Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 550: QUỐC THƯ

- Nói Cẩu tử đi ra gặp chúng ta!

- Đúng, mau gọi Cẩu tử ra, để hắn ra gặp hai huynh đệ chúng ta!

Hai tên nam tử mặc giáp trụ có hoa văn tử sắc, đứng trước quân trại gầm lên.

Chung quanh bọn họ, là một đám dã nhân.

Trong quân trại dã nhân hiện tại, tiếng nam nữ hoan lạc vang lên không dứt, đây là những kẻ chịu khổ mấy trăm năm trên tuyết nguyên, nay được chạy ra ngoài, đem tất cả thô bạo cùng kiềm nén trong người phát tiết trên người Tấn dân luôn cao cao tại thượng.

Đồ ăn mỹ vị phong phú, vàng bạc ngọc khí tinh xảo, giáp trụ bền vững kiên cố, còn thêm nữ nhân xinh đẹp như có thể bấm ra nước.

Vù vù, những thứ này, phần lớn dã nhân có sống mười đời cũng không thể tiếp xúc tới, hiện tại đều bày ra trước mặt họ, mặc cho bọn họ hưởng dụng.

Tinh Thần a, quả thực như đang mơ vậy!

- Hai tên kia, là người Tư Đồ gia?

Hai người ngồi trên đống cỏ khô phía xa, một người đeo một chuỗi xương đầu người chính là Tang Hổ, mà người đặt câu hỏi, là một nam tử chột một mắt, người này gọi là Cách Lý Mộc, hắn có làn dã nhẵn nhụi khác dã nhân khác, nếu không phải chột một mắt, vậy nhìn càng giống thư sinh Tấn địa hơn.

Trên thực tế, hắn đúng là có huyết mạch của người Tấn, chỉ có điều tổ phụ của hắn vì phạm tội mà phải trốn vào tuyết nguyên, gia đình hắn vẫn làm việc cho một bộ lạc, quản lý việc làm ăn.

Sau đó Dã Nhân vương khởi binh, hắn là một trong những người hưởng ứng sớm nhất, chiến công trác việt, Dã Nhân vương cũng là người lòng dạ hơn người, cho nên cũng không vì hắn có huyết mạch Tấn địa mà đối xử khác biệt, để hắn đảm nhiệm chức vị vạn hộ.

Dưới tay hắn, càng có một nhóm bại binh người Tấn chiến bại bị bắt, cũng thích hợp một kẻ có huyết mạch người Tấn như hắn Thống soái.

Tang Hổ gật gù, chỉ chỉ hai người đang gào thét:

- Đúng vậy, một người là Tư Đồ Nghị, một người là Tư Đồ Quýnh, bọn họ là người Tư Đồ gia, a không, là ca ca của Hoàng đế Thành quốc Tư Đồ Lôi.

Cách Lý Mộc cúi đầu, vừa cắn nhánh cỏ vừa nhỏ giọng:

- Ta nghe nói, vương từng làm nô bộc nhà họ?

- Đúng, cái này cũng không có gì đáng xấu hổ. Cách Lý Mộc, mùi người Tấn trên người ngươi vẫn quá nòng, chuyện này không chỉ khiến chúng ta không xem thường vương, ngược lại sẽ càng khiến chúng ta cảm thấy vương cao thượng vĩ đại.

- Ngươi biết, ta không có ý đó.

- Ha ha.

- Hai người kia muốn tìm vương, muốn làm gì?

- Bởi trước đó vương đáp ứng hai người họ, chỉ cần Thánh tộc ta nhập quan, sẽ bảo vệ họ đăng cơ, trở thành cộng chủ của tuyết nguyên cùng Tấn địa.

Không có bọn hắn hỗ trợ, lúc chúng ta ở tuyết nguyên, chúng ta cũng không thể liên tục thắng trận, nếu không có bọn họ trong ứng ngoài hợp, chúng ta cũng không dễ công phá Tuyết Hải quan như thế.

Hai người họ, bỏ ra rất nhiều công sức cho Thánh tộc ta.”

- Hai người kia, thực sự không có não.

Cách Lý Mộc cảm khái.

Trước khác nay khác, lúc trước dã nhân chỉ là du hồn trên tuyết nguyên, tự nhiên cần khúm núm với người, ngươi đương nhiên có thể tận tình sai khiến, nhưng trước mắt, dã nhân đã nhập quan, một nửa cương vực Thành quốc đã bị đánh hạ, hai kẻ này còn dám lên mặt, hô to gọi nhỏ tục danh của vương.

- Đừng thấy bọn họ hiện tại ương ngạnh như vậy, thực tế, lòng bọn họ còn sợ hãi hơn bất luận kẻ nào, bọn họ càng hung hăng, là để che lấp nhát gan cùng sợ hãi trong lòng thôi. Hơn nữa, giờ bọn họ còn tác dụng, một số thành trì Tư Đồ gia còn cần bọn họ đi liên hệ, có thể để gia tướng Tư Đồ gia ở các thành này đầu hàng là tốt nhất.

- Thật phiền phức.

- Cách Lý Mộc, ngươi so với Thánh tộc chúng ta còn càng giống Thánh tộc hơn

- Ta đã sớm tín ngưỡng Tinh thần rồi.

- Ha ha, ngươi biết, ta không có ý đó. Kỳ thực hai tên Vương gia Tư Đồ gia này, nếu không phải Tư Đồ lôi không chết ở Tuyết Hải quan, vương đã thực định giúp một trong bọn họ đăng cơ. Còn căn cơ của chúng ta, kỳ thực vẫn là ở tuyết nguyên.

Cách Lý Mộc nghe vậy, bỗng bất mãn nói:

- Dựa vào cái gì!

- Ngươi nghĩ dựa vào cái gì?

- Ta không muốn trở về, gia tộc ta trước kia đã ở đây, giờ ta đã trở về, ta không muốn lại về tuyết nguyên nữa, nơi này, thoải mái hơn tuyết nguyên nhiều.

- Ai nói không phải, nhưng ngươi phải rõ ràng, muốn một ngụm ăn cả đàn dê, cái bụng sẽ căng bạo. Chúng ta cần từng bước đi lên, hiện tại, trước phải đem nhân khẩu, thợ thủ công, nữ nhân, trẻ nhỏ Thành quốc dẫn tới tuyết nguyên.

Để con của bọn họ, sau khi lớn lên có thể trở thành dũng sĩ Thánh tộc ta!

Đề nữ nhân của bọn họ, vì Thánh tộc ta mà sinh đời sau, dưỡng dục càng nhiều nhân khẩu!

Để thợ thủ công của bọn họ, vì Thánh tộc ta mà chế tạo càng nhiều binh khí!

Để nam tử của bọn họ, vì chúng ta mà chăn nuôi, vì chúng ta mà xây công sự!

Không phải chúng ta không muốn vĩnh viễn ở đây, Cách Lý Mộc, ngươi từng là người Tấn, nơi này từng là nhà ngươi, nhưng ngươi phải biết, từ càng xa xưa về trước, nơi này là cố thổ Thánh tộc.

Trở về, chính là giấc mơ chung, vì lẽ đó, chúng ta càng cần nắm chắc từng bước, chúng ta sợ giấc mộng này, đột nhiên tỉnh lại, cuối cùng, cái gì cũng không còn.”

Cách Lý Mộc hít một hơi thật sâu:

- Là bởi... Người Yến?

Tinh nhuệ thiện chiến nhất của Thành quốc đã chôn vùi ở Tuyết Hải quan, bây giờ Thành quốc chỉ còn lại lực lượng miễn cưỡng chống đỡ, chi quân trấn thủ ở biên giới với Sở quốc bị binh mã biên cảnh Sở quốc giữ lại, không thể về giúp.

Tư Đồ Lôi trọng thương chạy trốn, nếu như Tư Đồ Lôi chết, Thành quốc sẽ chỉ còn tính bằng ngày, biến số duy nhất hiện tại, chính là phía tây Thành quốc, cũng chính là Yến quốc kia.

Bọn họ từng phái kỵ binh viễn chinh vượt qua Thiên Đoạn sơn mạch, giết vào tuyết nguyên, mà hiện tại, một khi Thành quốc triệt để hủy diệt, như vậy dã nhân sẽ phải đối mặt với phản ứng trực tiếp đến từ Yến quốc.

Giữa hai bên, khi đó đã không còn Thiên Đoạn sơn mạch cách trở.

Tang Hổ trầm trọng gật đầu:

- Cho nên vương mới trì hoãn thế công, có thể ngươi cho rằng, làm như vậy là cho Thành quốc có cơ hội thở dốc, nhưng chẳng phải, cũng là cho chúng ta cơ hội lấy hơi sao?

- Người Yến, thực sự đáng sợ vậy sao?

- Không dễ trêu.

Một thanh âm từ phía sau truyền tới, A Lai cầm đùi dê nhảy lên đống cỏ khô, trên mặt đeo mặt nạ sắt.

Tang Hổ quay đầu lại, liếc mắt nhìn A Lai, cười nói:

- Tiểu tử nhà ngươi, kém chút không về được a.

- Là ta chạy trốn nhanh, kém chút đã bị người Yến bắt lại rồi, trong quân đội của người Yến có một tên lùn, kém chút, thực sự chỉ kém một chút đã bị tên lùn đó tóm lấy, cũng may là ta đủ may mắn, đụng phải một đầu Yêu thú trong núi, mới may mắn chạy được.

Cách Lý Mộc quay đầu nhìn A Lai:

- Người Yến, thực sự đáng sợ vậy sao?

- Hiện không thể đi chọc bọn hắn, tận lực không nên chọc, chờ dũng sĩ của chúng ta có nhiều giáp trụ hơn nữa, chờ đại quân của chúng ta càng trở nên khổng lồ, chờ các bộ lạc trên tuyết nguyên quy tụ càng nhiều, đến lúc đó, chúng ta mới có niềm tin chân chính đánh với người Yến một trận.

- A Lai, ngươi bị người Yến dọa sợ rồi.

Cách Lý Mộc trêu.

- Không, đây là nguyên văn lời của vương, ngươi không cho rằng vương là người nhát gan nhu nhược chứ? Trên thế giới này, không có ai càng hy vọng đánh bại Yến quốc hơn vương. Như vậy, chúng ta có thể khiến người Yến thuần phục, đem vị quận chúa kia tới kết giao, đây chính là giấc mộng trong lòng vương.

Lúc này, theo tiếng ồn ào của hai vị Vương gia Tư Đồ gia, từ sâu trong doanh trại xuất hiện một nam tử mặc áo da sói, lúc nam tử bước qua, dã bân bên cạnh đều quỳ sát xuống.

Mà nam tử này, lại trực tiếp chạy thẳng tới chỗ hai vị Tư Đồ vương, “Đùng” một tiếng, quỳ xuống, cao giọng:

- Đại gia gia, nhị gia gia, cẩu tử tới thỉnh an hai người.

...

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!