Khuôn mặt Bách Lý Hương Lan trở nên băng hằn, hiển nhiên, nàng càng ức hơn Kiếm Thánh mấy lần.
Rõ ràng là nàng tới cướp đường, nhưng giờ thì hay rồi, bên cướp đường lại đột nhiên biến thành người bị uy hiếp?
Bách Lý Hương Lan rốt cục nghiêm túc nhìn về phía người mù, lập tức, nàng nhận ra:
- Ngươi là người Yến!
Lúc trước, Lý Phú Thắng đóng quân ở ngoài thành, Trịnh Phàm đi sứ Càn quốc, người mù cùng A Minh đi cùng.
Có điều lúc vào cung, người mù cùng A Minh bị đẩy ra, nhưng sau đó trên đường gặp ám tử của Sở quốc ám sát, lại suýt chết dưới quân Càn do Tổ Đông Lệnh vây giết, là Bách Lý Hương Lan xuất hiện, mở cục diện, để đám người Trịnh Phàm có thể ra khỏi thành.
Chỉ có điều khi đó, người mù đứng sau lưng Trịnh Phàm, cho nên vẫn chưa cho Bách Lý Hương Lan ấn tượng quá sâu, lại bởi vì Trấn Bắc quân đúng lúc tới đón, dẫn tới huynh muội Bách Lý gia trực tiếp về thành, không giao thủ.
Nhưng khi “Đèn pha” chiếu rọi lên người người mù, Bách Lý Hương Lan vẫn lập tức nhận ra.
- Đúng, ta là người Yến.
Người mù nói chuyện rất đương nhiên.sắc mặt Bách Lý Hương Lan nhanh chóng bình ổn lại, tuy nói nàng không sánh được ca ca của nàng, nhưng cũng tuyệt không phải cao thủ bình thường có thể so, bằng không Càn Hoàng cũng không để nàng làm hộ vệ cho bản thân, cho nên khả năng điều chỉnh tâm cảnh, vẫn rất tốt.
Nhưng người đối diện nàng, lại là kẻ cáo nhất trong đám Ma vương.
- Thú vị, một người Yến, lại dùng một đứa nhỏ người Yến tới uy hiếp ta.
- Sao, không thể sao?
Người mù hỏi ngược lại.
- Ngươi có thể thử xem.
- Ngươi kích ta?
Người mù cười nói.
- Sao, không dám?
Bách Lý Hương Lan mở miệng nói.
- Xác thực không dám, đứa nhỏ này, quý giá a, hậu đại Hầu gia, ngày sau tất có thể kế thừa tước vị, chờ nó lớn lên, trên đời này trừ bỏ Thái tử, còn mấy người có thể cao quý hơn nó? Nhưng hết cách rồi, nếu nó là hậu đại của Hầu gia, nó phải gánh chịu trách nhiệm của chính mình.
Người mù nghĩa chính ngôn từ khí phách nói:
- Thân là Hầu gia chi tử, truyền thừa vinh quang nhất mạch Tĩnh Nam hầu, sao có thể để địch quốc bắt cóc, sống ngày tháng ăn nhờ ở đậu, bị người điều khiển uy hiếp?
Kiếm Thánh nghe vậy, nhíu mày.
Bách Lý Hương Lan đột nhiên cảm thấy sự việc mất khống chế.
Người mù tiếp tục quát:
- Ngươi nghĩ ta không dám giết đứa nhỏ này? Ta có thể nói cho các ngươi biết, hôm nay ta giết nó, coi như các ngươi thả ta trở về, Hầu gia cũng không giết ta, ngược lại còn thăng quan tiến chức cho ta, thỉnh công cho ta! Hầu gia có thể vì Đại Yến mà diệt cả nhà, sao có thể không nỡ một đứa con trai? Hắn sao có thể ngồi nhìn đứa nhỏ này bị Ngân Giáp vệ các ngươi mang đi, nuôi ở bên người Quan gia kia? Ta giết nó, bất luận Hầu gia hận ta thế nào, hắn cũng sẽ ban thưởng ta, ta có thể tiếp tục sống tốt!
Lời người mù nói, khiến Kiếm Thánh không thể phản bác, bởi hắn cảm thấy, lời người mù, đúng.
Bách Lý Hương Lan cũng không thể phản bác, bởi Điền Vô Kính, xác thực là người có thể làm được chuyện như vậy.
Đây là công hiệu của uy danh, trên đời này trừ bỏ Trấn Bắc hầu cùng Yến Hoàng, người hiểu Điền Vô Kính nhất, cũng chỉ có Trịnh Phàm Trịnh Tướng quân.
Trừ bỏ mấy người bọn hắn, những người khác nhìn Điền Vô Kính, kỳ thực nhìn như băng khí lạnh như băng.
Người mù giả vờ khoa trương liếm đầu lưỡi, trên mặt nở nụ cười “Phản diện”, dữ tợn nói:
- Ngươi hỏi xem, ta dám giết hay không?
Ánh mắt Bách Lý Hương Lan hơi ngưng lại, cao thủ Ngân Giáp vệ ở quanh cũng không dám làm bừa.
Người mù lại tiếp tục hô:
- Giết nó, ta có thể thăng quan tiến chức, nhưng các ngươi, Càn quốc ngươi thì sao?
Ha ha ha ha ha...
Nó chết, Hầu gia chỉ tử chết, con trai Tĩnh Nam hầu chết, thiếu chủ Tĩnh Nam quân không còn, Càn quốc các ngươi, sẽ đối mặt với nộ hỏa của toàn bộ Tĩnh Nam quân!
Đại chiến Yến Càn, cấp tốc nổi lên!
Các ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, còn có ngươi, ngươi, ngươi... Các ngươi, có thể thay Quan gia của các ngươi, quyết đoán khai chiến sao?
Khi các ngươi trở về, nói cho Quan gia của các ngươi, các ngươi thành công đốt chiến hỏa, Quan gia của các ngươi, sẽ khen thưởng các ngươi thế nào đây, cho vợ con các ngươi đặc quyền gì đây?”
Kiếm Thánh “Chà chà chà” mấy tiếng, lời này, nói rất hay.
Đám cao thủ Ngân Giáp vệ đưa mắt nhìn nhau, bọn họ đều là đầu mục các nơi, tự nhiên là hiểu hướng phát triển sắp tới của triều đình, nửa bắc Càn quốc đang thiếu lương thực, phải không ngừng điều lương thực từ Giang Nam tới trợ giúp, đồng thời còn mới chiêu mộ một đợt tân binh mới, Bệ hạ đang cố gắng chuẩn bị cho tương lai.
Là tương lai, mà không phải hiện tại.
Nếu như nhi tử chết, Điền Vô Kính có thể sẽ phẫn nộ mà tự ý khai chiến?
Đáp án là, rất có khả năng...
Điều này mới phù hợp với ấn tượng mà Điền Vô Kính đã tạo cho mọi người, cũng phù hợp với ấn tượng mà Yến Hoàng gây dựng, cũng phù hợp với tính cách cả Yến quốc.
Người mù đặt đứa nhỏ trên đùi, tay phải tiếp tục cầm chủy thủ đặt ở đó, tay trái thì phất tay:
- Đến, đến a, còn chờ gì nữa! Đứa nhỏ này sống tiếp thì là đại công của ta, đứa nhỏ này chết trong tay ta, thì ta cũng phú quý nửa đời! Coi như các ngươi giết Kiếm Thánh đại nhân, sau khi ta giết đứa nhỏ này, các ngươi lại mạnh mẽ lấy đầu trên cổ ta đi, vậy người nhà của ta, vẫn có thể được trọng thưởng! Tính đi tính lại, đều không lỗ!
Bách Lý Hương Lan trầm giọng:
- Nếu ngươi chết bất đắc kỳ tử thì sao?
- Ha ha ha...
Người mù lần nữa cười to, cười tới chảy cả nước mắt:
- Cho nên mới có câu, nữ nhân tóc dài não ngắn, được rồi, đừng tự cho là mấy chục người các ngươi có thể lặng yên tới đây, cũng đừng cho là các ngươi tới lui không để lại chút vết tích. Mà dù các ngươi có thể làm được không chút dấu vết, thiên y vô phùng.
Nhưng nếu Hầu gia nhà ta muốn nổi giận, Đại Yến ta muốn trút nộ hỏa, không đánh Càn quốc ngươi, còn có thể đi đánh ai?
Đánh Càn quốc ngươi, còn cần lý do?
Không có lý do, vậy tự tạo lý do là được, đứa nhỏ này chết, đổ lên đầu người Càn các ngươi là có lời nhất, cũng là thích hợp nhất, bất luận là triều đình, hay là giang hồ, thậm chí lê dân bách tính đều có thể cảm thấy tín phục.
Cuối cùng, ngươi cho rằng các ngươi thực có thể làm sạch sẽ, ha ha, chuyện cười.”
Một chữ cuối cùng, kéo thành trường âm.
Kiếm Thánh có chút cảm thấy bản thân học cái xấu, từ khi bại trong tay Điền Vô Kính, hắn cảm thấy bản thân sa đọa rồi, bởi hắn phát hiện, bản thân có thể hiểu được ám chỉ của người mù.
Có điều, Kiếm Thánh cũng không chút do dự.
Hắn đưa ngón tay còn đang chảy máu lên miệng, bắt đầu mút.
Đồng thời khoát tay:
- Không đánh, không đánh, đứa nhỏ người Yến, người Càn các ngươi tới tranh, không có việc của di dân Tam Tấn ta, không công ném mệnh ở đây, không đáng. Không đánh, không đánh, các ngươi muốn đánh muốn giết, mời tiếp tục.
---------------
Phóng tác: xonevictory