Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 561: ĐẠI THẾ ÉP THẮNG

- Nói không phải, quân chế Đại Yến ta hỗn loạn, đại ca ngài là người lĩnh binh, so với đệ đệ ta kỳ thực càng rõ ràng, Thiên Thành quận còn tốt, những nhóm quân đầu lĩnh các quận phía dưới, tháng ngày này trải qua quá mức thoải mái, đây vừa vặn là thời điểm dọn dẹp bọn họ rồi!

Lục hoàng tử chốt một câu:

- Lần này đại ca ngài xuất chinh, đem một làn sóng này tới, đánh được chính là tái tạo tinh nhuệ, coi như lùi một bước mà nói, có ít người, tìm cớ tiêu diệt ngược lại càng tốt hơn!

Đại hoàng tử nâng chung trà lên, uống một hớp trà.

- Ý ngươi muốn tiễn khách?

Lục hoàng tử hỏi.

- Khát nước!

- Há, ha ha.

- Ngươi tới nhắc nhở ta cái này?

- Đúng, có mấy lời, phụ hoàng không tiện nói với ngươi, phải dựa vào người làm nhi tử như chúng ta, tự mình lĩnh ngộ, nói không chừng đây cũng là thử thách của phụ hoàng đối với huynh.

Đại hoàng tử hờ hững nói:

- Ta chỉ biết mang binh, những thứ còn lại sẽ không!

- Đại ca ngài khiêm tốn rồi.

- Nếu để phụ hoàng phát hiện, ta có thể phỏng đoán ra ý của hắn, ngươi cảm thấy phụ hoàng sẽ nghĩ gì?

Từ xưa tới nay, hoàng tử lĩnh binh thành đại tướng, hoặc cuối cùng làm Hoàng Đế, hoặc bị chết rất thảm!

- Đại ca cảm thấy đệ đệ ta đang đào hầm cho ngươi?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái.

- Không đến nỗi.

- Cũng phải, muốn đào cũng phải đào nhị ca chứ!

- Ha ha, ngươi để lão nhị nghe được câu nói này của ngươi, không biết sẽ làm hắn tức giận ra sao!

- Hắn tức giận, sau đó không sao rồi?

Đại hoàng tử nói:

- Nói thật lòng.

- Nhị ca ta, ta vẫn hiểu khá rõ tính tình, không đề cập tới hắn, đại ca ngươi cứ việc yên tâm, phụ hoàng sẽ không vì thế mà nghi kỵ ngươi.

- Vì sao?

- Không phải ngươi mang con gái nhỏ của lão Man Vương quẹo về kinh sao?

Ánh mắt Đại hoàng tử ngưng lại, nhìn chằm chằm Lục hoàng tử.

- Quý phủ ngài có một tiểu đầu bếp, chờ lúc nữa ta mang đi, được không?

- Tên biết làm bánh nang kia sao?

- Chính là hắn.

- Giữ đi, nàng thích ăn bánh nang hắn làm.

- Đại ca ngươi không ngại?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái, nói:

- Ngươi ta đều rõ ràng, ta không thể ngồi lên vị trí kia.

- Đại ca rộng lượng.

- Chỉ có điều sau đó phụ hoàng lại trừng trị ngươi, ta không cần đồng tình vì ngươi rồi!

- Vậy cũng được, đại ca, bên trong nhóm người gác cổng có một tên phó quản sự, đại ca có thể lưu ý một hồi!

- A, mấy người các ngươi đều trộn hạt cát trong phủ ta?

- Ai kêu đại ca mở phủ sớm nhất đây, bọn đệ đệ vẫn ở sát bên trong hoàng tử phủ, muốn đi nơi khác cũng không được. Đại ca, đánh giá lần này ngài xuất chinh trở về, phụ hoàng sẽ tổ chức đại hôn cho ngài và vị kia đến từ hoang mạc.

Đại hoàng tử trầm mặc!

Phụ hoàng sẽ không nghi kỵ hắn, bởi chỉ cần hắn và công chúa Man tộc đại hôn, tất cả tất cả khả năng, đều bị đoạn tuyệt rồi.

Con dân Đại Yến và Man tộc, có mấy trăm năm huyết hải thâm cừu.

Toàn bộ Đại Yến sẽ không để một vị hoàng tử có thê tử Man tộc ngồi lên vị trí kia!

- Hôm nay ngươi lại đây, đêm nay ta vào cung, nếu phụ hoàng biết sẽ tức giận, phụ hoàng khẳng định lại đánh ngươi một trận!

- Đánh thì đánh chứ, đệ đệ ta đưa thư tới muốn xin phụ hoàng làm một chức quan Huyện lệnh, lần này vừa vặn mượn cơ hội để phụ hoàng ném ta ra bên ngoài một hồi.

- Ngươi cố ý?

Lục hoàng tử cười nói:

- Bị đánh nhiều hèo, tự nhiên cũng hiểu được nên vểnh cái mông chịu thế nào?

- Tội gì?

Lục hoàng tử chỉ chỉ mặt của mình, hỏi:

- Ca ca, ngài hỏi ta tội gì?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái.

- Dựa theo tính khí phụ hoàng, ta đã chuẩn bị mua một thanh đao tốt rồi.

- Làm cái gì?

- Làm bổ đầu!

Nói xong, thân thể Lục hoàng tử hơi dựa vào phía sau một chút, chỉ chỉ phía trước, ngữ khí hơi trì hoãn nói:

- A, hắn, còn muốn ngồi nha, trẫm xem, hắn chỉ xứng làm một cái bổ đầu.

Đại hoàng tử vào cung, Ngụy Trung Hà dẫn hắn tiến vào Ngự Thư phòng.

Bên trong Ngự Thư phòng, Yến Hoàng đang dùng bữa.

- Vô Cương, đến đây dùng bữa với trẫm.

- Phụ hoàng, trước khi nhi thần đến, đã dùng qua bữa trong phủ rồi!

- Dùng qua rồi?

- Đúng vậy, lượng cơm của nhi thần lớn, nếu dùng bữa chung với phụ hoàng ngài, nhi thần ăn không đủ no, phụ hoàng cũng ăn không đủ no.

- Ha ha.

Yến Hoàng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, để đũa xuống.

Ngụy Trung Hà phụng dâng nước trà súc miệng, đồng thời mang khăn lông nóng lên.

Yến Hoàng chỉ chỉ thức ăn trên bàn nói, nói:

- Giữ lại, chờ sau khi trẫm đàm luận xong việc lại dùng.

- Vâng, Bệ Hạ.

- Vô Cương, theo trẫm.

Sau khi Yến Hoàng ngồi xuống, chỉ chỉ Đại hoàng tử:

- Ngồi đi.

- Dạ, Bệ Hạ.

Ngụy Trung Hà chuyển một cái ghế tới đặt dưới thân của Đại hoàng tử.

- Tạ phụ hoàng.

Đại hoàng tử ngồi xuống.

- Tư Đồ gia đã cầu phụ thuộc, trẫm đã chuẩn tấu!

- Nhi thần chúc mừng phụ hoàng!

Hiện tại Tam Tấn chi địa, trên mặt pháp lý đã thuộc về Yến Quốc.

- Lần này ngươi lĩnh quân xuất chinh, trẫm không nói nhiều lời, ngươi từ nhỏ đã lớn lên trong quân doanh, bản lĩnh đánh trận mạnh hơn trẫm nhiều.

- Nhi thần không đảm đương nổi…

- Trẫm nói nên phải nên phải, trẫm đặt tên người là Vô Cương, bởi muốn sau khi ngươi lớn lên, ngươi có thể vì Đại Yến ta mở rộng biên giới, bây giờ, ngươi lớn rồi, trẫm đem cơ hội cho ngươi… Ngươi buông tay đi làm, đừng để trẫm thất vọng!

Đại hoàng tử quỳ xuống nói:

- Nhi thần nguyện chết không chối từ!

- Đừng chết, cần sống sót, ngươi không phải những tên quan văn kia, đừng hơi một tí đem cái chết treo lên mép.

- Nhi thần thụ giáo.

- Lý Báo bên kia, trẫm đã từng hạ chỉ xuống, Trấn Bắc quân trong kinh, ngươi mang theo một trấn đi, một trấn của Lý Phú Thắng hoặc Lý Lương Thân, ngươi chọn một. Nói với trẫm một chút, ngươi định đánh cuộc chiến này thế nào.

Đại hoàng tử bắt đầu giảng giải:

- Phụ hoàng, nhi thần cho rằng dã nhân gây loạn thoạt nhìn thế lớn, nhưng rốt cuộc không phải Man tộc, Tư Đồ gia thoạt nhìn thất bại thảm hại, nhưng cũng không phải tất cả đều do chiến lực kém. Nhiệm vụ hàng đầu chính là ổn định lại cục diện, Tư Đồ gia đã phụ thuộc, về tình về lý, Đại Yến ta không được đuổi tận giết tuyệt, trước tiên giúp Tư Đồ gia, lại từ từ nghiền ép chiến thắng.

- Từ từ nghiền ép chiến thắng?

- Đúng vậy, từ từ nghiền ép chiến thắng, lấy đại thế ép, không cầu thời gian ngắn chiến thắng.

Yến Hoàng cười nói:

- Thú vị, những tướng lĩnh khác đều khoe khoang khoác lác, nói cần bao nhiều thời gian phá địch, ngươi ngược lại tốt, nói cho trẫm biết cái gì từ từ nghiền ép chiến thắng?

Đại hoàng tử nói:

- Phụ hoàng, trận chiến này đánh trên địa bàn Tư Đồ gia, đại quân ta xuất chinh, sau khi vào quốc cảnh Thành Quốc, tất cả nhu cầu có thể tiếp tế ngay tại chỗ, Đại Yến ta muốn đánh lâu cũng chống đỡ được.

Đây là biện pháp một mũi tên bắn chết hai con chim, vừa đả kích dã nhân đồng thời, cũng đem vốn liếng cuối cùng của Tư Đồ gia dằn vặt hết.

- Huống hồ dã nhân giảo hoạt, vị Dã Nhân Vương kia cũng không tầm thường, nhi thần không dám khoe khoang khoác lác bao lâu phá địch, để tránh thời gian tạo áp lực. Lấy từ từ nghiền ép chiến thắng, cưỡng bách, cuối cùng lại xua đuổi, phương ta chỉ cần không phạm sai lầm, dã nhân sẽ không có khả năng thắng.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!