Sáng hôm sau, Trịnh Phàm vừa rời giường rửa mặt, đẩy cửa phòng khách ra ngoài, đã thấy Lý Nghĩa Dũng cùng một đám người đứng bên ngoài, vốn bọn họ đều ngồi trên ghế, chặn kín cả đầu hành lang, nhưng bởi ai cũng mặc giáp trụ, cho nên bất luận chủ quán hay khách tới lui cũng không dám ý kiến gì.
Tấn địa mới phụ, chiến sự mới kết thúc được nửa năm, mọi người vẫn còn sợ hãi binh đao.
Trịnh Phàm đẩy cửa ra, Lý Nghĩa Dũng lập tức đứng dậy, những người còn lại cũng lần lượt đứng them, sau đó đồng loạt quỳ xuống:
- Tham kiến Tướng quân!
- Tham kiến Tướng quân!
Trịnh Phàm có chút bất ngờ, chỉ chỉ vào phòng:
- Tất cả vào đi.
Đợi mọi người vào xong, Lý Nghĩa Dũng mới giới thiệu:
- Tướng quân, đây là tất cả giáo úy trong doanh, đại biểu tướng sĩ toàn danh tới cảm tạ Tướng quân hôm qua khao thưởng.
- Đều ngồi đi, tự tìm chỗ ngồi.
- Đa tạ Tướng quân.
- Đa tạ Tướng quân.
Lý Nghĩa Dũng làm như vậy, thực khiến Trịnh Phàm có chút bất ngờ, vốn hôm qua A Minh còn nói, tên này có thể tranh công, nhưng Lý Nghĩa Dũng lại làm rất đúng mực, vội vàng đem các đầu lĩnh tới tạ ân, thậm chí còn mang theo ít đặc sản Tấn địa.
Không đưa vàng bạc châu báu, chỉ có đặc sản phụ cận Lịch Thiên thành, đồ không nhiều, mỗi người cầm một phần, thuần túy là tâm ý.
Đợi gặp mặt, nói mấy câu giới thiệu, Lý Nghĩa Dũng lại đứng dậy đúng lúc, dẫn những đầu lĩnh này xin cáo lui, không quấy rầy Trịnh Phàm làm chính sự.
Đợi bọn họ rời đi, A Minh tựa bên cửa, lắc đầu nói:
- Lý Nghĩa Dũng này, đúng là khiến người mở rộng tầm mắt.
- Nói rõ đối phương có ánh mắt lâu dài.
Trịnh Phàm nói.
A Minh gật gù:
- Cũng tính là nhặt được bảo.
- Là Điền Vô Kính đưa.
- Ta biết, ta biết. Chủ thượng, muốn ăn gì không, ta để chủ quán đi làm.
- Tùy tiện đi.
- Chủ thượng, ngày mai chúng ta xuất phát sao?
- Hừm, chiều nay ta tới Hầu phủ bái phỏng một chút.
Ngày mai phải đi rồi, về tình, Trịnh Phàm vốn là cha nuôi của con Điền Vô Kính, về lý, hắn mới được Tĩnh Nam hầu đề bạt, cho nên hẳn nên tới cửa một hồi.
Kỳ thực, theo quy củ thì tối qua Trịnh Phàm đã nên tới tạ ân, nhưng không khí Hầu phủ lúc này, cũng không phải lúc thích hợp để lôi kéo tình cảm, mà Trịnh Phàm cũng rõ, Điền Vô Kính sẽ không vì hắn tới cửa tạ ân hay không mà có ý kiến gì.
- Người mù còn chưa tới.
A Minh lại bổ sung một câu.
- Không nghĩ tới, quan hệ giữa hai ngươi lại tốt như vậy.
- Quan tâm cơ bản một chút, dù sao tính theo lộ trình, coi như đoạn cuối hắn có cưỡi lừa đi tới, cũng nên tới rồi mới phải.
- Nên nghĩ theo hướng tốt, hẳn là có việc trì hoãn rồi.
- Ừm.
Trịnh Phàm dùng cơm đơn giản trong phòng, sau đó liền đứng dậy rời khách sạn tới Hầu phủ.
Chỉ có điều, đại môn Hầu phủ đã đóng chặt, hôm qua đưa tang, hôm nay liền đóng cửa, giáp sĩ canh cửa san sát, khước từ tất cả khách thăm.
Bất luận là tới dâng hương hay chia buồn, đều ngăn ngoài cửa.
Trịnh Phàm tiến lên, một bộ thấy người sang bắt quàng làm họ, bởi Trịnh Phàm cảm thấy bản thân là người “Đặc biệt” hơn một chút.
Chỉ có điều, vị giáo úy lần trước còn nháy mắt ra hiệu với hắn, lần này lại trực tiếp lắc đầu:
- Trịnh đại nhân, Hầu gia hạ nghiêm lệnh, khước từ tất cả khách tới, ngay cả thái giám truyền chỉ từ trong cung tới, hôm nay cũng không vào được cửa này.
Bất đắc dĩ, Trịnh Phàm chỉ có thể trở về, quay trở lại khách sạn.
- Chủ thượng, không gặp?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái.
A Minh cười cười, nói:
- Thú vị, Tĩnh Nam hầu tự bế?
- Không rõ, chúng ta nên chú ý việc của mình đi, những chưởng quỹ cùng Thủ lĩnh đội buôn kia thế nào rồi?
- Đã thu xếp xong, ngày mai cùng chúng ta về Thịnh Lạc thành.
- Ừm.
Trịnh Phàm ngồi xuống bên giường, chậm rãi xoay người, ngủ thì không buồn ngủ, ở đây lại không có gì để giải trí, hơn nữa không khí Lịch Thiên thành hiện tại, phần lớn các nơi giải trí đều đã đóng cửa, cho nên thực sự không có chuyện gì đứng đắn để làm.
- Chủ thượng, thuộc hạ vừa nghe mấy người bên dưới nói, nói Tĩnh Nam hầu còn hạ lệnh để một tên tổng binh Trần Dương suất lĩnh một vạn quân đi Tín Túc thành thay Nhậm Quyên.
- Mấy ngày trước ta đã gặp người này.
Hôm đó Trịnh Phàm tới Hầu phủ, Trần Dương cùng La Lăng là hai tổng binh quỳ gối trước hành lang.
- Bố cục đối phó dã nhân sao?
- Hẳn là vậy, tiếp đó hẳn còn sẽ điều binh mã khác tới, tạo thành một đạo phòng tuyến đề phòng Tư Đồ gia bị đánh hỏng.
Lần này thì tốt rồi, Thịnh Lạc thành ta tuy nói không tính là chủ chiến khu, nhưng ít ra cũng là chiến khu phối hợp tác chiến, càng khỏi nói năm ngàn Tấn binh kia, giao cho A Trình cùng người mù dạy dỗ, hẳn lại có thể thành một nhánh thiết kỵ.
Tiếp đó lại đòi tiền đòi lương của triều đình cũng dễ hơn, tuy nói ta kiên trì nguyên tắc độc lập tự chủ, nhưng có tiện nghi mà không chiếm mới là kẻ ngốc.”
Tuy rằng lúc trước các Ma vương cùng họp lại, Trịnh Phàm cường điệu tầm quan trọng của bộ binh, dù sao lúc công thành là phải dựa vào bộ binh, cũng không thể để móng ngựa đi đạp tường thành chứ?
Nhưng xét cho cùng, vẫn là kỵ binh tốt hơn.
A Minh cười nói:
- Chủ thượng, ngươi nói Tĩnh Nam hầu đột nhiên cho chức cho binh, nếu hắn biết mấy người người mù tối ngày hô tạo phản, sẽ có cảm tưởng thế nào?
Người nói vô tình, người nghe có ý, Trịnh Phàm còn đang nở nụ cười, bỗng sững lại.
A Minh hơi nghi hoặc, hỏi:
- Chủ thượng, sao vậy?
Trịnh Phàm hít một hơi thật sâu, như nghĩ thông suốt điều gì, hai tay dùng sức xoa xoa cằm, chậm rãi nói:
- Ngươi nói, nếu Tĩnh Nam hầu sớm đã nhìn ra thì sao?
...
Tĩnh Nam hầu phủ, hiện giờ nơi này càng giống như một tòa lao tù lạnh lẽo, trong lao, nhốt một người.
Một người có can đảm tự ngăn bản thân ra khỏi thế gian, một người dù bị hạ thánh chỉ, cũng quyết không thay đổi.
Cả vườn hoa Đỗ Quyên đã rụng một nửa, bởi không có ai dám vào quét tước, cho nên khắp nơi đều thấy hoa nát.
Điền Vô Kính ngồi trên bậc thang, lẳng lặng nhìn vườn hoa tàn.
Hoa này là hắn tự tay trồng, một nam nhân vốn quen cầm đao, có chút vụng về bố trí nơi này.
Nàng ưỡn cái bụng nhô cao, ngồi đằng kia, vừa vụng về học may vá, vừa cười nhìn hắn dọn dẹp vườn.
Bây giờ, hoa tở, hoa lại tàn, ngươi cũng đi rồi, không về được nữa...
---------------
Phóng tác: xonevictory