Sắc mặt Kiếm Thánh đại nhân, trở nên đặc sắc.
Hắn thực sự rất sợ Kim Thuật Khả nói một câu, sàn nô lệ có một đám dã nhân mới, trong đó có một nữ nô lệ thế nào đó, thậm chí còn sớm mang theo đứa nhỏ cho ngươi, đúng là món hời lớn...
Nói thật, Kiếm Thánh khá quen thuộc với phong tục Man tộc, cũng có được độ tôn trọng nhất định, nhưng muốn để hắn hòa vào đó, không thể.
Lúc trước, trong thành tốt còn có một vị quân tốt có bí danh là Tứ Quý, tới kỹ viện khai giới, muốn rẻ một chút nên chọn nữ nhân dã nhân, kết quả có người nói, sau khi nữ dã nhân kia cởi quần xuống, vị quân tốt này liền bị hun tới hôn mê bất tỉnh.
Chuyện này, nhất thời trở thành trò cười giữa các thủ tốt Đông Môn.
Ngu Hóa Bình đương nhiên sẽ không tham dự đề tài này, nhưng người khác đàm luận, hắn cũng không thể tránh được.
- Một nữ nhân không tệ, là nữ nhân Tấn địa, quả phụ, bản thân có một đứa con gái, bên trên còn có một mẹ chồng.
Ngu Hóa Bình trừng mắt nhìn.
- Người kia bộ dạng không tệ, quan trọng nhất là theo quan niệm của người Tấn các ngươi, là nữ nhân có thể sinh.
- Đại nhân, ta tạm thời không cân nhắc những việc này, ta muốn kiếm chút quân công, sau đó lại tìm lão bà.
Ngu Hóa Bình chỉ có thể dùng cớ này thoái thác.
Hắn có chuẩn tắc của bản thân, nếu đã đáp ứng giúp Trịnh Phàm trông coi Đông Môn, đương nhiên sẽ không để vì chuyện của bản thân mà bỏ dở nửa chừng.
Kiếm khách, một thanh kiếm, người cũng thẳng như kiếm.
- Nhìn một chút cũng không sao.
Kim Thuật Khả lại đưa tay vỗ vỗ vai Ngu Hóa Bình, sau đó nhỏ giọng lén lén nói với Ngu Hóa Bình:
- Tiểu tử ngươi, ta nhìn ra rồi, tuyệt đối không phải người bình thường.
- Cái gì?
- Ngươi, so với chúng ta, không giống.
- Không giống?
- Đúng, không giống, lý do vừa rồi của ngươi, ta không tin. Những thứ chúng ta để ý, tiền tài, nữ nhân, địa vị... Ngươi, căn bản không để ý.
- Ta để ý.
- Không nên gạt ta, chỉ cần lúc ta không cần làm việc, lớp học đêm của Bắc tiên sinh, ta đều sẽ đi nghe.
- Hả?
Lớp học đêm của người mù, lấy tẩy não làm chủ đề.
Nhưng cũng có những lúc hứng lên, sẽ giảng một vài triết lý nhân sinh, cũng chính là tam quan biến hóa, nói thông tục một chút, là khôn vặt.
Đây là bản năng củ người mù, bản năng không thể thay đổi, hoặc có thể nói, bất luận người nào cảm thấy hài lòng về bản thân, đều sẽ có bệnh lải nhải.
- Bắc tiên sinh nói, có một số người, nhìn như giống chúng ta, nhưng thực tế lại khác, hắn như Lang vương vậy, lúc các Lang chúng vì miếng thịt trước mắt mà hoan hô, Lang vương lại lo lắng mùa đông sắp tới. Chủ nhân, chính là Lang vương.
Chủ nhân, đương nhiên chỉ Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm rất lười rất ít dự họp công khai, nhưng chính vì thấn bí như vậy, lại càng phù hợp để các Ma vương thủ hạ đi đắp nặn hình tượng của hắn.
Nếu Trịnh Phàm cả ngày chẳng làm gì, nhảy nhót lung tung, xuất đầu lộ diện khắp nơi, như vậy có khi lại không dễ thiết lập hình tượng như vậy.
Cho nên, mỗi lần Trịnh Phàm xuất hiện, các giáp sĩ đều sẽ vô cùng kích động, tựa như fans cuồng nhìn thấy thầy tượng.
Lần trước nhìn thấy tràng cảnh Điền Vô Kính ra sân, các Ma vương càng thêm tận lực tạo hình tượng cho Trịnh Phàm.
- Đại nhân, ta không hiểu ngài nói cái gì.
- Từ lúc ngươi tới đây, số lần chủ nhân tới Đông Môn chúng ta liền nhiều hơn.
- Tướng quân thích đi Đông Môn, vậy có quan hệ gì với ta?
- Không quan hệ? Tiệm rèn ở thành tây, chủ nhân đi xem tiệm rèm, còn đặc ý đi qua Đông Môn, từ tiệm rèn về, lại cố ý vòng qua Đông Môn chúng ta mà về.
Ra khỏi thành dò xét thì cũng thôi, ngày thường chủ nhân không thích náo nhiệt, thế mà gần đây lại bắt đầu tự mình ra ngoài dò xét, phàm là dò xét, đều sẽ tới Đông Môn chúng ta nhìn một cái.
Chỉ riêng ngày hôm trước, chủ nhân tới Đông Môn chúng ta bốn lần.”
Nghe được lý do này, Ngu Hóa Bình cũng có chút bất đắc dĩ.
Thực tế, trong thời gian này, Trịnh Phàm không có việc gì thì đều chạy tới Đông môn, một chuyến hay chuyến thì cũng thôi, bây giờ ăn cơm hay tản bộ, cũng đều đi dạo tới bên này.
Ngu Hóa Bình có thể hiểu được nguyên nhân Trịnh Phàm thường xuyên chạy tới, một vị Kiếm Thánh đang giúp hắn trông cửa, hắn không thi thoảng tới xem, mỗi lần đều mang theo vẻ trang nghiêm túc, trên thực tế là lòng sớm nở hoa, rất đắc ý.
- Huynh đệ, ta cũng không hỏi ngươi là ma quỷ phương nào.
- Là thần thánh.
- Hừm, thần thánh, ta không hỏi ngươi, ngày thường ngươi cũng vô cùng cẩn trọng, không để lộ sơ suất, điểm này, ta rất hài lòng.
- Đa tạ đại nhân thưởng thức.
- Đêm nay, ngươi tới Tụ Nghĩa lâu.
- Buổi tối ta bận rồi.
Buổi tối, Kiếm Thánh đều dạy tiểu kiếm đồng luyện kiếm, đây là bài tập mỗi ngày.
Kim Thuật Khả nghe vậy, không tức giận, lại gật gù:
- Được rồi.
Nói xong, Kim Thuật Khả chỉ mấy tay thủ tốt phía sau, quát lớn:
- Bánh ngọt để đó, chút nữa rồi ăn, tránh cho quân kỷ tới đánh quân hèo!
...
Phòng ngủ phủ Tướng quân.
Tiểu hầu gia cong mông nằm lỳ trên giường, trong miệng “Oa nha oa nha”, không biết đang nói gì.
Sau khi nhìn thấy đứa nhỏ này, Trịnh Phàm liền để Tiết Tam chạy tới Lịch Thiên thành một chuyến, báo tin tức cho Điền Vô Kính, thế nhưng cửa Hầu phủ vẫn đóng chặt, giáp sĩ bên ngoài càng không nhận bất cứ nhân tình.
Sau đó, không thể không để Tiết Tam lẻn vào trong hầu phủ, lưu lại tin tức của Trịnh Phàm.
Chớ có nghĩ xem có bị người khác nhặt mất hay không, Tiết Tam vỗ vỗ ngực nhỏ, hắn vừa lẻn vào Hầu phủ, chớp mắt đã cảm thấy như bị dã thú nhìn chằm chằm.
Rất hiển nhiên, tất cả mờ ám của hắn, đều rơi vào “Trong mắt” Điền Vô Kính, cho nên, lá thứ đó, tuyệt không thể bị người khác nhặt được, cũng sẽ không có khả năng thất lạc.
Chỉ có điều, Trịnh Phàm khó thể hiểu được, từ khi hắn đưa tin tới hiện tại, Điền Vô Kính không tự tới thì cũng thôi, cũng không phái người tới xem con nhỏ.
Tựa như, hắn quên luôn con trai hắn đang ở đây vậy.
Có điều, như lời người mù nói, Long Uyên kiếm cùng năm ngàn Tấn binh, xem như tiền sữa bột?
Lúc này, đứa nhỏ được ăn sữa bột “Giá trên trời” đang cố gắng bò trên giường, trong phòng không có người trông, một đứa nhỏ một mình trên giường như vậy rất nguy hiểm, hơn nữa thân phận đứa nhỏ này, còn quý trọng như thế.
Rốt cục, nửa người tiểu hầu gia đã bò ra khỏi giường, gần như chuẩn bị ngã, một khối đá vốn đặt trên giường đột nhiên bay lên, đẩy đứa nhỏ trở về.
Tiểu hầu gia lăn lộn trên giường, không khóc, hai con mắt có thần nhìn tảng đá nhỏ.
- Oa nha oa nha.
Hòn đá bất động.
Tiểu hầu gia thấy thế, bắt đầu tiếp tục bò ra ngoài.
Rốt cục, vị kia trong tảng đá không nhịn được nữa, một hư ảnh trẻ con đen mờ xuất hiện, Ma Hoàn mang theo hình tượng cực khủng bố hiện ra, đứng trước mặt tiểu hầu gia.
Tiểu hầu gia không khóc nháo, lại nằm chếch xuống, vừa nhìn Ma Hoàn vừa khua tay múa chân cười to.
Ma Hoàn làm mặt lạnh lùng.
Tiểu hầu gia lại từ từ bò lên, bò tới trước mặt Ma Hoàn, ngẩng đầu, con mông:
- Oa nha oa nha!
Ma Hoàn hé miệng, điềm nhiên nói:
- Hê hê... Hê hê... Hê hê...
- Oa nha... Oa nha... Oa nha...
-Hê hê...
- Oa nha...
---------------
Phóng tác: xonevictory