Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 558: BÁO CÁO

- Chủ thượng, đây là doanh thu của tháng này.

Tứ Nương đem một cuốn sổ dày đặc đưa cho Trịnh Phàm, trên sổ sách còn có một tờ giấy trắng, phía trên chỉ viết mấy hạng mục doanh thu và một ít hạng mục chi tiêu.

Làm như vậy, bởi Trịnh Phàm chẳng muốn nhìn đống sổ sách dày đặc kia, ngược lại hắn cũng không có khả năng xem hiểu, chỉ cần biết được đại khái doanh thu là được rồi.

Còn lo lắng tới việc các Ma Vương dưới trướng có tham ô tiền của hắn không, Trịnh Phàm vẫn không hề lo lắng vấn đề này.

Bao quát hắn và bảy vị Ma Vương này, tổng cộng tám người, quan hệ giữa bọn hắn ở một mức độ nào mà nói, thậm chí so với cái gọi là người nhà, còn chắc chắn hơn nhiều.

Nhìn lướt qua đại khái, Trịnh Phàm xoa xoa mi tâm.

So với mức tiền chi ra khổng lồ, cái gọi là nguồn thu, quả nhiên có vẻ quá ít đi!

Toàn bộ Thịnh Lạc thành, chính là một Ma thú nuốt vàng, mỗi giờ mỗi khắc không ngừng hút tiền tài của Trịnh Phàm.

- Chủ thượng, chủ yếu do nhà xưởng bên kia vẫn chưa hoàn toàn hoạt động, đợi bên kia bắt đầu hoạt động, doanh thu của chúng ta sẽ đẹp đẽ hơn nhiều.

Chỉ có thể nói khen hay hơn xem, rốt cuộc lúc nào mới có thể tự cung tự cấp, ngay cả Tứ Nương cũng khó dự kiến.

Thậm chí có thể nói, nếu như không có diến biến lớn hoặc không phát sinh chiến sự mà nói, loại lỗ vốn này vẫn tiếp tục kéo dài, mãi cho đến khi đốt hết tiền của Trịnh Phàm.

Binh… Nuôi quá nhiều rồi!

- Không sợ, hẳn rất nhanh nữa sẽ có đánh trận.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Khâm sai đại thần Yến Quốc đang mang ý chí của Yến Hoàng lên đường, một khi tiếp xúc thành công với Thành Quốc, hình thành cơ sở pháp lý chắc chắn, như vậy Đại Yến có thể chính thức suất binh trục suất dã nhân, gần như một chuyện đương nhiên.

Hiện tại biến số duy nhất khả năng là Yến Hoàng sẽ lựa chọn thế nào, vứt Thành Quốc phơi chỗ đó ngược lại tích trữ sức mạnh trù bị lần sau công Càn Quốc, hay trước tiên nuốt gọn Tam Tấn chi địa bỏ vào trong túi trước.

Nhưng Trịnh Phàm cũng rõ ràng, cho Càn Quốc thời gian dài "Phát triển" và "Tu dưỡng" mà nói, từ góc độ nhân lực vật lực của Càn Quốc, sau này rất khó đoán định.

Nhưng đứng trên góc độ của Trịnh Phàm, khẳng định phải phái binh mã ra đánh dã nhân cho thỏa đáng, bởi nếu không đánh trận, mỗi ngày binh lính của hắn chỉ có ngồi một chỗ “Bú” tiền lương thôi.

- Chủ thượng, hài tử của Điền Vô Kính, thật khác với trẻ bình thường, lúc này mới được mấy tháng, xem ra đã sinh hoạt hổ so với hài tử bảy tám tháng bình thường rồi.

- Nó thừa hưởng Gen trội của cha nó, à đâu, mẹ nó cũng không phải người bình thường.

Tổ chất thân thể đứa nhỏ này tốt, cái này thật sự không kỳ quái, có thể hiểu thời hậu thế rất nhiều vận động viên, bản thân cha mẹ của bọn họ cũng là vận động viên.

- Chủ thượng cũng thật biết cách, lại để Ma Hoàn đi trông hài tử, ha ha!

- Hài tử trông hài tử, rất bình thưởng phải không, yên tâm, Ma Hoàn có thể sẽ dưới cơn nóng giận. . .

Lời này Trịnh Phàm vẫn không nói ra, ngược lại nói:

- Nhưng Ma Hoàn đối với những đứa trẻ mới sinh khác… Không hạ thủ được!

Ma Hoàn căm hận tất cả trên đời, nhưng bản thân nó cũng là đứa bé, cho nên đối xử với “Đồng loại” như hắn, tự nhiên có sự cảm thụ hoàn toàn khác nhau.

Đương nhiên, nếu đứa nhỏ có cả cha mẹ yêu thương, hạnh phúc mỹ mãn, nói không chừng Ma Hoàn sẽ ra tay bởi đố kỵ, nhưng tiểu hầu gia vừa ra đời đã mất mẹ ruột, hiện tại cha đẻ vẫn chưa lộ diện, đứa trẻ này không trọn vẹn gần giống hắn.

Loại cảnh ngộ này rất dễ dàng khiến Ma Hoàn sinh ra sự cảm động lây.

Quan trọng nhất, đồng thời nguyên nhân chủ yếu nhất lại là, để Ma Hoàn trông hài tử, nghĩ như thế nào, cảm giác thế nào, đều thấy vui, ha ha ha ha ha ha! ! !

- Nô gia đi, chủ thượng, ta để người mù đi vào.

- Được.

Đây là thông lệ nửa tháng một lần.

Tứ Nương chủ quản phương diện tiền lương, nói cách khác là công tác phát triển kinh tế, còn người mù Bắc thì phụ trách quan lại và công tác giáo dục chính trị tư tưởng cho quân đội.

Người mù đi vào, trước tiên đưa tới một phần danh sách.

Đây là một nhóm danh sách người cần xử tử.

- Nhiều như vậy.

Trịnh Phàm có chút bất đắc dĩ nói.

Người mù hồi đáp:

- Không thể không giết, chủ thượng.

- Ta biết. Hả? Nơi này còn có hai tên họ Ôn?

Người nhà họ Ôn bởi nguyên nhân có Ôn Tô Đồng, cho nên gia nhập dưới trướng Trịnh Phàm tương đối sớm, cho nên đã chiếm cứ hàng ghế không nhỏ trong hệ thống cai trị tại Thịnh Lạc thành.

- Đúng vậy.

- Giết hai tên này, sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ phu thê của các ngươi chứ?

Người mù lắc đầu một cái, nói:

- Không giết hai thằng anh họ, làm sao lập uy? Không dối gạt chủ thượng, thuộc hạ nhìn chằm chằm người nhà họ Ôn rất lâu, nhưng có lẽ đúng là bởi Ôn Tô Đồng gia giáo quả thật không tệ, ta đợi rất lâu vẫn không tìm được vấn đề, hiện tại thật vất vả tóm được hai tên, ngàn vạn không thể bỏ qua. Thế lực người nhà họ Ôn trong Thịnh Lạc thành chúng ta, hơi lớn rồi, sớm mọc cành mọc rễ!

- Được rồi, cứ dựa theo ngươi nói, làm đi!

- Vâng, chủ thượng.

Sau khi đưa người mù đi, Trịnh Phàm đứng dậy, bưng mấy món nhắm được Tứ Nương chuẩn bị kỹ càng từ trước, đi ra khỏi gian nhà, đi về phía sân sau nhất.

Nơi đó có một gian nhà đơn độc, ngày thường không cho phép hạ nhân vào đây quét tước.

Trịnh Phàm đẩy cửa ra, đi vào, trong phòng bày ra một chiếc quan tài.

Mỗi một quãng thời gian, Trịnh Phàm đều tìm đến Sa Thác Khuyết Thạch uống chút rượu, đồng thời nói chuyện phiếm.

Mang dưa cải lên, Trịnh Phàm ngồi khoanh chân bắt đầu rót rượu trước quan tài.

Nhấm nháp chút rượu, ăn chút dưa cải, tiện thể kể lại một chút chuyện phát sinh gần nhất cho hắn.

Kể đến cuối cùng, Trịnh Phàm đem rượu trong tay, uống một hơi cạn sạch, cảm khái nói:

- Lão Sa, ngươi nói xem, nếu ngươi không có xảy ra việc gì, giống người bình thường, vậy thật là tốt!

Lương Trình biết đánh nhau, nhưng Sa Thác Khuyết Thạch có thể ngồi lên vị trí Tả Cốc Lễ Vương Man tộc, hiển nhiên hắn cũng là một người có tài thao lược.

Ở một mức độ nào đó, chưa chắc kém hơn so với Điền Vô Kính.

Ngẫm lại xem, hiện tại dưới tay hắn đã có một vị Kiếm Thánh trông cửa, lại thêm một vị Sa Thác Khuyết Thạch thời điểm toàn thịnh, chà chà, hình ảnh kia quả thực quá đẹp, đẹp khiến người ta không chịu được!

Nói xong lời, Trịnh Phàm dọn dẹp một chút, đưa tay lại vỗ vỗ nắp quan tài, xem như hỏi thăm Sa Thác Khuyết Thạch một chút, sau đó đi ra khỏi gian phòng này.

Mang theo hơi say men say, Trịnh Phàm đi trở về sân của hắn, đẩy ra mở cửa đi vào, phát hiện tiểu hầu gia đang nằm trong nôi, ngủ say như chết.

Lúc hắn đi vào, cái nôi vẫn còn đang dao động liên tục, phía dưới cái nôi có một tảng đá.

- A!

Tựa hồ thấy hắn đến rồi, Ma Hoàn không lung lay đung đưa rổ cho đệ đệ nữa.

Trịnh Phàm đi tới một bên của cái nôi, cúi đầu nhìn đứa bé này, đứa nhỏ này xác thực đáng yêu, Trịnh Phàm cơ bản mỗi ngày đều dành một chút thời gian tới chơi đùa với nó.

Xoa bóp mặt, phủi mông một cái, sau đó trong đầu hắn tưởng tượng bóng dáng của Điền Vô Kính, loại chà đạp kia khiến Trịnh Phàm thỏa mãn cực lớn.

Nhìn hài tử một chút, Trịnh Phàm đi tới bên giường, nghiêng người nằm, nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị ngủ trưa.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!