Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 555: NGƯƠI VONG QUỐC

Trạm dịch là một khu nhà nhỏ đơn độc ở ngoài, tiểu kiếm đồng đang ở đó luyện kiếm, Kiếm Thánh ngồi trên băng ghế nhỏ, cầm một ấm trà nhấm nháp.

Phiền Lực ngồi xổm ở một bên, ngốc nghếc nhìn tiểu kiếm đồng luyện kiếm, là tiểu kiếm đồng kéo hắn tới.

Luyện xong hai vòng, Kiếm Thánh ra hiệu cho tiểu kiếm đồng dừng lại, Tiên Thiên kiếm phôi, tư chất tuyệt hảo, cho nên cũng không cần dục tốc, chờ nàng tới chừng mười tuổi, thân thể phát triển thêm một chút, mới xác định phương thức tu hành thích hợp nhất.

Viên Chấn Hưng có thể hiểu đạo lý này, Kiếm Thánh càng không thể không rõ.

- Hô, mệt chết mất.

Tiểu kiếm đồng ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

- Ha ha.

Kiếm Thánh thấy thế, cười cợt, hắn thực sự thích tiểu đồ đệ này, cho nên trước mặt nàng vẫn luôn hiền lành.

- Sư phụ, ngươi nói nếu dã nhân không đến, ngươi sẽ còn ở chỗ này sao?

- Nếu như dã nhân không đến, ta sẽ mang theo ngươi tới Thành quốc, vi sư sống một đời, cũng chỉ có Thành quốc bên kia có thể cho vi sư một chút lòng trung thành.

- Nhưng ta là người Càn.

- Chờ ngươi lớn, học thành rồi, ngươi muốn trở lại nơi đó cũng được.

- Ta cũng muốn như vậy, nhưng bọn họ không nghĩ như vậy.

- Bọn họ nào?

- Là người mù kia, hắn nói, sau này còn có Càn quốc hay không, còn chưa biết chắc.

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, cảm khái:

- Ai biết được, cũng như vi sư hiện tại không rõ, sau này có còn Thành quốc hay không.

Tam Tấn chi địa, duy nhất chỉ còn lại một chính quyền do người Tấn lập, chính là Thành quốc.

Tiểu kiếm đồng nhìn về phía Phiền Lực, nói:

- Đại ngốc, sau này ngươi có theo ta đi Thành quốc chứ?

Phiền Lực cộc lốc cười cười, không gật đầu, cũng không lắc đầu.

Lúc này, Kiếm Thánh mở miệng hô:

- Vào đi.

Trịnh Phàm bước vào, cầm Long Uyên kiếm trong tay, người mù theo phía sau.

Kiếm Thánh đưa tay chỉ về trước, đột nhiên, Long Uyên kiếm trong tay Trịnh Phàm ông minh, tự chủ rời vỏ, bay về phía Kiếm Thánh.

- Ha ha.

Kiếm Thánh xoa xoa thân kiếm, cảm khái nói:

- Điền Vô Kính, vẫn tính tới chuyện này.

- Kiếm Thánh đại nhân, vãn bối Trịnh Phàm...

- Há, không cần nói, ngày mai chuẩn bị cho một bộ giáp trụ, ta giúp ngươi đi Đông Môn trông cửa thành.

- Không phải, Kiếm Thánh đại nhân hiểu lầm, chẳng qua vãn bối cảm thấy, Long Uyên kiếm này nhất định phải đưa trở lại tay ngài mới không bị mai một, mà không phải vì muốn đánh cược với ngài.

- Ta là người thua cuộc mà không chịu nhận?

- Tự nhiên không phải.

- Vậy thì được.

- Nhưng vẫn là...

- Không có vẫn là gì cả, chuyện đã định, ta trông Đông Môn cho ngươi ba tháng, trong ba tháng này, nếu dã nhân tới, trước khi Long Uyên gãy vỡ, sẽ không có một tên dã nhân nào bước được qua Đông Môn. Trong ba tháng, nếu dã nhân không tới, ta liền dẫn nàng đi Thành quốc, ngươi có bằng lòng hay không?

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Được.

- Thẳng thắn như vậy?

Kiếm Thánh có chút bất ngờ, bởi hắn không tin Trịnh Phàm sẽ cam lòng để hắn đi như vậy, đồng thời, hắn cũng không tin Trịnh Phàm không biết giá trị của tiểu kiếm đồng.

Tiểu kiếm đồng tư chất siêu nhiên, lại con có truyền thừa hoàn chỉnh của Viên Chấn Hưng, hai mươi năm sau, tuy chưa hẳn đã đạt tới cấp độ của Kiếm Thánh hắn bây giờ, nhưng trở thành bán Kiếm Thánh, cũng không phải vấn đề.

Trịnh Phàm đáp ứng, quá thoải mái.

Trịnh Phàm thở dài:

- Nếu Kiếm Thánh đại nhân biết, ngay vừa rồi, vãn bối thu được một phần quân báo, trên đó nói...

- Nói cái gì?

- Nói Hoàng đế Thành quốc Tư Đồ Lôi, đã gửi quốc thư dâng hướng Yến Kinh, hướng Yến Hoàng Bệ hạ của chúng ta thỉnh cầu nội phụ Thành quốc. Đại nhân, ngài muốn về Thành quốc, vãn bối có thể hiểu được, nhưng nếu không có gì bất ngờ, Thành quốc rất nhanh sắp Thành quốc thổ Yến quốc rồi. Cho nên, ngài ở hay đi, không có gì khác nhau cả.

Lúc này, Phiền Lực ngồi bên vẫn không lên tiếng, đột nhiên nói:

- Kiếm Thánh, ngươi vong quốc.

...

Bốn cái cửa Thịnh Lạc thành, phân biệt có bốn vị giáo úy, chức quan, cũng đã tương đối phổ biến rồi.

Lúc trước, Trịnh Phàm từng không chỉ một lần khinh bỉ quân chế Yến quốc, đặc biệt là Bắc Phong quận, quả thực là giáo uy nhiều như chó.

Có điều đúng là cái mông quyết định cái đầu, lúc trước khi Trịnh Phàm còn chỉ là một tên giáo uy, nhìn thấy giáo úy mất giá như vậy, đương nhiên sẽ chê trách, nhưng đợi khi hắn chủ chưởng một tòa thành, cùng với cả khu vực quanh tòa thành này, chớp mắt hắn lại cảm thấy, cái kia “Thực là thơm”.

Quân lương, đương nhiên là xuất từ phủ kho, nhưng so với quân lương, chút bạc ấy, quân lính bình thường sẽ rất coi trọng, nhưng đối với người đã từng thu được đầu người, đặc biệt là cường hào bảo chủ ở Tấn địa này mà nói, khó tránh khỏi không đáng chú ý.

Lúc này, tự nhiên là lúc “Giáo úy đại pháp” phát uy, cho ngươi một cái, cho hắn một cái, không cần gấp, không cần đoạt, ai cũng có, ai cũng có.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều trở thành quan quân Đại Yến, là người một nhà.

Cho nên, chỉ riêng thủ thành đã có bốn giáo úy, không chút kỳ quái.

Có điều, thủ tốt bốn cửa thành lại lấy thành viên cũ của Trịnh Phàm làm chủ, Man binh chiếm tuyệt đại đa số.

Nhọc nhằn khổ sở mới xây được tòa thành này, chìa khóa vào cửa, đương nhiên phải giao cho dòng chính.

Đối lại làm người khác thủ thành, Trịnh Phàm cùng các Ma vương đều không quá yên tâm, trước đây bọn hắn thích lẻn vào thành nhà người ta, chuyện xấu làm nhiều rồi, nên chỉ sợ báo ứng rơi xuống đầu.

Nếu cuối cùng mà vì bộ hạ bị mua chuộc, thành nội gián trong ứng ngoài hợp, khiến bức tường thành xây dựng kiên cố kia biến thành vật trang trí, vậy quá uất ức rồi.

Sáng sớm, trời vừa tờ mờ sáng, Ngu Hóa bình đã mặc một bộ giáp da, không cầm kiếm, mà cầm một cây Yến đao ra trạm dịch.

Trong trạm dịch, có đồ ăn sáng.

Màng theo bánh bao các loại nhân cùng với cháo, ngoài ra còn có mấy món đồ rán.

Trịnh Phàm thích những thứ này, cho nên Thịnh Lạc thành cũng biến nó thành đồ ăn chủ lưu.

Chỉ có điều, khẩu vị không phải một sớm một chiều có thể sửa đổi, có điều cũng hết cách rồi, bởi Thịnh Lạc thành đã thực hiện chế độ quân nhân từ sớm.

Trạm dịch là sản nghiệp phủ Tướng quân, một đường tới trạm dịch, phàm là có cửa hàng, đều là sản nghiệp phủ Tướng quân, cũng chính là quốc doanh.

Nhân khẩu Thịnh Lạc thành, quân khẩu chiếm đa số, điều này kỳ thực cũng để thuận tiện quản lý, người có gia thất sẽ ở trong thành, gia đình sẽ được căn cứ nhân khẩu mà được phát gạo, đồ tạp hóa, còn người độc thân đều sẽ ăn uống trong quân doanh.

Các đội buôn quan lại Thịnh Lạc thành, đều được an trí ở thương quán, cũng là sản nghiệp phủ Tướng quân, mỗi khi buôn bán được một khoản, phủ Tướng quân sẽ trích từ trong đó một phần tiền thuế.

Không phải không có đội buôn muốn trốn thuế, mà thực tế, đây chính là bản năng của thương nhân.

Có điều từ khi có một bị bảo chủ tự mình dựng sạp bán riêng trong nhà, bị Thịnh Lạc thành dẫn binh tới diệt toàn tộc, chuyện tương tự như vậy đã lập tức giảm đi nhiều.

Dựa theo giải thích của phủ Tướng quân, nơi này có thể để mọi người làm ăn, không bị quấy rối, là bởi có Tướng quân phủ duy trì trị an, cho nên mọi người kiếm được tiền, phải trích một phần cho phủ Tướng quân là chuyện đương nhiên.

Thành lập chợ bán thức ăn, cũng là sản nghiệp phủ Tướng quân.

Chợ thức ăn này vốn là Thịnh Lạc thành cung tiêu xã, sau đó không biết gì cái gì, Trịnh Tướng quân nhìn thấy không hài lòng, hạ lệnh đổi thành Thịnh Lạc thị.

Muốn mua đồ ăn, có thể vào trong chợ mua, các loại than đá, vải vóc... Đều có nơi chuyên môn buôn bán.

Nói cách khách, hết thảy sản nghiệp trong thành, đều trong tay phủ Tướng quân.

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!