Kiếm trong tay Bách Lý Hương Lan run lên.
Nếu Kiếm Thánh quyết tâm muốn bảo đảm đứa nhỏ này, như vậy bọn họ chỉ cần liều mất một nửa cao thủ ở đây, cũng có thể khiến Kiếm Thánh chôn thây cùng.
Nhưng nếu Kiếm Thánh muốn một lòng một dạ chuồn, ai có thể ngăn được?
Chỉ cần Kiếm Thánh không chết, chuyện hôm nay, nhất định có một người sống truyền ra.
Mà thân phận người này cao quý, lời ra đáng tin, ngươi có thể che miệng được hắn?!
- Ha ha.
Bách Lý Hương Lan nở nụ cười.
Người mù lại lập tức nói:
- Cười thêm mấy tiếng, che giấu thất lạc cùng bứt rứt.
- Ha ha, ngày xưa tiên sinh theo Trịnh Phàm kia vào Thượng Kinh, ta lại quên mất tiên sinh, xin hỏi đại danh tiên sinh.
Người mù cực thản nhiên nói:
- Họ Phiền, tên Lực, Phiền Lực.
- Ta nhỡ kỹ rồi.
- Xin nhớ kỹ.
Bách Lý Hương Lan nhìn về phía Kiếm Thánh:
- Đại nhân, Tấn địa hỗn loạn, nếu không chê, ngày sau có thể tới Bách Lý gia ta làm khách, gia huynh thường nhắc tới ngài.
- Sau này sẽ đi.
Kiếm Thánh nói.
Đây là hai bên bắc thang cho nhau xuống.
Bách Lý Hương Lan lại nói:
- Chuyện lần này, không phải chúng ta làm.
- Chuyện gì.
Kiếm Thánh hơi nghi hoặc.
- Chuyện đứa nhỏ, chúng ta thu được tin tức, nói vị kia có thể đã bại lộ, nên vội vàng đuổi tới tiếp ứng.
- Ngươi nói với ta làm gì?
Kiếm Thánh có chút không hiểu.
Người mù lại gật đầu:
- Ta biết rồi.
Bách Lý Hương Lan phất tay, mấy chục vị cao thủ Ngân Giáp vệ bắt đầu thối lui.
Lập tức, Bách Lý Hương Lan cũng nhẹ nhàng rời đi, hóa thành một đạo hoàng quang thiển nhạt nhanh chóng biến mất.
Người mù cũng thả chủy thủ trong tay xuống, thở một hơi nhẹ nhõm.
Kiếm Thánh lại có chút chán nản ngồi xuống, ngước đầu, nhìn trời.
Người mù hơi nghi hoặc hỏi:
- Ngài sao vậy?
- Xem ngươi lấy quốc thế ép người, có chút ước ao.
Người mù cười khổ:
- Ngươi lại tới nữa rồi.
- Ta để đệ đệ ta làm phản lại Tấn Hoàng, kết quả là kinh kỳ chi địa cũng không còn. Ta giúp Tư Đồ Lôi giết cha hắn, kết quả dã nhân đang tàn phá địa bàn Tư Đồ gia. Ta làm cái gì cũng không được, nhìn như làm rất nhiều chuyện, cuối cùng đều làm thành hỏng bét.
Kỳ thực, vừa rồi ta muốn thoải mái đại chiến một trận, dùng máu Ngân Giáp vệ, để tên kiếm khách vong quốc như ta có thể để lại ít đề tài cho hậu nhân đàm luận, hơn nữa, cũng xem như giải thoát.
Có những lúc nghĩ kỹ lại, Điền Vô Kính nói không sai, giang hồ là giang hồ, vì nó không lên được mặt bàn.”
- Dã nhân, có thể sẽ đánh đổ Tư Đồ gia, giết tới.
- Ta biết.
- Ta biết một nơi có thể giết dã nhân.
- Ha ha, thú vị, đệ đệ ta chết trong tay ngươi, giờ ngươi lại còn gan lừa ta bán mạng cho ngươi, làm một tên Yến cẩu chân chính?
Đừng nói ta nguyện hay không, ngươi xứng sao, cái Thịnh Lạc thành kia, chứa nổi sao?”
Không còn quốc gia, nhưng hắn vẫn còn kiếm, vẫn là Kiếm Thánh.
Người mù cười nói:
- Làm việc cho Tĩnh Nam hầu, người đời nhất định nói ngươi là Yến cẩu.
- Vậy đi Thịnh Lạc thành thì khác gì?
- Thành thủ Thịnh Lạc thành, tính cách đê tiện như cẩu, sao có thể xứng sai khiến ngài? Người đời chỉ cho rằng, Kiếm Thánh ngài chủ động vì di dân Đại Hạ mà giết dã nhân, người Yến trong Thịnh Lạc thành nhất định như thiên lôi sai đâu đánh đó của ngài, hai việc, hoàn toàn khác nhau.
Như vậy, kiếm của ngài cũng sẽ có đất dụng võ, mà mặt mũi, cũng bảo toàn.
Giết dã nhân, suy nghĩ nhân sinh, chờ dã nhân bị giết lui, hoặc bản thân nghĩ rõ, muốn đi hoặc mất hứng, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Kiếm của Kiếm Thánh, vĩnh viễn tự do, bất luận suy nghĩ nào muốn hóa thành sợi dây buộc lấy kiếm của ngài, đều sẽ bị bị phong quang cắt đứt.”
- Ngươi nói như vậy, đúng thực có chút đạo lý.
...
Thiết lập nhân vật của người mù là bác sĩ tâm lý, đã là bác sĩ tâm lý, đều sẽ biết nói chuyện, bác sĩ tâm lý mà không biết nói chuyện, dù thế nào cũng khiến người thiếu chút cảm giác.
Sau đó, người mù không vừa lòng việc bản thân chỉ làm một nghề, bắt đầu kiêm nhiệm, không cẩn thận, lừa nhiều người quá, trở thành thầy bói.
Sau khi tới thế giới này, càng bày sạp đoán mệnh kiếm tài chính khởi động cho mọi người mở khách sạn.
Bản lĩnh lừa người, đã đạt tới trình độ tự nhiên thiên thành.
Đương nhiên, chữ lừa này không hẳn là lừa, có một câu nói rất hay, vô dục mà được, mà chính bởi tâm có lọt, nên mới có chỗ vào.
Người mù nhìn ra Kiếm Thánh mê man, mới tung cành ô-liu này.
Không nói đâu xa, chỉ riêng trên tường thành Thịnh Lạc thành ngày sau, chủ thượng đứng trên trạm, phía trước là dũng sĩ thiết kỵ, phía sau là bảy đại Ma vương, bên cạnh lại có Kiếm Thánh đương đại.
Người mù cảm thấy, dựa theo sở thích phô trương của Trịnh Phàm, tuyệt đối hưng phấn tới không ngủ yên.
Giang hồ của thế giới này, không khoa trương như tiểu thuyết, võ giả của thế giới này, cũng không biến thái như vậy, vương triều hưng thế, vẫn phải dựa vào tư nguyên hùng hậu như thủy triều.
Nhưng nếu có thể để tôn Kiếm Thánh đại phật này vào trú Thịnh Lạc thành, ngày sau một khi khai chiến, hắn một mình đứng trên tường thành, tương đương với trực tiếp có thêm một ngàn Thiết kỵ!
Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Phượng trong xe đưa mắt nhìn nhau, hai người ăn ý không nói lời nào, bởi bọn họ rõ, ở đây, hai người không có tư cách nói chuyện.
Đại danh của Kiếm Thánh quá lớn, ép giang hồ Tấn quốc mười năm, không người có thể sánh vai, còn người mù kia, ban đầu chỉ biết nịnh hót, nhưng mấy câu nói vừa rồi, đã hiển lộ rõ khí tượng.
Người mù vén rèm, đưa đứa nhỏ cho Đinh Hoành, tùy tiện nói:
- Hai vị cũng là nhân vật vang dội giang hồ Tấn địa, bây giờ Tấn quốc tuy vong, nhưng hai vị hẳn cũng hiểu, một khi dã nhân giết tới, sẽ là tai nạn cỡ nào đối với Tấn địa, khẩn cầu hai vị bỏ thiên kiến bè phái, vì bách tính Tấn địa, tới Thịnh Lạc thành đồng thời ngự biên. Thị thị phi phi đều là miệng lưỡi tiểu nhân, đại trượng phu cân quắc đạo lý trong lòng.
Lời này, nói rất hay, kỳ thực, người trong giang hồ, nếu có thể, đều muốn làm cẩu.
Dù là đám văn nhân luôn thích thanh cao, không phải lúc nào cũng muốn bán mình cho đế Vương gia sao.
Đinh Hoành ôm quyền với người mù, nhìn về phía Kiếm Thánh:
- Đinh mỗ, đồng ý đi theo Kiếm Thánh đại nhân, trong bang phái ta còn một ít huynh đệ, nếu có thể được cơ duyên này, tự nhiên cũng cao hứng.
Thôi Lâm Phượng che miệng cười, lay lay trước ngực nặng trịch:
- Ta cũng vậy, đợi đến nơi, ta gửi một phong thư về trại, đại đương gia nhất định cũng sẽ động tâm.
- Như vậy, ta thay mặt bách tính Tấn địa, đa tạ lòng dạ cao thượng của hai vị!
Người mù nói xong, cúi đầu với Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Phượng.
Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Phượng bận bịu tách ra không dám nhận lễ.
Xe ngựa, tiếp tục tiến lên, thoải mái tiến lên.
Kiếm Thánh bỗng mở miệng nói với người mù ngồi bên cạnh:
- Ngươi là một nhân vật.
- Đại nhân quá khen rồi.
- Có điều ta càng tò mò, vị thành thủ có thể thu ngươi làm thủ hạ kia, có phải đúng như ngươi nói, tính cách đê tiện như cẩu?!
- Đại nhân có biết, tại sao có câu “Chim khôn chọn cành cao mà đậu” không?
- Hừm, vì sao?
- Bởi vì mắt bọn nó không mù.
- Mắt ngươi mù, ách...
Kiếm Thánh lắc đầu một cái, lại nói:
- Quên đi, coi như ta không hỏi.
...
---------------
Phóng tác: xonevictory