Bách Lý Hương Lan không tiếp tục tiến lên, ngược lại xoay ngang kiếm, trường kiếm ông minh.
Trong lúc nhất thời, từ trong vũng bùn bốn phía xuất hiện hơn ba mươi thân ảnh, những người này không rõ đã trốn trong bùn bao lâu, hơn nữa hẳn là đều tinh thông liễm tức ẩn nặc, ngay cả người mù cũng không thể nhận thấy từ trước.
Đương nhiên, cũng là do người mù không thể thời thời khắc khắc dùng tinh thần lực thăm dò bốn phía, thứ này quá háo sức, mở mãi không dừng, hắn sẽ biến thành thây khô mất.
Hơn nữa Kiếm Thánh ngồi bên cạnh, người mù cũng tự nhiên mà không thèm để ý.
Hơn ba mươi cao thủ Ngân Giáp vệ xuất hiện, nhanh chóng vây xe ngựa lại, ba mươi người này vừa hiện, đã lập tức toát ra một cỗ khí huyết thuộc về cao thủ.
Người kém nhất, cũng phải đạt tới Lục phẩm trong đó thậm chí không thiếu cao thủ Tứ phẩm ở trong.
Nói không chút khoa trương, lần này Ngân Giáp vệ đúng là chịu bỏ vốn gốc, quá nửa cao thủ đều đã tụ tập ở đây.
Nơi này là Tấn địa, Mật Điệp tư còn chưa hoàn toàn khống chế, hơn nữa người phụ trách Mật Điệp tư nơi này mới tự sát, thế nhưng đám cao thủ Ngân Giáp vệ này vượt ngàn dặm tới đây lại không gây ra bất cứ sự chú ý cho quan phương, đương nhiên không thể không khiến người bất ngờ.
Kiếm Thánh có chút tiếc nuối sờ hông, Long Uyên không bên người, thực sự động thủ, liền ít đi một cỗ cảm giác thong dong.
Lực lượng một người có mạnh tới đâu, trước một cơ quan của một nước, vẫn có chút nhỏ bé.
Giang hồ, chung quy vẫn chỉ là giang hồ, cũng khó trách Điền Vô Kính lại vẫn xem thường giang hồ.
Bách Lý Hương Lan lần thứ hai chắp tay:
- Kính xin Kiếm Thánh mở một con đường!
Đây là câu khách sáo cuối cùng, Kiếm Thánh còn không lùi, vậy cao thủ Ngân Giáp vệ ở đây hôm nay, cũng muốn thử xem có thể lưu vị Kiếm Thánh này lại hay không!
Kiếm Thánh có chút bất đắc dĩ xoa xoa mu bàn tay, cảm khái:
- Ta nói, địa giới hiện tại này, đến cùng có phải là của người Yến các ngươi không?
Rõ ràng là địa bàn của người Yến, rõ ràng là đứa nhỏ hậu đại của Hầu gia Đại Yến, lại gặp phải một đám người càn đến cướp, còn người bảo vệ đứa nhỏ, lại là người Tấn hắn.
Không ngờ, người Yến lại không phát giác bất cứ điều gì?
Người mù lấy ra một cây thuốc khói báo hiệu, ánh mắt Kiếm Thánh sáng lên, nói:
- Như thế thì tốt.
Người mù lắc đầu một cái:
- Khoảng cách quá xa.
- Ngươi lấy ra làm gì?
- Để ngài cao hứng một chút.
- Ta thực có chút thích ngươi rồi.
Người mù: “...”
- Ha ha ha...
Kiếm Thánh đứng trên xe cười to, đầu ngón tay bắt đầu nhỏ máu.
- Ta muốn xem xem, ai dám đi lên!
Máu tươi nhỏ xuống là một loại thái độ, đây là thái độ càng quyết tuyệt hơn khi nắm Long Uyên kiếm trong tay, lấy tinh huyết hóa kiếm, lấy bản nguyên làm phong nhuệ.
Từ bắt đầu, đã lộ tư thái liều mạng.
Trong lúc nhất thời, cao thủ Ngân Giáp vệ bốn phía khẽ ngưng trệ.
Bọn họ rõ, người đối diện là ai, cho nên càng rõ sự đáng sợ của người đối diện, vốn là bọn họ nhiều người, giờ cùng tiến lên, có cơ hội đem người kia lưu lại ở đây.
Nhưng trong lúc hỗn chiến, ngươi tới ta đi, khả năng bọn hắn phản tổn thất non nửa cao thủ mới có thể thành công. Tử vong, trở thành xác suất tùy cơ, vì giết Kiếm Thánh, nhất định sẽ có người chết, mọi người xem thiên vận, ai không may thì chết.
Nhưng hiện tại, lại khác rồi.
Trong con mắt của chuyên gia tâm lý người mù, cái này chẳng khác nào chuyển từ Cò Quay Nga, cả băng có 1 viên đạn, thành cả băng đầy đạn, ai lên trước, kẻ đó chết, khiến người ta không thể không thấy ngột ngạt, đây là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau, ai nguyện đi chủ động làm “Tiêu hao phẩm”?
Xẹ ngựa chậm rãi tiến lên, Ngân Giáp vệ hai bên bắt đầu đi theo, rất quỷ dị, nhưng vẫn không có người nào đi áp sát đầu tiên.
Xe ngựa đi ngay phía trước, Bách Lý Hương Lan chú ý tới động tác của các Ngân Giáp vệ, cũng rõ ràng tâm lý mỗi người, xét cho cùng, sống dễ chịu, ai muốn đi chết.
Rốt cục bò tới vị trí hiện tại, tu luyện tới tầng thứ này đều không dễ, tuy không tới mức sợ chết nhưng không ai muốn làm kẻ đầu tiên hy sinh.
Bách Lý Hương Lan không lùi về sau, thậm chí còn chủ động bước lên, nàng rõ, nếu nàng cũng lui, vậy lần ngăn cướp này, hoàn toàn biến thành chuyện cười.
Mũi kiếm bắt đầu gào thét, kiếm trong tay Bách Lý Hương Lan chỉ về phía Kiếm Thánh trên xe ngựa, bắt đầu súc thế!
- Đừng nghĩ ta sẽ nể mặt Bách Lý Kiếm mà lưu thủ, kiếm khách xuất kiếm, liền phải có giác ngộ người kiếm cùng đoạn, điểm này, hẳn là ca ca ngươi đã dạy ngươi.
Kiếm của Bách Lý gia, coi trọng một cái chớp mắt, chân chính chém ra, chính là cực đoan một mất một còn.
Giao thủ sắp tới, khác hoàn toàn chào hỏi lúc trước.
Khi đó Bách Lý Hương Lan không xuất toàn lực, mà Kiếm Thánh cũng không có sát tâm.
Nhưng trước mắt, lại đã vào tình cảnh một bên có tiến không lùi.
Thấy Bách Lý Hương Lan muốn là người xuất thủ đầu tiên, Ngân Giáp vệ bốn phía rốt cục không do dự nữa, bắt đầu cùng đánh về phía xe ngựa.
Tinh huyết trên đầu ngón tay Kiếm Thánh đã ngưng thành kiếm, kiếm khí mạnh mẽ bắn ra, loáng thoáng đã có thể nghe được từng tiếng sấm rền trầm thấp.
Kiếm khí, ẩn trong phong lôi, một khi xuất thủ, tất sẽ là lôi đình nhất kích, đây là khí tràng mà Kiếm Thánh dùng bản nguyên của bản thân tạo nên, đây là tất sát chi cục của Kiếm Thánh.
Nhưng đúng lúc này, người mù vốn đang đánh xe lại bỗng vén rèm xe lên, một tay ôm lấy đứa nhỏ từ trong tay Đinh Hoành đang sửng sốt, một tay khác cầm chủy thủ, chỉ vào đứa nhỏ.
Chủy thủ ánh hiện lam quang, hiển nhiên là đã bôi kịch độc, hắn không muốn chết trong trận ác chiến này, hắn giống Trịnh Phàm, đều rất tiếc mệnh, hơn nữa quan trọng nhất là, người mù biết, thứ bên hắn muốn bảo vệ, kỳ thực đối phương càng sợ có chuyện ngoài ý muốn, vậy có gì phải hoảng?
Không chút do dự, người mù rống to:
- Tất cả chớ động, còn động ta giết nó!
Kiếm Thánh: “...”
Bách Lý Hương Lan: “...”
...
Vốn dĩ sẽ là một trận đại chiến vang danh giang hồ, có thể khiến người kể truyện trong các quán trà kể mười năm không chán, có thể khiến kiếm khách trẻ tuổi hậu thế ngóng trông tuyệt đại phong thái.
Có thể đấy lên phong bạo, thậm chí là quốc chiến.
Lại bị người mù, dùng một câu rống to kêu ngừng.
Tất cả, như bị ấn phím Pause.
Chuyện đột ngột khiến người trong cuộc không kịp chuẩn bị, thậm chí không ít cao thủ Ngân Giáp vệ thở dốc, đây là do mạnh mẽ đè khí huyết đang vận chuyển mà thành nội thương.
- Khặc khặc...
Thân thể Kiếm Thánh cũng lay động, không phải bị thương, mà là bị thao tác này của người mù làm bất ngờ.
Con mẹ nó, ngươi mẹ nó là người Yến a!
Đây rốt cục là chuyện gì, trên đời lại có chuyện quái đản như vậy sao, một người Tấn và một đám người Càn chuẩn bị vì một đứa nhỏ người Yến mà chém giết.
Kết quả lại có một người Yến khác, kề chủy thủ lên cổ đứa nhỏ!!!
Nhưng, đại chiến suýt bùng nổ, xác thực đã dừng lại.
---------------
Phóng tác: xonevictory