráy, còn người ta tới cướp đường, lại có thể tắm rửa sạch sẽ, thay một thân y phục mới đi ra. Nhìn xuống giày xem, bùn đất dưới dày không mấy lầy lội, cũng là mới thay. Đây mới là Quý khí bức người.

Bách Lý Hương Lan giơ kiếm trước người, mở miệng nói:

- Bách Lý Hương Lan, bái kiến Tấn quốc Kiếm Thánh.

Thân thể Kiếm Thánh hơi ngửa ra sau, vung vung tay:

- Cô nương, ngươi nhận lầm người rồi.

Bách Lý Hương Lan mở miệng nói:

- Không nghĩ tới, Tấn quốc Kiếm Thánh, lại thích đùa giỡn trước mặt nữ nhân.

- Không nói đùa, nào có Tấn quốc Kiếm Thánh.

- Không phải ngài sao?

- Tấn quốc, đã sớm vong a.

...

Vẻ mê man cùng thất vọng trọng giọng Kiếm Thánh hiện rõ ràng, tứ đại quốc, tứ Đại kiếm khách, bây giờ chỉ có hắn là không có quốc, cũng không có nhà.

Kiếm đạo chi đồ có phong quang đi nữa, chung quy cũng có vẻ hiu quạnh.

Bách Lý Hương Lan không tới để nói chuyện phiếm với Kiếm Thánh, ánh mắt nàng nhìn qua Kiếm Thánh cùng người mù, lại dừng lại trên xe ngựa:

- Thỉnh cầu Kiếm Thánh đại nhân giao đứa nhỏ kia cho ta, để ta mang về.

Kiếm Thánh nghiêng người, một chân lắc lư dưới xe ngựa:

- Ngươi biết ta sẽ không đồng ý.

Nhọc nhằn khổ sở đưa đứa nhỏ này đi xa như vậy, chẳng lẽ chỉ để nửa đường giao cho ngươi?

- Nó là người Càn quốc ta.

Kiếm Thánh nghe vậy, nở nụ cười:

- Ha ha, vậy ngươi theo họ mẹ ngươi sao?

Bách Lý Hương Lan gật gù:

- Ta cùng gia huynh, đúng là theo họ mẹ.

Kiếm Thánh: “...”

Bách Lý gia là đại gia tộc, để một người ở rể, đúng thực là đơn giản.

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, thực sự bị câu trả lời của Bách Lý Hương Lan làm cho nghẹn lời, đưa tay chỉ về sau:

- Được, đi tìm cha nó hỏi xem, nếu cha nó không phản đối, ta lập tức đưa đứa nhỏ này cho ngươi.

Đi đi, đi tìm Điền Vô Kính hỏi, tiện thể hỏi Tĩnh Nam quân, xem họ có đồng ý không.

Bách Lý Hương Lan rút kiếm.

- Ngươi muốn xuất kiếm với ta?

Kiếm Thánh có chút buồn cười hỏi.

Nếu ca ca của nàng ở đây, hai người họ đúng là có thể so tài một chút, nhưng Bách Lý Hương Lan lại không phải Bách Lý Kiếm.

- Đúng.

- Để ca ca ngươi nói lời kia, còn tạm được. Nếu ta đánh ngươi, để lời truyền đi, há chẳng phải thành chê cười?

Ngươi cùng ca ca của nàng tề danh, thế mà lại đánh tiểu muội người ta, thực sư có chút lấy lớn ép nhỏ.

- Hộ tống dòng dõi kẻ thù, thân là người Tấn lại cam nguyện làm chó săn cho người Yến, Kiếm Thánh đại nhân, ngài đã là trò cười rồi.

Người mù ở bên âm thầm so sánh.

Bản lãnh đâm tâm trong lời nói của nha đầu này, không thể không khiến người ta khâm phục.

May mà nàng là muội muội của Bách Lý Kiếm, là người của Bách Lý gia, bằng không tuyệt đối không thể sống tới lớn như vậy, khẳng định đã sớm bị đánh chết từ nhỏ.

Kiếm Thánh lại không tức giận, chỉ gật gù:

- Đúng vậy, ta đã là trò cười rồi.

Bách Lý Hương Lan bắt đầu đi về phía trước, Kiếm Thánh lại tự nhiên nói:

- Dù sao cũng đã là trò cười, không ngại để người đời cười thêm một chút.

Bách Lý Hương Lan tới gần, ánh mắt Kiếm Thánh bỗng ngưng lại, ba đạo hư ảnh kiếm khí xuất hiện, trực tiếp bắn về phía Bách Lý Hương Lan.

Kiếm trong tay Bách Lý Hương Lan huy động, ba kiếm phá ba đạo kiếm khí, càng có dư lực tiến lên, đâm tới trước mặt Kiếm Thánh.

Đối mặt một kiếm ác liệt này, Kiếm Thánh không lùi mà tiến, thân hình vọt lên trước, hai ngón tay thành kiếm điểm ra.

Thấy thế, Bách Lý Hương Lan lập tức nhón mũi chân, thân hình triệt để lui sau, vị trí ba đầu của nàng, đã xuất hiện ba đạo kiếm khí phá đất.

Nếu nàng không quan sát kỹ, hoặc giả chậm một bước, trước mắt đã bị cắt thành bốn năm khúc rồi.

- Kiếm Thánh đại nhân đối phó ta, cũng sẽ dùng thủ đoạn này?

Kiếm Thánh gãi gãi đầu, thân hình bồng bềnh trở lại, ngồi trên xe ngựa:

- Ai, ta lại học cái xấu của Điền Vô Kính rồi.

Trước kia, đánh nhau là đánh nhau, so xem kiếm của ai càng nhanh hơn, so xem kiếm của ai càng sắc hơn, mà từ khi bại chạy trong tay Điền Vô Kính, Kiếm Thánh bắt đầu căn nhắc một số thứ ngoài kiếm.

Thực không phải bản ý hắn như vậy, mà thực sự một vị kiếm khách lại bị một võ phu đánh bại, thực không thể không khiến Kiếm Thánh canh cánh suy tư.

Nghĩ tới nghĩ lui, lại nghĩ được một số điều, cảm thấy Điền Vô Kính dung nhập bố cục vào trong Võ đạo, quả thực có chút kỳ diệu.

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!