Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 551: BĂNG HÀ?!

Dĩnh thành, nguyên là nơi phát triển của Tư Đồ gia, sau khi Đại Thành lập quốc, đổi tên thành Dĩnh Đô.

Ngoài thành, các nhánh binh cần vương đang lục tục đuổi tới, một số có cờ xí rõ ràng, nhưng phần lớn lại đều là một mảnh hỗn loạn.

Vốn dĩ, Tư Đồ gia kiến quốc đã vội vàng, hơn nữa lại còn có việc nghi ngờ Tư Đồ Lôi giết cha đoạt vị, cho nên nội bộ Tư Đồ gia cũng chưa kịp thời chỉnh hợp.

Mà tất cả những thứ này, cũng vốn có thể thông qua đối chiến với dã nhân mà quét sạch, vừa mới lập quốc, lấy một hồi đại thắng ổn định lòng người, giữ gìn quân uy.

Chỉ là, tất cả những ý tưởng này, lại không thành được.

Tinh nhuệ Tư Đồ gia chôn vùi ở Tuyết Hải quan, dã nhân nhập quan, Đại Thành quốc lập quốc chưa tới một năm, nhất thời đã lại đứng trước bờ vực.

Mà trước mắt, còn vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào trong hoàng cung.

Tư Đồ Lôi không chết ở Tuyết Hải quan, hắn sống sót trở về, nhưng tất cả đều rõ, thậm chí bách tính Dĩnh Đô cũng rõ, Tư Đồ Lôi trọng thương mà về.

Một quốc gia mới lập đã đứng biên giới sụp đổ, khai quốc chi quân lại chuẩn bị băng hà, quốc gia như vậy, lấy gì để duy trì?

Trong tẩm cung, Tư Đồ Lôi đắp kín chăn, trong phòng đốt hai chậu than, khí trời đã sớm nóng, nhưng thân thể Tư Đồ Lôi vẫn phát lạnh.

Miệng môi trắng toát, viền mắt lõm vào, Tư Đồ Lôi tuổi không quá cao, nhưng đã hiện cảm giác đèn cạn dầu.

Mà trước giường, tể phụ Đại Thành quốc Tôn Hữu Đạo đang khởi thảo quốc thư.

Viết xong nét cuối cùng, Tôn Hữu Đạo giơ quốc thư, thổi nhẹ một hơi lên mực cho khô, sau đó nhìn quốc quân đang trên giường:

- Bệ hạ, viết xong rồi.

Ánh mắt Tư Đồ Lôi nhìn về phía hoạn quan hầu hạ bên giường, hoạn quan hiểu ý, lấy đại ấn ra.

Đang chuẩn bị ấn lên, Tôn Hữu Đạo bỗng lui sau một bước, quỳ phục xuống, nức nở:

- Bệ hạ, nếu Bệ hạ điều dưỡng thân thể tốt, chỉnh đốn lại binh mã, chưa hẳn không có hy vọng đánh bại dã nhân, thu phục quốc thổ a!

Tư Đồ Lôi nhìn tể phụ của mình, mở miệng dùng thanh âm cực kỳ khàn khàn nói:

- Lúc bại sạch mới chịu thua, không lọt nổi mắt người.

- Bệ hạ!

- Thừa dịp còn chút gia sản, còn chút tiền vốn mà chịu thua, vẫn tính là có chút cốt khí.

- Mong Bệ hạ cân nhắc!

- Hữu Đạo.

- Có thần.

- Lại viết thêm một câu, viết thêm một câu.

Tôn Hữu Đạo lập tức xoa xoa nước mắt, lần nữa mở chiếu, cầm bút lông.

- Trẫm... Không, ta, Tư Đồ Lôi không cầu vị trí Quốc chủ, không cầu đất phong, không cầu long liễn, không cầu tương lai Tư Đồ gia, không hay dâng giang sơn tàn vách lên, sở cầu duy nhất. Xin Yến... Xin đại Hoàng đế Bệ hạ sớn ngày phát binh, trục xuất dã nhân, cho con dân Tam Tấn thái bình thịnh thế.

...

Yến Kinh.

Lục Hoàng tử nhận vịt quay từ trong tay một tiểu nội hoạn, ngoài ra còn có hai lạng bạc vụn.

Thân là Hoàng tử, thân là chủ nhân, không nói chủ động ban thưởng những thứ này cho hoạn quan thì thôi, lại còn nghiền ép bọn họ, đoạt đồ ăn vặt của bọn họ, còn dọa dẫm lấy bạc, người chủ nhân này, có thể nói là quá kỳ cục.

Trương công công đi Lịch Thiên thành, người theo sau lưng hắn hiện tại là một tiểu công công cũng họ Trương, gọi là Trương Miên Niên, là con nuôi của Trương công công, mới vào cung không lâu, dòng dõi thuần khiết.

Tiểu Trương công công đưa hỗ trợ nhận vịt quay giúp Lục Hoàng tử, còn bạc vụn, lại trức tiếp đưa vào túi Lục Hoàng tử.

Thái giám cung nữ trong cung, kỳ thực cũng là một giang hồ nhỏ, luôn có người giẫm người khác mà lên, cũng luôn có người bị kéo xuống làm bàn đạp, đương nhiên, nếu làm nô tài, tiền đồ của ai cũng ký thác chín phần trên người chủ tử.

Chủ nhân thế lớn, nô tài cũng có thể ưỡn thẳng lưng, chủ nhân thế suy, nô tài ra cửa không được tiếp đãi, các thái giám cung nữ khác cũng không thèm để ý phản ứng của ngươi.

Tiểu Trương công công cảm thấy, không còn vị chủ tử nào càng sa sút hơn chủ nhân của hắn.

Lục Hoàng tử quay qua chỗ tiểu nội hoạn đưa vịt:

- Này, nói với tiểu Trần một tiếng, mai tới lượt hắn hiếu kính rồi.

- Ôi, trí nhớ của điện hạ ngài thật tốt, một chút nô tài sẽ đi báo một tiếng.

- Ha ha, có thể không nhớ kỹ sao, cơm nước của ta, dựa cả vào các ngươi rồi.

- Điện hạ nói quá lời, có thể hiếu kính điện hạ, là phúc phận của chúng nô tài.

- Ta đói rồi, ăn trước đã.

- Điện hạ từ từ dùng, nô tài xin cáo lui.

Lục Hoàng tử tới một góc dưới đình ngồi xuống, ra hiệu cho Tiểu Trương công công mở gói thịt, bản thân tự bẻ một cái chân, bắt đầu gặm.

Gặm gặm, Lục Hoàng tử thấy tiểu Trương công công không động, có chút ngạc nhiên nói:

- Nhìn cái gì vậy, cùng ăn a.

Tiểu Trương công công có chút do dự lắc đầu.

- Sao, chẳng lẽ thức ăn ở Tân Giả khố tốt như vậy, ngay cả thịt vịt cũng không lọt mắt xanh rồi? Hắc, không đúng, Tân Giả khố là chỗ lau bồn cầu, lấy đâu ra thịt mỡ.

Tiểu Trương công công đỏ mặt lên, lắc đầu nói:

- Điện hạ, bọn họ, kỳ thực cũng đều rất khó khăn.

- Bọn họ nào?

- Chính là, những người vừa với...

- Ồ.

Lục Hoàng tử không để ý lắm, tiếp tục ăn thịt quay.

- Điện hạ, tuy nô tài mới tiến cung chưa được hai năm, nhưng nô tài cũng biết, các quý nhân khác tiến cung, đối với người trong cung, cho dù là công công tỳ nữ nhỏ nhoi, cũng đều rất khách khí, những tổng quản kia càng thường thường được hiếu kính, nào có như điện hạ ngài, không nịnh bợ thì thôi, còn vơ vét của họ.

- Sao, ta không có tiền ăn cơm, cũng không thể để bị đói chứ?

- Điện hạ, chỗ cha nuôi của ta còn giấu không ít bạc, nô tài, nô tài có thể đi trộm cho điện hạ dung.

Ta trộm bạc của cha nuôi ta nuôi ngươi a!

- Đừng, đừng, đừng! Các ngươi là các ngươi, ta không cần, mỗi ngày điểm danh để các thái giám cung nữ chuẩn bị đồ ăn, ngày tháng rất tiêu dao, mỗi ngày đều có trò vui, thật tốt.

- Nhưng, nhưng, nhưng nếu như vậy...

Tiểu Trương công công cảm thấy, điện hạ của hắn trong chư vị Hoàng tử là người không được sủng ái nhất, nhưng cũng không có đạo lý tự giận mình như vậy, làm như vậy, chẳng phải là đắc tội hết tất cả mọi người.

Tiểu Trương công công từng ở trong cung nên cũng hiểu rõ, nhưng thái giám này bình thường chẳng là cái gì, nhưng nếu thực sự tới mức nhất định, thi thoảng chơi ám chiêu, nói xấu ngươi trước mặt chủ nhân của bọn họ, cũng đủ khiến ngươi phải ăn đủ.

Lục Hoàng tử không để ý vung tay, còn mút mút ngón tay dính mỡ:

- Không ngại, không ngại, ta ngày tháng túng quẫn, đây là việc ai cũng biết, đám công công trong cung này, ngươi thưởng cho bọn họ một viên đậu vàng, bọn họ sẽ hô ngươi chủ nhân cát tường, đây là việc đã quen từ lâu. Nhưng khi cô không có cơm ăn, chờ bọn họ tới đưa ăn đưa uống, lại moi chút bạc vụn, bọn họ sẽ không chỉ không tức giận, ngược lại còn cảm thấy vui vẻ.

Có một câu Lục Hoàng tử không nói, bọn họ không chỉ cao hứng, mà khi nhìn thấy ngươi ăn đồ ăn của họ, bọn họ sẽ còn thấy cảm động.

Đương nhiên, chuyện này còn cần có kỹ thuật, không phải ai làm bừa cũng được.

Tiểu Trương công công không rõ vì sao.

Lục Hoàng tử cũng không để ý lắm:

- Ngươi không ăn thì ta ăn hết.

- Điện hạ, ngài ăn đi.

- Ha ha.

Lục Hoàng tử tiếp tục gặm, từ một bên tường, bỗng truyền tới tiếng khóc vang.

Lục Hoàng tử đang gặm cổ vịt, bỗng hoảng sợ run lên, phụ hoàng băng hà rồi?

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!