Lục hoàng tử nói:
- Đừng đừng đừng, đệ đệ ta không dám xưng có con mắt nhìn người tài, hiện tại người ta dựa vào một đao một thương liều chết lập công, huynh đệ ta nói lời hơi phạm kỵ húy một chút, nếu Trịnh Phàm xuất thân là môn hạ của nhị ca, cảnh ngộ hiện tại khẳng định tốt hơn nhiều so với hiện tại… Thịnh Lạc thành là cái nơi nào, sơn cùng ác thủy mà thôi!
Đại hoàng tử sực nhớ ra, nói:
- Đại ca nhớ rồi, tên Trịnh Phàm này từng cùng Tĩnh Nam Hầu đi tuyết nguyên xuất chinh!
- Đúng vậy, đánh gần nửa năm.
- Lần này…
Nói tới chỗ này, ánh mắt của Đại hoàng tử hướng bốn phía quét một lần, lại nói:
- Lần này phụ hoàng không để Tĩnh Nam Hầu làm thống soái đánh dã nhân, cũng không để Tĩnh Nam quân xuất chinh, lại để ta và Lý Báo làm chủ soái xuất chinh, ta…
- Đại ca, đây là phụ hoàng đang bồi dưỡng ngươi, bên trong huynh đệ chúng ta, người có thể chấm mút binh quyền chỉ có mỗi đại ca ngươi, còn phần nhị ca, tuy nói trước đây Cấm quân trong kinh thành giao cho hắn quản, nhưng lần này sau khi thay quân, chút binh quyền trong tay nhị ca gần như không còn.
- Đó bởi hắn không quản Cấm quân tốt nên bị phạt!
Đại hoàng tử nói.
- Đại ca, ngươi ta đều rõ ràng, đừng nói nhị ca, ngay cả phụ hoàng trước đây muốn động vào mâm Cấm quân này, trước tiên vẫn phải cân nhắc một chút. Nhị ca vào Đông Cung, giao ra binh quyền, đây là chuyện đương nhiên.
- Giao hay không giao, có gì khác?
Đại hoàng tử hỏi.
Trong đại doanh ngoài kinh thành, có mười vạn Trấn Bắc quân đang đóng giữ, đó là của hồi môn của quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ.
Lục hoàng tử gật gù, nói:
- Ngược lại cũng đúng!
- Ngươi tìm đến ca ca ta, chẳng lẽ chỉ vì đưa cuốn sổ nhỏ này và mời ta một bữa cơm thôi sao?
- Vậy còn làm gì nữa?
Lục hoàng tử hỏi ngược lại.
- Ta còn tưởng rằng ngươi đến làm thuyết khách cho tên Trịnh Phàm kia!
- Xa lạ, xa lạ, không phải vậy!
Lục hoàng tử lắc đầu một cái, cảm khái nói:
- Tĩnh Nam Hầu không làm thống soái, ngươi không điều động được Tĩnh Nam quân.
Đại hoàng tử trầm mặc không nói.
Lục hoàng tử tiếp tục nói:
- Nói ta đến làm thuyết khách giúp tên họ Trịnh kia, để ngươi dẫn hắn kiếm chút quân công, không bằng nói, chờ đại ca ngài đến Tấn địa thật, đến biên cảnh Thành Quốc bên kia, nói không chừng ngươi phải chủ động đi cầu hắn, cầu hắn đến giúp ngươi!
- Ta cần cầu hắn?
- Không cầu hắn, ngươi không sai hắn được, không có quân lệnh Tĩnh Nam Hầu, đại ca ngài thử một chút xem, có thể một binh một tốt Tĩnh Nam quân hay không. Tuy nói ta họ Cơ, nói câu nói thế này khó tránh khỏi hơi “Phũ”, nhưng đây chính là sự thật.
Lục hoàng tử cười nói, bổ sung thêm:
- Còn nữa, Trịnh Phàm người này, kỳ thực tính cách khá giống đệ đệ ta, nhưng có điểm không giống ta chính là, hắn có thể quỳ xuống, nói chuyện rất êm tai trước mặt ngươi… Đồng thời hắn không chịu được oan ức!
Đại hoàng tử hỏi lại:
- Không chịu nổi oan ức?
- Đúng vậy, không chịu nổi oan ức, cho nên nếu ngày sau đại ca ngươi muốn tìm hắn hỗ trợ, tốt nhất đừng bưng cái giá!
- A, ta luôn luôn kính trọng người thiện chiến trong quân!
- Ta biết, ta biết!
Đại hoàng tử nói:
- Còn nữa, Trịnh Phàm hắn không chỉ là người của ngươi, hắn vẫn là người của Tĩnh Nam Hầu, ta có thể không cho Thịnh Lạc thành thủ mặt mũi, nhưng làm sao có thể không cho Tĩnh Nam Hầu mặt mũi chứ!
- Ha ha, đúng rồi, lần này đại ca xuất chinh dự định chuẩn bị thế nào?
- Lần này ta xuất chinh, ta sẽ mang theo một trấn binh mã của Lý Phú Thắng, một bộ của Lý Báo cũng sẽ hiệp đồng, tính toán như vậy, đã có mười vạn Thiết kỵ, hẳn đầy đủ rồi!
Lục hoàng tử không khỏi băn khoăn, nói:
- Mười vạn Thiết kỵ này rốt cuộc chất lượng thế nào? Hai trấn binh mã Trấn Bắc quân này trong đại chiến lần trước đánh tới dưới thành Thiết kỵ, bản thân đã tổn hại rất lớn, hiện tại vẫn chưa tới một năm, coi như binh ngạch đã bù đủ, nhưng đây vẫn còn là hai nhánh Thiết kỵ Trấn Bắc quân thiện chiến như trước đây sao?
Đại hoàng tử tự tin, chốt một câu:
- Đánh dã nhân, đã đầy đủ rồi.
Lục hoàng tử nói:
- Lúc trước Tư Đồ Lôi cũng nghĩ vậy, đại ca, ngài đừng tìm ta nhấc cái giá, ngài cũng là tướng già lĩnh binh nhiều năm, tuy nói không đánh giặc nhiều, nhưng một ít đạo lý chinh chiến, ngươi hẳn nên biết.
- Ngươi đúng là đến thuyết giáo cho ca ca ta.
- Ồ, ta nào dám, không được không được, lần này xuất chinh, đệ đệ ta có kiến nghị, ngài nên tranh thủ mang theo ít binh mã. Một trấn quân đội của Lý Báo bên kia đang đóng tại Khúc Hạ thành, cùng lắm điều động được 2 vạn Thiết kỵ đến, một trấn binh mã của Lý Phú Thắng bên kia ngược lại điều ra được nhiều hơn một chút, nhưng không cần phải vậy, mang mười vạn lại đây trong nháy mắt lại rút đi năm vạn, hơn nữa do quá sốt ruột nên quất xuống còn xấp xỉ ba vạn thôi.
Lục hoàng tử dừng một chút, nói tiếp:
- Tập hợp năm vạn Thiết kỵ Trấn Bắc quân, lại một đường xuất phát từ trong kinh, trong kinh ta không phải còn có một ít Cấm quân lần trước vẫn chưa được dọn ra ngoài sao. Lần này tâm tình tốt, dọn sạch bọn hắn, mang tất cả đi Tấn địa, tính đi tính lại tập hợp được hai đến ba vạn đi, mất công dọn đáy thùng gạo này một chút.
Lục hoàng tử nhìn ca ca hắn, suy nghĩ một chút nói:
- À, cộng thêm trên đường lấy thêm quận binh Thiên Thành quận, cộng thêm quận binh mấy quận khác, nói chung cũng lôi ra tầm bảy đến tám vạn quân, Đại hoàng tử Đại Yến ta thân chinh, thanh thế làm sao cũng phải có đại quân tầm mười lăm vạn quân đi.
Đại hoàng tử nhìn lục đệ hắn.
Phép tính này thoạt nhìn biến kế hoạch nguyên bản mười vạn quân của hắn biến thành mười lăm vạn quân, nhưng sức chiến đấu bị suy giảm không chỉ riêng một phần.
Quận binh địa phương, Cấm quân còn lại trong kinh, sức chiến đấu những binh mã này, căn bản không thể so sánh với Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân được.
Có điều, Đại hoàng tử đương nhiên rõ ràng Lục đệ hắn sẽ không bắn tên không đích, cố ý đùa chơi hắn, hắn trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói:
- Ý gì?
- Lần này phụ hoàng không cần Tĩnh Nam Hầu, ta bỏ qua chuyện quân thần nghi kỵ không nói, nói trắng ra, thật không có gì để nói, ta đứng từ một phương diện khác suy nghĩ chuyện này.
Lục hoàng tử bắt đầu giảng giải:
- Ngựa đạp môn phiệt, thanh lý chính là thiên hạ, thổ địa, triều đình, nhân khẩu, nói trắng ra chính là diệt đi triều đình và địa phương, một trận đại chiến, phụ hoàng tự nhiên nắm giữ cục diện, dĩ nhiên giờ đến phiên động. . . Binh quyền.
Đại hoàng tử lườm Lục hoàng tử một cái, nói:
- Ngươi thật đúng là, cái gì cũng dám nói!
- Ha ha, nếu phụ hoàng thật muốn “Gọt” ta, làm gì cần nói lời hoạch tội?
- Đây là xuất chinh, đây là đánh trận, một vài thứ trên triều đình, nếu như can thiệp quá mức vào chiến sự, biết…
Lục hoàng tử nói:
- Trịnh Phàm từng nói, hắn nói chiến tranh là sự kéo dài của triều đình. Đại ca, Bắc Phong quận nơi đó nguyên bản ba mươi vạn Trấn Bắc quân biên chế đã bị rút đi một nửa, tuy nói có ngươi mang Cấm quân đi bổ sung, nhưng trên địa phương, Trấn Bắc quân phải chăng đã bắt đầu điều động quân tinh nhuệ địa phương bổ sung rồi?
- Đúng vậy!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long