Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 553: THỦ THÀNH TỐT

Đã có không ít cường hào bảo chủ phụ cận chủ động đưa thân nhân nữ quyến tới Thịnh Lạc thành an cư, người trong nhà tự hiểu chuyện nhà mình, bảo trại của bọn hắn có thể ngăn được thổ phỉ giặc cỏ, nhưng nếu đại quân thực sự đến, căn bản không đáng chú ý.

Đồng thời, giờ cũng khác lúc Yến quốc khai chiến với Văn Nhân gia cùng Hách Liên gia, khi đó các ổ bảo đều có thể làm cỏ đầu tường, kỳ thực không hoảng loạn.

Đơn giản là đổi một cái cờ trên tường thành, còn nơi này vẫn là bọn hắn định đoạt, bọn hắn không tin người Yến sẽ giơ đồ đao, mà xác thực, người Yến cũng không giơ đồ đao, chỉ diệt tộc Văn Nhân gia cùng Hách Liên gia mà thôi.

Nhưng lần này khác, một khi dã nhân tới, sẽ đối xử với bọn hắn thế nào?

Nếu như nói người Yến cùng người Tấn là quốc gia đối kháng, là hai thế lực chính chị quyết đấu, vậy giờ với dã nhân, lại không đơn thuần là người với người chém giết.

Đặc biệt là khu vực quanh Thịnh Lạc thành này, buôn bán nô lệ dã nhân đã mấy trăm năm, người nào mà không dính nợ máu dã nhân?

Chính bởi biết bản thân đối với người ta thế nào, cho nên cũng hiểu người ta sẽ đối xử “Tử tế” với bọn hắn thế nào, cho nên, căn bản không ôm mộng hão huyền.

Mà tin tức truyền từ Thành quốc tới, cũng chứng minh điều này, dã nhân tàn bạo hung ác, đáng sợ tới vô cùng.

Cho nên, bất luận dã nhân chi loạn sẽ ảnh hưởng tới triều đình Yến quốc thế nào, nhưng ít ra đối với Thịnh Lạc thành mà nói, đã đưa tới tích cực đánh tan mâu thuẫn nội bộ cùng tăng cường hiệu quả khống chế.

Hiện tại, mỗi ngày Tứ Nương chỉ ngủ hai giờ, mỗi ngày đều bận phê duyệt cùng xử lý công việc, đồng thời còn phải bỏ thời gian tiếp kiến các ổ bảo tới thăm, nên đồng ý thì đồng ý, nên uy hiếp thì uy hiếp.

Đám cường hào ổ bảo này trước mặt Tứ Nương như một đám tiểu thư, bị Tứ Nương nhào nặn phân hóa hợp quy tắc, tất cả ngay ngắn rõ ràng.

Lương Trình chỉ phụ trách luyện binh, mà vì gần đây vì có đại lượng tử đệ các ổ bảo được phái tới, cho nên Thịnh Lạc thành có không ít lính mới, những người này, đều cần Lương Trình huấn luyện, phân công, hắn cũng không có cách nào phân thân ra được.

Mà người mù, vốn có thể giúp chia sẻ công tác lại vẫn chưa trở lại, hai người Tiết Tam cùng Phiền Lực, một người đi chỗ công xưởng, coi chừng việc chế tạo quân giới, một người phụ trách xây công sự, ai cũng có việc của riêng mình, cho nên Tứ Nương chỉ có thể làm một mình.

Cũng may chủ thượng không có nhà, ít bớt việc may vá hàng ngày, cũng khiến nàng có thêm không ít thời gian.

Dưới ánh trăng nhu hòa, Phiền Lực đưa tay xoa xoa tường gạch, tựa như nghệ thuật gia đang thưởng thức tác phẩm mới hoàn thành của mình.

- Ha ha, tên ngốc, tòa thành này tốt thì tốt, nhưng so với các đại thành chân chính kia còn kém xa, ngươi có thể có chút tiền đồ được không, chờ sau này có thể xây một tòa thành như Thượng Kinh kia, ngưoi lại đi vui vẻ được không?

Tiểu kiếm đồng một bộ thành thục chỉ điểm Phiền Lực.

Theo góc độ nhất định mà nói, tiểu kiếm đồng từng theo Viên Chấn Hưng vào nam ra bắc, tuy nói không chịu khổ sở gì, nhưng cũng đi không ít nơi.

Phiền Lực lắc đầu một cái, không lên tiếng.

Phần lớn thời gian, trừ phi ngươi hỏi có câu trả lời cố định “Đúng” hay “Sai”, bằng không Phiền Lực sẽ phần lớn chọn trầm mặc ứng đối.

Đương nhiên cũng có ngoại lệ, có những lúc đột nhiên Phiền Lực bật ra một câu, nhưng câu nói kia, nhất định có thể khiến người tức chết được.

Tiểu kiếm đồng vỗ vỗ đầu Phiền Lực, thuận thế trượt xuống từ bả vai dày rộng, rút kiếm gỗ, bắt đầu luyện kiếm.

Trên phương diện luyện kiếm, nàng từng bị Phiền Lực đả kích, nhưng tâm thái nàng đủ tốt, nhiệt tình luyện kiếm cũng không giảm.

Phiền Lực tiếp tục thưởng thức tường thành, tiểu kiếm đồng lại tự luyện kiếm, một lớn một nhỏ, dưới ánh trăng tạo thành một cảnh hài hòa.

- Ồ?

Một tiếng ồ nhẹ vang lên.

Phiền Lực nghiêng đầu qua chỗ khác, đi tới trước mặt tiểu kiếm, nhìn về phía trước.

Phía trước, một nam tử trung niên xuất hiện, nam tử trung niên không nhìn Phiền Lực, mà liên tục đưa mắt nhìn tiểu kiếm đồng.

- Nào, lại múa cho thúc thúc xem hai cái.

- Ngươi đừng dọa trẻ nhỏ.

Thanh âm người mù từ phía sau truyền tới.

Phiền Lực lui sau hai bước, nếu là người mà người mù đưa tới, hẳn cũng không tiếp tục cảnh giác.

Tiểu kiếm đồng nghi hoặc nhìn Kiếm Thánh, Kiếm Thánh cũng tò mò nhìn nàng, đồng thời nói với người mù:

- Lễ vật mà ngươi nói, có phải là tiểu cô nương này?

Tiểu kiếm đồng tức giận trừng mắt về phía người mù, nhưng người mù đã sớm miễn dịch với hết thảy ánh mắt uy hiếp.

- Ngài thích không?

Người mù hỏi.

Kiếm Thánh gật gù:

- Rất yêu thích.

Đối thoại giữa hai người, tựa như đang giao dịch thứ gì đó thấp hèn, tràn trề khí tức khiến người buồn nôn.

- Chỉ luyện hình, lại có thế xuất được kiếm vận, ghê gớm, ghê gớm a, dù lúc nhỏ khi ta được sư phụ tuyển chọn, cũng không có được tư chất như nàng.

Tiên Thiên kiếm phôi, đối với người trong Kiếm đạo mà nói, sao có thể không thích?

Đế vương muốn truyền thừa giang sơn, Vương hầu muốn truyền thừa phú quý, mà người trong giang hồ, lại muốn truyền thừa y bát bản lãnh của mình.

Tiểu kiếm đồng sao không hiểu ý của hai người, nàng cũng là tiểu quỷ cơ linh, nhưng đúng như thế, nàng mới tức giận không ngớt, trong mắt người này, nàng chỉ là lễ vật không tệ?

- Ta đã có sư phụ, sư phụ ta là Viên Chấn Hưng!

- Viên Chấn Hưng?

Kiếm Thánh xoa xoa cằm, nói:

- Có chút quen tai.

- Sư phụ ta là Càn quốc đệ nhị kiếm!

- Há, là hắn.

Kiếm Thánh nghĩ nghĩ, trên mặt lộ vẻ tiếc nuối.

Nếu có sư phụ, vậy không dễ xử lý, tuy vị sư phụ kia không lọt mắt Kiếm Thánh hắn.

Người mù liền bổ sung:

- Viên Chấn Hưng chết rồi.

- Được.

Kiếm Thánh rất hài lòng, sư phụ chết rồi, vậy là vật vô chủ.

Tiểu kiếm đồng nắm chặt kiếm gỗ trong tay, nàng cũng không phản kháng, lại nói:

- Ta có thể bái ngươi làm sư phụ, nhưng ngươi...

Khóe miệng người mù lộ nụ cười nhạt.

Nhưng lời kế tiếp của tiểu kiếm đồng, lại khiến người mù cảm thấy bất ngờ.

- Nhưng ngươi phải đến ở tòa thành này!

Kiếm Thánh hơi há miệng, cười ha ha hai tiếng, nói với người mù bên cạnh:

- Nếu không phải một đường đi tới ngươi đều đứng bên cạnh ta, ta đã cảm thấy ngươi đã sớm an bài xong, xem ra, Thịnh Lạc thành này đúng là chốn địa linh nhân kiệt, ngay cả lễ vật cũng nói chuyện thay chủ nhân cũ.

- Để Kiếm Thánh đại nhân chê cười rồi.

- Ha ha ha.

Kiếm Thánh cười lớn một tiếng, đưa tay xoa xoa đầu tiểu kiếm đồng, nói:

- Nghe, sau này ngươi không cần tiếp tục đi học kiếm của cái gì mà Càn quốc đệ nhị kiếm, theo ta, học đương đại đệ nhất kiếm.

Tiểu kiếm đồng hít sâu một hơi, ném kiếm gỗ trong tay xuống, quỳ với Kiếm Thánh:

- Đệ tử tham kiến nhị sư phụ!

- Hả? Sao lại là nhị sư phụ?

- Viên Chấn Hưng là đại sư phụ.

- Nhưng hắn đã chết rồi.

- Nhưng hắn đã dạy ta, cũng nuôi ta.

- Ha ha, ngươi để ta ngồi dưới Viên Chấn Hưng?

- Đúng vậy.

- Ngươi cho rằng, ta sẽ đồng ý?

- Đây là điểm mấu chốt của đệ tử.

- Ngươi có biết điểm mấu chốt của ta là gì? Bách Lý Kiếm của Càn quốc kia, còn không lọt mắt ta.

- Xin ngài tác thành.

- Nếu ta không đồng ý, có phải ngươi sẽ không học kiếm với ta?

- Đúng vậy.

- Nếu Viên Chấn Hưng biết ngươi vì bướng bỉnh như thế mà bỏ lỡ cơ duyên này, ngươi cảm thấy hắn sẽ nghĩ gì?

- Nếu sư phụ ta biết, hắn có thể ngồi trên đầu Kiếm Thánh, đoán chừng sẽ cười tỉnh trong quan tài.

- Khặc...

Kiếm Thánh khặc một tiếng.

- Ngài mai tới chỗ ta, ta chỉ điểm ngươi.

- Đa tạ nhị sư phụ, đa tạ sư phụ.

- Sao lại tạ hai lần?

- Hồi bẩm sư phụ, tiếng thứ nhất là xác định thân phận nhị sư phụ của ngài, nhưng sau này ta sẽ gọi ngài là sư phụ, nếu đã muốn học bản lãnh của sư phụ ngài, cũng không thể ngày ngày gọi nhị sư phụ, nhị sư phụ với ngài.

- Người luyện kiếm bình thường, đa phần có tính cách quái gở, Bách Lý Kiếm kia như thế, Lý Lương Sinh cũng thế, vị kia của Sở quốc càng thế, chính ta, cũng có một chút. Còn tiểu tinh quái ngươi, lại có một cái miệng biết nói chuyện.

- Đa tạ sư phụ khích lệ.

- Được rồi được rồi, cứ quyết thế đi.

Người mù lại tiến lên một bước, nói:

- Ngày mai ta sắp xếp đại điển bái sư?

Kiếm Thánh có chút ngạc nhiên nhìn người mù:

- Ngươi rất nhàn rỗi?

Đã đến Thịnh Lạc thành, theo Kiếm Thánh nghĩ, người mù này hẳn còn rất nhiều việc khác.

- Ta bận, nhưng không phải trước mắt mới là việc quan trọng nhất sao?

- Ha ha, đại điển bái sư thì thôi, nàng đã có một đại sư phụ, ta chỉ là một kẻ vong quốc, lập đại điển làm gì? Sẽ chỉ khiến người chê cười.

- Người khác chê cười là việc của họ, ta chỉ sống cuộc sống của mình, cần gì sống thay người khác, ngài đã tới Thịnh Lạc thành chúng ta, dù sao chúng ta cũng nên tận tình địa chủ.

- Không thích hợp, được người đưa chỗ tốt, sau sẽ phải trả lại người, ta không muốn chỗ tốt của ngươi, ta chỉ phụ trách chờ ở đây, chờ dã nhân tới.

- Vậy dù thế nào, chúng ta cũng phải sắp xếp cho ngài một chức quan, chức quan đại diện cho đãi ngộ, cũng không lộ ra ngoài, chỉ bởi trong Thịnh Lạc thành của chúng ta, mọi lương thực vật dụng đều là bán phân phối, cho nên...

- Đừng tưởng ta không biết trong đầu người mù ngươi nghĩ gì.

- Ngài anh minh, tự nhiên không che giấu nổi ngài.

- Cũng được, muốn để ta làm quan, có thể, nơi này là Đông Môn chứu, chỉ cần các ngươi thay ta tìm Long Uyên trở về, ta làm thủ tốt Đông Môn của các ngươi, cũng có hề gì?

...

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!