Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 556: TA KIẾM LÃO BÀ CHO NGƯƠI

Ngu Hóa Bình vốn cũng cảm thấy không dễ chịu, cất bước trong thành thôi mà cũng khiến Kiếm Thánh hắn có cảm giác bị bóp đến nghẹt thở.

Kỳ thực, quốc doanh vốn tồn tại từ xưa, hơn nữa còn chiếm phần lớn thị trường, nhưng làm như Thịnh Lạc thành, hoàn toàn đem tư hữu bóp chết, quả thực hiếm thấy.

Chính như Trấn Bắc hầu phủ, bên ngoài còn có một chỗ cho dân chúng mở tiệm làm ăn, Trịnh Phàm từng cùng Lục Hoàng tử qua đó uống canh dê.

Nhưng Trấn Bắc hầu phủ có Yến quốc truyền máu, Thịnh Lạc thành, nói thật, mỗi lần được triều đình rót bạc, chỉ có thể nói là có chút ít còn hơn không.

Dựa theo biên chế triều đình, Thịnh Lạc thành có ba ngàn binh mã là đỉnh, nhưng thực tế, trong ngoài thất thất bát bát cộng lại, binh mã Thịnh Lạc thành đã sớm hơn vạn, tiếp cận một vạn năm.

Chỉ có điều, trong đó người Tấn chiếm đa số, lại thêm năm ngàn Tấn binh Trịnh Phàm mới kéo tới, thêm số có sẵn và số tử đệ các gia tộc tử đệ quanh đây gửi tới, binh mã người Tấn ở đây, đã gần vạn.

Năm ngàn còn lại, Man binh chiếm đa số.

Cho nên, trong quân doanh Thịnh Lạc thành, khẩu ấm Yến quốc lại rất hiếm.

Bởi không có tiếp tế từ triều đình, cho nên người mù cùng Tứ Nương mới phải dùng phương pháp này, thời kì phi thường, dùng cách phi thường.

Ngu Hóa Bình không dễ chịu thì không dễ chịu, hắn là người trong giang hồ, bản năng không thích ràng buộc, thích tự do, nhưng lần này không có gì để nói, bởi trên đường, không có lưu dân, cũng không có ăn mày.

Phàm là người có tay có chân, bất luận nam nữ, đều có việc để làm, đám nhà xưởng ở ngoài, cực thiếu sức lao động, người muốn ăn không ngồi rồi trong thành này, gần như không thể.

Đồng thời, trẻ nhỏ tới tuổi đều có thể tới trường học miễn phí, y quán cũng cung cấp dịch vụ giá cực rẻ.

Ngu Hóa Bình cảm thấy, những Thượng cổ Nhân Vương trong lời đám văn nhân kia trị thế, cũng chỉ tới vậy là cùng.

Trong thành, nơi đốt tiền lớn nhất, cũng là phủ Tướng quân mở, mội tòa tửu lâu quy mô rất lớn, từ hội tụ của bách tính bình thường, đến đại tiệc cao cấp hơn, đều có thể tổ chức ở đây.

Phía sau tửu lâu, còn có một nơi che “Màn đỏ” cao cấp nhất và cũng là duy nhất của Thịnh Lạc thành, dựa theo giá cả nhãn hiệu, có thể thỏa mãn bất luận nhu cầu nào.

Thịnh Lạc thành, có thể nói là nơi duy nhất không có kỹ viện tư nhân, một là không cần có thứ này, Tứ Nương làm việc xe nhẹ đường quen, tất cả đều thuần thục, còn có thể mời y sư tới định kỳ kiểm tra sức khỏe.

Các tỷ muội nguyện ý tới đây làm việc, đương nhiên cũng phải có gì đó đảm bảo.

Đương nhiên, cũng có tú bà muốn “Gây dựng sự nghiệp”, nhưng kết cục đều là bị tóm đi, tú bà cùng các tỷ muội bên dưới, đều bị ném vào lao ngục.

Ngu Hóa Bình biết, binh mã Thịnh Lạc thành đều được nhận phúc lợi cao, không kém Tĩnh Nam quân, cho nên gánh nặng này phải có thủ đoạn phi thường tới đỡ.

Nhưng nhìn một chút, tiền lương phát tới tay sĩ tốt, sĩ tốt lại ăn cơm trong thành, đi chơi bời tiêu phí... Đều là sản nghiệp phủ Tướng quân, thường thường quân lương mỗi tháng, nửa tháng sau đã có một nửa chảy trở về, muốn để hoàn toàn huề vốn là chuyện không thể, nhưng bạc có thể lưu thông như thế, kỳ thực vấn đề quân lương thực phậm cũng không quá trầm trọng.

Đi một hồi, Ngu Hóa Bình tới Đông Môn.

Nơi đó có hai trăm tên giáp sĩ phụ trách trấn giữ, giáo úy thủ thành là một tên Man tộc, biết nói tiếng phổ thông, chỉ có điều khẩu âm hơi nặng, thủ hạ có một trăm Man binh cùng một trăm Tấn binh.

Ngu Hóa Bình tới sau, vị giáo úy Man tộc Kim Thuật Khả chủ động đưa tới một phần ăn sáng, trên đồ ăn có dấu phủ Tướng quân, chứng minh nó mua được từ tiệm bánh ngọt của phủ Tướng quân.

- Cái này, của ngươi.

Kim Thuật Khả đưa điểm tâm tới tay Ngu Hóa Bình.

Ngu Hóa Bình gật gù, lúc này mới nhớ tới hôm trước có thủ tốt chuyên môn tụ tập mọi người tới, nói lão bà của giáo úy bọn hắn là nô lệ, mọi người đều có ý đắc ý.

Lão bà của Kim Thuật Khả là dã nhân, là hắn mua được từ một nơi chuyên bán nô lệ, đương nhiên, nơi này cũng là do phủ Tướng quân mở, chỉ có mua bán nhân khẩu ở đây mới có thể được phủ Tướng quân bảo vệ, lén lút giao nhận, phủ Tướng quân sẽ không tiếp thủ, thậm chí bởi vậy mà từng xuất hiện việc nô lệ bị lén lút mua bán chạy trốn, vì không có khế ước có dấu của phủ Tướng quân, cho nên bị phán tự do.

Dựa theo suy nghĩ của các thủ hạ, chi Man binh này theo Trịnh Phàm từ khi lập nghiệp, Kim Thuật Khả càng xuất thân từ ba trăm Man binh đầu tiên, đừng nói ngày sau, địa vị hiện tại cũng rất cao, không nói xa xỉ cưới tiểu nương Hạ Hàng Yến quốc, nhưng muốn cưới nữ tử Tấn địa cũng không có gì phải lo.

Nhưng hắn không, hắn cưới một dã nhân về.

Trng âm thầm, có không ít Tấn binh thủ hạ trêu chọc, nói thẩm mỹ Man tộc thật kỳ quái, Man tộc cưới dã nhân, thực đúng là nồi nào úp vung nấy.

Nhưng trên thực tế, Kim Thuật Khả vẫn nhớ hình ảnh lần đầu công tòa thành Càn quốc với Trịnh Phàm.

Trong bảo trại Càn quốc khi đó, có một tiểu kỹ viện, bên trong có nữ nhân.

Man binh nhìn những nữ nhân kia, trợn cả mắt lên, kém chút chảy nước miếng.

Nhưng Kim Thuật Khả lại chú ý tới, lúc đó, trong mắt chủ nhân toát ra vẻ bất mãn.

Cho nên, Kim Thuật Khả không dám đụng vào nữ nhân Càn quốc, cũng không dám động vào nữ nahan Yến quốc, thậm chí nữ nhân Tấn địa, tốt nhất cũng không đụng vào, nên liền mua một nô lệ dã nhân.

Mà lão bà dã nhân này cũng không chịu thua kém, mới mua được một năm đã liền sinh.

Một lượt ba tiểu tử, kém chút khiến Kim Thuật Khả vui tới điên.

Ngu Hóa Bình hiểu rõ, không ít người Tấn cảm thấy Kim Thuật Khả thật ngốc, cái này còn không rõ không phải là cốt nhục của hắn sao?!

Nhưng Ngu Hóa Bình cũng rõ, trong văn hóa Man tộc, chỉ cần đứa nhỏ theo Kim Thuật Khả lớn lên, kế thừa dòng họ của Kim Thuật Khả, như vậy chính là con của Kim Thuật Khả.

Man tộc chinh chiến, phần lớn nam tính nơi bại sẽ bị chém giết, đó là vì bọn họ cho rằng, người lớn, không thể bị đồng hóa, mà những đứa nhỏ, lại hoàn toàn không phải vấn đề.

Kim Thuật Khả cao hứng, thực sự cao hứng, thậm chí lúc hắn mua dã nhân kia, còn là vì biết dã nhân này đã có bầu, cảm thấy chiếm lợi lớn.

Có điều bất luận mọi người âm thầm nói vị thủ trưởng này như thế nào, nhưng dù sao người ta cũng là thủ trưởng, cho nên mọi người cũng rất biết điều góp tiền nối tình cảm.

Kim Thuật Khả cũng khá thú vị, mua bánh ngọt phát cho mọi người, còn cao giọng nói:

- Đêm nay, tới Tụ Nghĩa lâu, ta làm chủ!

Tụ Nghĩa lâu là hiệu ăn lớn nhất Thịnh Lạc thành, cũng là nơi duy nhất mở cửa bán đồ ăn.

- Đa tạ đại nhân!

- Đại nhân cao thượng!

- Đa tạ đại nhân!

Bất luận là Man binh hay Tấn binh nghe được, đều hô vang vui vẻ.

Ngu Hóa Bình đeo đao, đứng ở vị trí của mình, cửa thành đã mở, đã có thương lữ đem hàng hóa vào.

Ở đây không có cảnh tượng cửa thành mới mở, rất nhiều cửa hàng bán đồ ăn chen chúc tụ tập, những thứ này, phủ Tướng quân đã sớm phái người xuống dưới thu mua thống nhất chuyển vào.

Hơn nữa, tuy nói chiến sự đã ở trước mắt, dã nhân chi loạn bất cứ lúc nào cũng có thể lan tới, nhưng chỉ cần chưa chân chính khai chiến, những đội buôn kia vẫn sẽ đi lại không ngừng.

Điều này khiến Ngu Hóa Bình cảm thấy, sự truy cầu tiền bạc của những thương nhân kia, cũng như chấp nhất với Kiếm đạo của kiếm khách.

Kim Thuật Khả bắt đầu sắp xếp người vào các đội buôn kiểm tra, bọn họ chỉ kiểm tra một lần, không để gián điệp gian tế gì đó tiến vào, trong thành còn có một khu trung chuyển, khu vực không nhỏ, có quan lại chuyên môn ghi chép danh sách hàng hóa ra vào.

Bất luận thứ gì, chỉ cần vào Thịnh Lạc thành, đều sẽ bị đóng dấu, những thứ này, cũng là bằng chứng thu thuế sau khi giao dịch.

Ngươi có thể ở trong thương quán của bản thân buôn bán, cũng có thể tới nha môn thương vụ của phủ Tướng quân giao dịch, chỉ có điều giá cả sẽ bị đè thấp một ít.

Không phải là quan tham ô lại giở trò, một tháng qua, Ngu Hóa Bình đã nghe qua hơn mười quan lại bị chém giết lột da, trên thực tế, quan lại bị xử lý còn càng nhiều hơn.

Vị quan viên kiểm hàng kia ngồi xuống ghế, cái ghế đã bọc hai tầng da người, người làm việc ở đây không được phép đổi ghế, tiếp tục ở đó mà làm việc.

Kim Thuật Khả tới bên người Ngu Hóa Bình, đưa tay vỗ vỗ vai Ngu Hóa Bình.

Động tác vỗ vai này, bắt nguồn từ chủ nhân Thịnh Lạc thành, cũng chính là Trịnh Tướng quân ở phủ Tướng quân, có người nói, lúc hắn nói chuyện với thủ hạ, rất thích vỗ vai thủ hạ.

Dần dần, động tác này bị mọi người học theo, quân đội, nha môn đều noi gương.

- Tiểu Ngư a.

- Hừm, đại nhân.

Ngu Hóa Bình bình tĩnh đáp lại.

Trừ bỏ Trịnh Phàm, không ai biết thân phận chân thực của hắn.

- Ngươi còn chưa thành gia chứ?

Khẩu âm Kim Thuật Khả tuy nặng, nhưng nói cũng khá lưu loát.

- Vẫn chưa có, đại nhân.

- Ta giúp ngươi kiếm một lão bà, muốn không?

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!