Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 552: BI THỐNG

Trong lúc nhất thời, tâm tư Lục Hoàng tử như hết sạch.

Hoảng sợ, bất an, mê man, sửng sốt... Cùng với một tí ung dung.

Có điều, Lục Hoàng tử vẫn kìm nén tâm tình, không để lộ ra ngoài, nói với tiểu Trương công công:

- Tới đó thử xem, đến cùng là có chuyện gì.

- Vâng, điện hạ.

Tiểu Trương công công chạy ra ngoài, chỉ một chốc, tiểu Trương công công đã mang theo đôi mắt đỏ ngầu, chạy về quỳ gối dưới chân Lục Hoàng tử.

Lục Hoàng tử như muốn bạo tạc, không phải chứ, đã băng hà rồi?

Vị nhị ca kia vừa mới làm chủ Đông cung, giường còn chưa nằm ấm, đã có thể ngồi lên Long ỷ rồi?

Thiên gia vô tình, đây là phản ứng đầu tiên của Lục Hoàng tử, đương nhiên, ngươi cũng không thể cưỡng ép yêu cầu Lục Hoàng tử quá bi thống. Tử bất hiếu, phụ vô tình, câu nói này phát huy nhuần nhuyễn trên đôi phụ tử Thiên gia này.

- Điện hạ, điện hạ, thái gia trong Hải Đường cung, thất bại.

Nghe được câu này, Lục Hoàng tử mới như người đuối nước đột nhiên được kéo lên, đầu có chút choáng.

Hắn có chút lảo đảo ngồi về lại trên ghế, hô...

Phụ hoàng, không bằng hà.

Lòng lại lập tức ổn định không ít.

Bởi Lục Hoàng tử hiểu rõ, bất kể phụ hoàng nắn gân hắn thế nào, giết mẫu tộc, đẩy đổ từ đường, cướp đi tất cả, nhưng tối thiểu, phụ hoàng sẽ không giết hắn.

Chính như vị Tam ca kia, phạm lỗi lớn như vậy, bên người thậm chí còn có gian tế Càn quốc, nhưng giờ không phải là bị vây giờ Hồ Tâm đình sao, không còn cái bên dưới, nhưng không phải vẫn còn sống sao?

Nhưng nếu Nhị ca hắn thượng vị, y theo tính cách kia, mấy huynh đệ bọn hắn, nói thật, người có thể chết tử tế, không nhiều.

Càng khỏi phải nói, vị tẩu tử hung hãn kia sắp vào kinh, nếu vừa vào kinh đã thành hoàng hậu, như vậy đối với mấy đời Vương gia Cơ gia mà nói, vậy đúng là không còn bất cứ một tia hy vọng.

Nhưng từ sâu xa, Lục Hoàng tử còn thấy một tia mất mát, phụ hoàng, không băng hà a.

Tiếp đó, một suy nghĩ cực đại nghịch bất đạo hiện ra: Phụ hoàng, ngươi đến cùng còn sống bao lâu?

Tiểu Trương công công không biết điện hạ đang nghĩ phạm thượng, bản thân vẫn cứ chìm đắm trong bi thương do thái gia qua đời.

Thái gia trong cung, là “Lão sư” của hết thảy các thái giám.

Kỳ thực, thái giám được vị thái gia này truyền thụ luyện khí chi thuật cũng không nhiều, nhưng chuyện hắn làm lại như ngọn đèn sáng, tất cả thái giám trong cùng đều có một ước ao.

Bọn thái giám này, thân thể không trọn vẹn, nên tính cách dễ cực đoan, hận một người, sẽ hận tới tận xương, nhưng ngược lại, biết ơn một người, vậy có thể coi người kia là “Phụ mẫu” tái sinh, thậm chí còn vượt hơn cả thế.

Bởi phần lớn thái giám, đều là bị cha mẹ bán vào trong cung tịnh thân.

- Nén bi thương đi.

Lục Hoàng tử thở dài, cúi đầu, tiếp tục ăn vịt quay.

Vị thái gia kia đi đâu, hắn cũng không biết, cũng không dám đi tìm hiểu sâu, bởi lá bài chết thay trên người hắn, hiện dùng bao nhiêu là ít bấy nhiêu.

Nhưng có một điều mà Lục Hoàng tử đã sớm biết, vị thái gia gia kia, đã rời cung nhiều ngày rồi.

Bởi những hoạn quan làm việc vặt bên cạnh thái gia kia, lúc đưa đồ ăn cho hắn, không lén lút mang bánh gạo tới.

Thái gia, chết ở ngoài cung.

...

Bầu không khí trong cung rơi vào ngưng trệ.

Khóe mắt rất nhiều thái giám đều ửng đỏ, đó là sự bi thiệt thực sự.

Trong Ngự Thư phòng, Yến Hoàng đang phê duyệt tấu chương, khí sắc hắn không tệ, trên mặt còn hồng nhuận.

Lúc này, một tiểu thái giám bước tới cửa Ngự Thư phòng, Ngụy Trung Hà đang hầu bên người Yến Hoàng lập tức hiểu ý ra ngoài, khi nghe tin vị kia trong Hải Đường cung thất bại, Ngụy Trung Hà khẽ mất ổn định, ánh mắt lấp lánh, ngẩng đầu nhìn trời, bấm tay bấm ấ.

Trong giây lát, Ngụy Trung Hà trở về Ngự Thư phòng.

- Xảy ra chuyện gì sao?

Yến Hoàng thả ngự bút, hỏi.

- Bệ hạ, thái gia, quy thiên rồi.

Yến Hoàng nghe vậy, thân thể hơi lùi ra sau, nhắm chặt mắt lại, một hồi mới mở miệng:

- Trở về chứ?

- Bẩm Bệ hạ, khí vận thái gia mượn đi đều trở về, còn nhiều chứ không ít, trước khi thái gia xuất cung đã nói, bất luận Bệ hạ có tin không, cũng bất luận Bệ hạ có lưu ý không, nhưng hắn thân là Luyện Khí sĩ của Đại Yến, tự nhiên giúp Đại Yến bù đắp phần khí số này. Ngoài việc làm bánh gạo cho ngài, đây cũng là việc duy nhất hắn có thể làm vì Bệ hạ.

Yến Hoàng khoát tay áo một cái:

- Để Trẫm một mình một lúc.

- Vâng, Bệ hạ.

Ngụy Trung Hà khom người lui khỏi ngự thư phòng.

Yến Hoàng dựa lưng trên ghế, không ai có thể biết trong mắt hắn đang suy nghĩ gì.

Cũng không biết qua bao lâu, Yến Hoàng mạnh mẽ chống ghế ngồi thẳng dậy, cầm lấy chén trà, trà đã lạnh, hắn lại không để ý mà một hơi uống cạn, thậm chí ngay cả lá trà bên trong, cũng đồng thời vào miệng, từ từ nghiền ngẫm.

Nhai thế nào đi nữa, cũng không thấy vị đắng mảy may.

Ánh mắt Yến Hoàng dần hiện lệ khí, nắm ngón tay nắm chặt lấy ngự án.

- Ngươi vẫn nhắc bên tai Trẫm, nói Long mạch vì bị Tàng phu tử trảm, cho nên thân thể Trẫm mới bắt đầu trở nên ngày càng kém, ngươi nói Trẫm phải đem khí vận bị chém này bù lại. A, coi như sống thêm mấy ngày thì sao, cũng không được ăn bánh gạo ngươi tự làm rồi.

“Khặc khặc...”

Yến Hoàng đưa tay che miệng, đợi ho khan xong, thói quen mở bàn tay xem, chợt phát hiện, vết máu trong tay so với trước kia, đã nhỏ hơn một nửa.

...

Phiền Lực xoa xoa eo, tiểu kiếm đồng ngồi trên bả vai, đứng thẳng hồi lâu dưới ánh trăng.

Tiểu kiếm đồng thường thường cúi đầu, nhìn đại ngốc dưới thân, nhìn vẻ ôn nhu sâu trong mắt hắn.

Cỗ ôn nhu này, là dành cho tường thành này.

Tường thành Thịnh Lạc thành, rốt cục đã xây xong, vì để bắt kịp tiến độ, đủ mệt chết mấy trăm nô lệ dã nhân.

Rất nhiều người sẽ không hiểu được, thậm chí trong thành cũng có không ít người không hiểu, vì sao phải làm gấp như thế?

Tuy nói mệnh nô lệ không đáng tiền, nhưng dù gì cũng có thể bán lấy tiền, coi như ném tới nhà xưởng, cũng có thể tiếp tục lợi dụng.

Dù thường so dã nhân với gia súc, nhưng cũng không có lý gì mà chà đạp gia súc như thế.

Nhưng gần đây, theo tin tức từ Thành quốc truyền tới, thanh âm oán thầm lúc trước, cũng từ từ biến mất.

Đại Thành quốc mới lập, không tới một năm đã lộ khí tượng sụp đổ, một khi Thành quốc sụp, như vậy Thịnh Lạc thành gần Thiên Đoạn sơn mạch này, lại ở khu vực phía đông nhất của Yến quốc, tuyệt đối sẽ thành mục tiêu đứng mũi chịu xào của dã nhân.

Một tòa thành, một tòa thành kiên cố sẽ tạo được tác dụng tuyệt không thể khinh thường, dù người Yến lấy thiết kỵ nổi danh, nhưng... Thịnh Lạc thành, người Yến thực sự, chỉ có một phần nhỏ.

Hơn nữa, phía sau có một tòa thành, bất luận là vận chuyển lương thảo vật tư, hay để đại quân nghỉ ngơi lấy sức, chiếm chủ động. Đây mới thực là nắm trong tay mình, mà ngoài ra, dùng nó để ràng buộc cường hào Tấn địa phụ cận, ổn định lòng người cũng tạo được tác dụng không thể coi thường.

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!