Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 559: CHUẨN BỊ XUẤT CHINH (THƯỢNG)

Trên dưới trong thành, tất cả mọi người đều bận bịu muốn chết, trái lại tên chủ sự chân chính này, lại có thể thanh nhàn thoải mái.

Mà bên này Trịnh Phàm vừa ngồi xuống, mặt khác ở ba địa phương khác, có ba người không thể không ngồi dậy từ trên giường.

Một người là Tư Đồ Lôi bị bệnh nằm liệt giường bên trong Hoàng cung Dĩnh Đô thành.

Sau khi vị này nghe được tin tức phía đông thủ tướng Sa Nghiệp thành đầu hàng hai vị ca ca của hắn, vị Hoàng Đế Thành Quốc này mạnh mẽ không nghe lời khuyên can của Ngự y ngồi dậy.

Sa Nghiệp thành xem như là bình phong bảo vệ Dĩnh Đô thành, bây giờ mất đất bình phong rồi, mang ý nghĩa binh mã phản quân của hai vị ca ca và binh mã dã nhân muốn đến Dĩnh Đô, có thể nói đi trên vùng đất bằng phẳng.

- Người đến, mặc giáp cho trẫm!

Một người khác bên trong Khúc Hạ thành, bởi đêm qua con trai của Lý Báo thành hôn, cho nên hắn uống say mèn, hôm nay hắn bị thủ hạ mạnh mẽ gọi từ trên giường xuống.

Lý Báo vốn có tính khí như con báo, từ sau khi mất một cánh tay, hỏa khí càng ngày càng lớn, say rượu bị đánh thức đang chuẩn bị mắng người, vừa nhìn phía trước có một vị công công đang đứng, trong tay vị công công kia còn cầm một quyển sách màu vàng, nước đái ngựa trong đầu bắt đầu tản ra, sau khi ra lệnh cho người hầu dọn xong bàn thờ và hương án, Lý Báo quỳ xuống tiếp chỉ.

Thánh chỉ, lệnh Lý Báo suất binh mã đi đến cố đô Tấn Quốc.

Người thứ ba được gọi từ trên giường xuống, đang làm một ít động tác không thể cho ai biết.

Động tĩnh lúc thái giám vào phủ truyền chỉ, kiến trong lòng nữ nhân kia rất hoảng loạn.

- Yên tâm, phụ hoàng sớm biết ngươi bị ta lén lút mang về kinh rồi.

Nữ nhân dưới thân là con gái nhỏ của Man Vương, hôm nay đã sớm bị Đại hoàng tử thu về làm người trong phòng.

Nữ nhân đứng dậy, vừa giúp Đại hoàng tử mặc quần áo vừa có chút sốt sắng nói:

- Nhưng sẽ liên lụy đến Điện hạ?

- Liên lụy cái gì? Ngươi nói thế nào cũng là một vị công chúa, một vị công chúa dưới tiền đề không có danh phận, dám theo ta trở lại kinh thành, nếu phụ hoàng ta biết, còn khen ta không kịp đây, làm gì trách tội ta!

- Nhưng tổ tiên Đại Yến từng nói, tử tôn hậu thế không được kết giao với dị tộc dị quốc.

Đại hoàng tử cười nói:

- Cái không cho phép chính là, không gả con gái ra ngoài, nhưng không nói không cưới nữ nhi của người khác, ngược lại khiến ngươi oan ức rồi!

Nữ nhân ôm sát Đại hoàng tử, nhẹ giọng nói:

- Nô gia không oan ức, có thể sống bên cạnh Điện hạ, nô tài hài lòng rồi!

- Nhịn thêm đi, hoặc chúng ta cố gắng một chút, sớm làm cái bụng có động tĩnh, ta cũng có thể hướng phụ hoàng báo hỉ, cứ như vậy, ngươi sẽ có danh phận!

Nữ nhân kia hơi chần trừ, nói:

- Có hài tử, có thể. . .

Đại hoàng tử cười cười, an ủi nói:

- Đó là tất nhiên, phụ hoàng ta và phụ hoàng người đấu với nhau một đời, hiện tại con trai hắn vơ con gái đối thủ tới tay, còn làm lớn cái bụng, cái này đối với phụ hoàng mà nói, đây là chuyện vô cùng thoải mái, tất nhiên sẽ chiêu cáo thiên hạ, đồng thời bổ túc sính lễ lễ nghi. Nói thế nào đây, bản Điện hạ cũng vì nước dương uy, tăng mạnh khí chí của binh sĩ Yến quân ta!

Nữ nhân kia hơi ngại hỏi:

- Man tộc ta và Đại Yến, sau này có thể không đánh trận sao, bách tính bộ lạc hoang mạc và bách tính Đại Yến, có thể sống chung hòa bình không?

Trên mặt cô gái kia lộ ra vẻ hi vọng.

Đại hoàng tử duỗi tay sờ xoạng gò má người con gái kia, cười gật gù:

- Sẽ, nhất định sẽ.

- Vậy thật tốt, nếu hai nước không còn động đao binh, hàng năm có thể giảm rất nhiều số lượng người chết.

Đại hoàng tử cười nói:

- Đúng đấy, mọi người có thể yên ổn sống của cuộc sống của mình, thật tốt biết mấy! Ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi tiếp chỉ, hẳn lần này để ta lĩnh quân đi Tấn địa rồi!

Đại hoàng tử mặc quần áo chỉnh tề đi ra cửa phòng, xoay người, lúc này sắc mặt của hắn chìm xuống.

Cô gái trong phòng kia, hắn quả thật yêu thích.

Man Vương nói không sai, nàng xác thực là viên minh châu quý giá trên hoang mạc, khiến người ta động lòng.

Nhưng có câu nói Đại hoàng tử không muốn nói cho nàng, đó chính là phụ hoàng hắn, tựa hồ yêu thích gạt bỏ các mẫu tộc và thê tộc hoàng tử.

Điểm này, nhị đệ và lục đệ hắn lĩnh hội sâu nhất!

Đại hoàng tử thở dài, lắc lắc đầu, bắt đầu cường điệu với chuyện trước mắt.

Rõ ràng người Tĩnh Nam Hầu ngay ở Tấn địa, tại sao còn muốn hắn làm thống soái suất chinh?

- Đại ca nhận được ý chỉ của phụ hoàng chưa?

Lục hoàng tử vừa thân thiết giúp Đại hoàng tử rót rượu vừa nói.

- Vừa lấy được, đang chuẩn bị chút thời gian vào cung, xin ít chỉ thị của phụ hoàng.

- Bên trong chư vị huynh đệ, đại ca có thể một mình chống đỡ một phương, tiểu đệ chúc mừng đại ca!

Lục hoàng tử giơ ly rượu lên.

Đại hoàng tử lại lắc đầu một cái, đem rượu trong tay đổ đi, bản thân tự rót một chén nước trà, nói:

- Quân luật Trấn Bắc quân, lúc xuất chinh bên ngoài, không cho phép uống rượu.

- Cái này vẫn chưa xuất chinh mà?

- Lúc thu được ý chỉ của phụ hoàng, trong lòng ta đã tính xuất chinh rồi.

Lục hoàng tử gật gù, nói:

- Đại ca nói đúng lắm.

- Ngươi chớ chú ý.

- Đại ca hiểu được ta hạng người gì, ha ha, đệ đệ ta nghịch ngợm quen rồi, lại nói, luận tình cảm giữa hai huynh đệ chúng ta, khi còn bé đại ca thích mang ta đi chơi đùa nhất.

- Khi đó, không chỉ ta, ngay cả…

Nói tới chỗ này, Đại hoàng tử lập tức ngừng nói.

Hoàng tử lớn tuổi một chút đều nhớ nắm đo Yến Hoàng rất yêu thích lục đệ, loại yêu thích kia, thậm chí để không ít người nhìn thấy không thể không để ý, muốn tạo tình cảm trước.

Có điều phảng phất vào đêm đó, sủng ái lúc trước phảng phất biến thành căm hận trong chớp mắt.

- Dã nhân bên kia, ta cũng biết một ít chuyện, cho nên cố ý tới nói chuyện một chút với đại ca, đây cũng là một chút sức mọn ta lấy được.

Nói xong, Lục hoàng tử lấy ra một cuốn sổ nhỏ trong ống tay áo, đưa cho Đại hoàng tử.

Ánh mắt Đại hoàng tử hơi ngưng lại, lập tức đứng lên, rất trịnh trọng hai tay tiếp nhận, nói:

- Đa tạ Lục đệ.

- Thân là người nhà họ Cơ, đây là chuyện ta phải làm, trước đây đội buôn của đệ đệ từng làm ăn trên tuyết nguyên, trong này là một chút thông tin liên quan đến dã nhân và tuyết nguyên, có phần chuẩn xác, cũng có phần chỉ là phỏng đoán, nhưng quan trọng nhất, vẫn là dã nhân đang trưởng thành, khả năng dáng vẻ quá khứ và hiện tại của họ, đã phát sinh biến hóa rất lớn, nhưng đại ca có thể lấy nó làm tài liệu tham khảo.

- Ta biết!

Lục hoàng tử còn bổ sung thêm, nói:

- Bên trong còn có một phần, là nội dung liên quan đến dã nhân do một người bạn ta viết trong thư, đây cũng là tin tức mới nhất.

- Trịnh Phàm?

- Ô, đại ca cũng biết hắn?

Đại hoàng tử cười nói:

- Người có thể viết ra Trịnh Tử Binh Pháp, ta làm sao có thể không biết!

- Ha, đại ca ngài đừng nói, lúc trước ta biết tiểu tử này, thật không nhìn ra tên tiểu tử này có phần bản lĩnh này, ha ha!

- Ngươi cũng có con mắt nhìn người tài!

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!