Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 554: VỀ NHÀ

Lúc tới Lịch Thiên thành, Trịnh Phàm chỉ mang theo một thủ hạ, mà tên thủ hạ kia còn mất tích dọc đường, trời mới biết đã chạy đi đâu.

Nhưng lúc dời Lịch Thiên thành, Trịnh Phàm lại mang theo năm ngàn binh mã.

Bởi năm ngàn binh mã này là Tấn binh được chọn từ trong hàng quân, cho nên đủ sức chiến đấu, coi như muốn động tay chân, cũng không có thời gian đi làm.

Đương nhiên, quân đội Yến quốc cũng không phải không có hiện tượng ăn chặn, nước quá trong ắt không có cá, Yến Hoàng có hùng tài đại lược, có thể ngựa đạp môn phiệt, nhưng cũng không thể trừ tật ngầm mà bất luận cổ kim đều có.

Nhưng bên Trấn Bắc quân, lại một vị khó cầu, toàn bộ con dân phương bắc Yến quốc, thậm chí cả Man tộc cùng không ít bộ tộc khác đều lấy việc có thể mặc bộ hắc giáp kia làm vinh.

Mà Tĩnh Nam quân bên này, bởi vì ban đầu có quy mô khá nhỏ, mà Điền Vô Kính cũng là người không chấp nhận nổi nửa hạt cát, cho nên hiện tượng tiêu cực này cực nhỏ.

Hai đại biên quân Yến quốc làm rất tốt việc này, còn việc các nơi khác ăn một chút, ảnh hưởng không quá nhiều, lúc việc quân chân chính, lại cũng không hy vọng vào bọn họ.

Ví như lúc khai chiến với Càn quốc, Tam Biên bên kia có mấy chục vạn đại quân, một nửa chỉ có tên trên danh sách, cho nên lúc khai chiến, Càn quốc cứ thế mà rơi vào thế bị động.

Hắc Long kỳ Yến quốc đông tiếng, bách tính ven đường Tấn quốc nửa hỉ nửa ưu.

Hỉ là vì Yến quốc phái binh đông tiến, có thể chống đỡ dã nhân.

Ưu là vì, tình huống có vẻ rất nghiêm trọng.

Mới bị Yến quốc nhét vào bản đồ không tới một năm, muốn nói tới dân chúng địa phương ủng hộ triều đình Yến quốc hay ủng hộ Yến Hoàng, trẻ nít mới tin, nhưng bách tính Tấn địa không thể không thừa nhận, người Yến biết đánh trận hơn.

Nhớ lúc đầu, kỵ binh Tam Tấn được tâng bốc tận trời, cuối cùng lại bị người Yến dùng quân số không tới một nửa đánh tan.

Người Yến biết đánh trận, để bọn họ đi đánh dã nhân, hẳn có thể thành công.

Cho nên tâm thái bách tính Tấn địa đều đặc biệt phức tạp, dù chán ghét Hắc Long kỳ kia, nhưng bản năng lại cảm thấy, tấm Hắc kỳ này, lại cho bọn hắn cảm giác an toàn.

Một đường hành quân, mỗi đêm cắm trại, Lý Nghĩa Dũng đều tới đại trướng của Trịnh Phàm báo cáo tình huống, ban đầu Trịnh Phàm còn rất trịnh trọng, đồng thời thảo luận một chút, thậm chí còn nói tới binh pháp các thứ.

Trịnh Tướng quân cũng là người từng va chạm xã hội, hơn nữa còn thường đi theo các đại tướng cùng hầu gia quan sát gần, coi như là con lợn mà được hun đúc như vậy, cũng có thể chỉ chỉ chỏ chỏ Quân sự rồi.

Chỉ có điều mấy ngày sau đó, Trịnh Phàm liền cảm thấy phiền, trực tiếp quăng một câu, ngươi tự quyết định là được, mà Lý Nghĩa Dũng cũng cho rằng đây là thử thách Trịnh Phàm dành cho hắn, không quản Trịnh Phàm có muốn gặp hay không, mỗi đêm đều đúng giờ tới thỉnh an một lần.

Kỳ thực, đúng là Lý Nghĩa Dũng quá cả nghĩ rồi, đối với phương diện quân đội, Trịnh Phàm vẫn luôn là vung tay chưởng quầy, Lương Trình phụ trách luyện binh, người mù phụ trách giáo dục tư tưởng, mà Trịnh Phàm chỉ phụ trách hưởng thụ cảm giác chỉnh tề san sát mỗi lần duyệt binh.

Cứ như vậy, đội quân đi không nhanh không chậm, trở về Thịnh Lạc thành.

Trên đầu tường Thịnh Lạc thành, người mù cùng Tứ Nương sóng vai.

- Chủ thượng thăng quan, thành Tướng quân.

Người mù nói.

- Ta không hiểu quân chế Yến quốc lắm.

Tứ Nương nói.

- Ta đoán chừng, người Yến cũng không hiểu lắm.

Người mù đáp:

- Nhưng so với thành thủ, hẳn là lớn hơn một chút, xem như người phụ trách tác chiến một tiểu khu đi.

- Phụ trách khu nào?

Tứ Nương hỏi.

- Vẫn là Thịnh Lạc thành.

- Vậy có gì khác biệt?

- Nghe êm tai hơn một chút.

- Vậy a.

- Không phải là lại thêm năm ngàn Tấn binh sao/

- Thêm năm ngàn cái miệng ăn, đau đầu.

- Giờ chúng ta không thiếu lương thực?

- Vẫn được, mỗi ngày ăn dê bò, nhưng nửa cuối năm thì sao? Yến quân vừa thống trị nơi này không lâu, cơ sở thống trị còn yến, bản thổ Yến quốc lại không giúp được bao nhiêu lương thực, với quy mô hiện tại của chúng ta, lại thêm tình huống khu vực phụ cận, có thể ép được bao nhiêu?

Người mù xoa xoa mi tâm, cảm khái:

- Hết cách rồi, ai bảo bạo binh lại bạo tới chỗ chúng ta.

Kỳ thực từ lúc bắt đầu, mọi người đã xác định tinh thần, lấy trồng trọt phát triển kinh tế làm chủ đạo.

Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, số trời run rủi, quân số lại không ngừng tăng lên, ngược lại, các phương diện khác vẫn bạc nhược.

Được lợi từ số tiền hàng thu được từ lần viễn chinh tuyết nguyên vừa rồi, của cải hiện tại của Thịnh Lạc thành còn rất dồi dào, nhưng mỗi ngày đều chi hơn thu, muốn lợi nhuận còn phải chờ rất lâu.

Hơn nữa lần này Trịnh Phàm đem về năm ngàn binh mã, cũng khó trách Tứ Nương sẽ cảm thấy đau đầu.

- Sắp tới sẽ đánh trận, chỉ cần đánh trận, vấn đề sẽ được giải quyết.

Đánh trận, chính là việc kiếm tiền nhanh nhất.

- Hy vọng như thế đi, đi thôi, chúng ta xuống thành ngênh đón chủ thượng.

...

Sau khi vào thành, Trịnh Phàm trước để Lương Trình dẫn tướng sĩ bản địa gặp mặt Lý Nghĩa Dũng cùng các tướng sĩ mới, cùng đi ăn cơm liên hoan, dành thời gian liên hệ tình cảm.

Trịnh Phàm lại tự mình dẫn theo A Minh về phủ, a không, đi tới trước cửa, Trịnh Phàm lại cố ý lui sau mấy bước.

- Phủ Đại Tướng quân?

Làm nhanh vậy sao?

Tứ Nương che miệng cười:

- Chủ thượng, là Tam Nhi làm đêm qua, vừa thu được tin chủ thượng thăng quan, hắn liền bắt tay làm rồi.

- Đại Tướng quân phủ, có vượt quá quy củ hay không?

Trịnh Phàm có chút bận tâm nhìn về phía người mù.

- Chính người Yến còn không rõ quân chế của bản thân thế nào, vấn đề không lớn.

- Được rồi, trước hết cứ vậy đi.

Vào trong phủ, mọi người theo thói quen mà tụ tập ăn một bữa.

Trừ bỏ Lương Trình còn phải đi liên lạc tình cảm với Phiền Lực đang ở chỗ tiểu kiếm đồng, các Ma vương còn lại đều có mặt.

Lúc trở về, Trịnh Phàm đã cho người chạy về trước đưa tin cùng nhận tin, cho nên hai bên đều hiểu bên kia đã có chuyện gì xảy ra.

Ngồi xuống, Trịnh Phàm liền ôm lấy một đứa nhỏ, đây là một bé trai, bộ dạng béo mập dễ thương, nhìn vào lông mày, liền có thể nhìn thấy cái bóng của Điền Vô Kính.

- Tiểu gia hỏa, gọi cha nuôi, gọi cha nuôi.

- Chủ thượng, nó còn nhỏ.

Tứ Nương nói.

- Ta biết, ta biết.

Lập tức, ánh mắt Trịnh Phàm lại băn khoăn nhìn quanh, có chút ngạc nhiên:

- Người mù, Kiếm Thánh đâu?

Tứ Nương không nhịn được trêu nói:

- Chủ thượng, đời trước ngài nhất định là Pokemon Player.

Pokemon Player ý chính là người thích thu gom thủ hạ.

- Tạm thời hắn ở trong trạm dịch.

- Được rồi, chờ cơm nước xong dẫn ta đi gặp hắn, Điền Vô Kính đem Long uyên giao cho ta, lần này vừa hay, có thể lôi kéo một cao thủ như vậy ở bên cạnh, không, coi như chỉ ở trong thành, tiêu phí nhiều hơn nữa cũng đáng giá.

Thượng Kinh Càn quốc có Bách Lý Kiếm, Yến Kinh có Ngụy Trung Hà, nói trắng ra, cường giả thế giới này tuy không có năng lực dời sông lấp biển, nhưng nếu như người ta muốn chơi chiến thuật trảm thủ, bên cạnh ngươi mà không có hộ vệ đẳng cấp tương tứng, vẫn sẽ rất bị động.

Nếu Kiếm Thánh có thể ở lại Thịnh Lạc thành, Trịnh Phàm cũng có thể ngủ ngon hơn một chút.

Ăn một bữa đơn giản, Trịnh Phàm liền cùng người mù cầm theo Long Uyên kiếm chuẩn bị đi trạm dịch, ai ngờ vừa ra khỏi cửa, đã thấy Tiếu Nhất Ba đưa một phong hỏa tốc thư từ tám trăm dặm truyền về.

...

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!