Đại Yến nghiêm giọng nói:
- Cho nên, nhi thần cả gan cho rằng, lần này xuất chinh, chỉ lấy năm vạn Thiết kỵ của quân trấn Lý Phú Thắng và Lý Báo, nhi thần nguyện đem mấy vạn Cấm quân còn dư lại và quận binh mấy quận mang tới, tổng cộng gần mười vạn người, cộng thêm 5 vạn Trấn Bắc quân, trục xuất dã nhân, hẳn không khó. Quan trọng nhất chính là, nhi thần cảm thấy Đại Yến ta không thể chỉ dựa vào Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân.
- Nói tiếp.
- Vâng, phụ hoàng, nhi thần cho rằng, nếu phân phối quá nhiều Trấn Bắc quân vào Thành Quốc, vạn nhất bốn phía có biến, quân tinh nhuệ cách xa, khó tránh khỏi không thể phản ứng đúng lúc, cho nên…
Đùng!
Yến Hoàng ném một cuốn sổ nhỏ xuống.
- Xem một chút đi!
Đại hoàng tử cúi người nhặt lên, phía hiện phía trên là danh sách mỗi giáo úy, tham tướng và binh mã dưới trường của mỗi quận.
- Ngươi và ta là phụ tử, ngược lại nghĩ rốt cuộc giống nhau đi, được rồi, đỡ trẫm phải phí miệng lưỡi, đánh trận thế nào, nên làm gì đánh trận, chính ngươi nắm giữ, nhưng thứ khác trẫm sẽ không nhúng vào, ít nhất sẽ không nhúng tay vào quân vụ trên tiền tuyến, các loại thông tin triều đình chê trách, ngươi cũng không cần để ý.
Đại hoàng tử quỳ xuống, nói:
- Nhi thần, tạ chủ long ân!
Yến Hoàng gật gật đầu, thân thể lập tức nhích lại gần về phía sau ghế, nói:
- Hôm nay Thành Quyết tìm ngươi?
- Đúng vậy, phụ hoàng, Lục đệ biết được nhi thần sắp sửa lĩnh binh xuất chinh, cho nên tới tống biệt nhi thần.
- Đúng là huynh đệ tình thâm!
Đại hoàng tử quỳ rạp dưới đất, hô hấp không kìm được bắt đầu tăng nhanh.
- Hồi trước, Thành Quyết dâng thư cho trẫm, nói muốn đi Nam An huyện làm một Huyện lệnh, muốn vì con dân nước Yến làm ít chuyện.
- Nhi thần cũng nghe nói, Lục đệ trên phương diện tục vụ, đến giờ rất có bản lĩnh.
- A, dáng vẻ của hắn kia, còn muốn ngồi làm quan, trẫm thấy, hắn làm một chức bổ đầu đã coi như đỉnh rồi!
…
- Cho nên, đây có ý gì, Tĩnh Nam Hầu bất động, lại cho một hoàng tử tuy nói vẫn lĩnh quân nhưng chưa bao giờ đánh giặc thật, làm thống soái suất chinh?
Trịnh Phàm nghiêng người dựa vào chỗ ngồi của hắn, chỉ vào công văn đặt trước mặt nói.
- Chủ thượng, dựa theo ý của Lục hoàng tử trong thư, hẳn Yến Hoàng dự định thanh lý quân đầu lĩnh địa phương.
- Không phải quân thần nghi kỵ?
- Hẳn không phải!
- Trong thư Lục hoàng tử có nhắc chúng ta nên ứng đối thế nào với vị Đại hoàng tử này không?
- Không có, ngược lại hắn nói hắn đã đi Nam An huyện làm một tên bổ đầu, còn cố ý nói sau này tên của hắn trên giang hồ gọi là Yến Tiểu Lục.
Trịnh Phàm gãi gãi đầu:
- Cái tên quỷ gì đây?
- Trong thư hắn còn hỏi chủ thượng, danh tự này làm sao?
- Hồi âm cho hắn một tiếng, nói ta cảm thấy rất tốt!
- Vâng, chủ thượng.
- Đại hoàng tử lĩnh binh lại đây, chúng ta làm sao không cần nhúc nhích?
Trịnh Phàm nói.
- Nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa mà nói, chúng ta đã xem như nhất hệ của Tĩnh Nam quân, cho nên chúng ta không thể nhiệt tình, trừ phi Tĩnh Nam Hầu lên tiếng.
- Nhưng nếu Điền Vô Kính muốn lên tiếng, hẳn đã sớm lên tiếng rồi, rốt cuộc vào lúc này Đại hoàng tử hẳn đang trên đường suất quân đi tới rồi!
Người mù Bắc nói:
- Đúng vậy, theo lý thuyết binh mã đóng tại Thịnh Lạc thành như chúng ta hoặc binh mã đóng tại Tinh Túc thành kia của Trần Dương, hẳn sớm thu được quân lệnh của Hầu gia, chuẩn bị sẵn sàng phối hợp Đại hoàng tử xuất binh tiến vào Thành Quốc vân vân… Thậm chí Lịch Thiên thành nơi đó, Tĩnh Nam Hầu làm trưởng bối, hắn còn phải điều phối một đội quân tầm vạn kỵ binh cho Đại hoàng tử mượn tạm phối hợp tác chiến, rốt cuộc đây là lần đầu tiên Đại hoàng tử tự mình chống đỡ một phương, dù sao vẫn cần hướng dẫn một hồi.
Người mù Bắc trẫm ngầm một lát, nói:
- Nhưng lần này đều không có những thứ này, có thời điểm không lên tiếng, ngược lại bày tỏ một loại thái độ. Dưới loại thái độ này, trên dưới Tĩnh Nam quân, không ai dám quá nhiệt tình đối với Đại hoàng tử, bằng không tự tuyệt với đoàn thể nguyên bản, chủ thượng đã nhận đại ân của Tĩnh Nam Hầu, càng không thể chủ động đi liếm…
- Liếm cái gì?
- Ngây thơ trợ giúp Đại hoàng tử.
Ngón tay Trịnh Phàm nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nói:
- Điền Vô Kính vẫn đang phát cáu?
Đỗ Quyên chết, còn rất nhiều điểm đáng ngờ vẫn chưa được làm rõ, Trịnh Phàm một mực là một người ngoài cuộc, không có tư cách và năng lực đi hỏi dò gốc rễ,
Nhưng loại trầm mặc này của Tĩnh Nam Hầu, đúng là không giống tác phong của Điền Vô Kính.
- Còn có một khả năng.
- Người mù, ngươi không phải nói muốn đi một vòng giương đông kích tây chứ?
Người mù nhún vai một cái, nói:
- Chiêu không ở mới hay cũ, phải xem có dùng được hay không?
- Vấn đề là, chúng ta nên làm gì? Sau chiến sự lần này, chúng ta nên làm gì tiến hành phát triển?
Thịnh Lạc thành khốn thủ, chỉ có thể miệng ăn núi lở, giống đám hảo hán Lương Sơn kia, muốn mỗi ngày nhậu nhẹt, mỗi một quãng thời gian phải xuống núi "Thay trời hành đạo" một phen.
Nhưng hiện tại vấn đề Thịnh Lạc thành cần đối mặt chính là, trước đây cắt lông dê cắt đến quá ác, dã nhân trong các ngọn núi phụ cận đã bị quét dọn mấy lần, coi như rau cải cũng phải cho nó môt chút thời gian để nó lớn lên, rồi mới đi hái chứ?
- Chủ thượng, kết quả tốt nhất đại khái là Đại hoàng tử kia chiến bại, cục diện triệt để đổ nát, sau đó Thịnh Lạc thành chúng ta sẽ trở thành trụ cột vững vàng.
Người mù rất bình tĩnh nói.
- Chỉ cần thế cuộc Tấn địa thối nát, Tĩnh Nam Hầu tất nhiên lần thứ hai đứng ra, chúng ta nơi này, cũng có thể phá cục rồi.
- Tại sao không nói nơi này của chúng ta bị một làn sóng dã nhân nuốt lấy?
Người mù nghe vậy, gật gù, nói:
- Xác thực có khả năng này.
- Mấy vị nhi tử của Yến Hoàng này, không có bất kỳ kẻ nào tầm thường, có ví dụ của Tư Đồ Lôi trước đây, ta không tin vị Đại hoàng tử này gặp phải tật xấu khich địch nào.
- Chủ thượng chớ lo, xe tới trước núi tất có đường, ngược lại đại quân Đại hoàng tử tới đây cần một ít thời gian, tóm lại chúng ta vẫn còn biện pháp.
Người mù Bắc cười cười, tiếp tục nói:
- Mấy ngày trước ta nói chuyện với Lương Trình rồi, khoảng thời gian này luyện binh hiệu quả không tệ, cuối cùng coi như tạo ra một ít dáng vẻ rồi, lúc buổi tối thuộc hạ đi mở hội với bọn họ, cũng cảm nhận được tinh khí thần của bọn họ đều rất tốt. Không quản bên ngoài phong vân biến đổi ra sao, chúng ta làm tốt chuyện của mình, đợi kỳ ngộ là được, nhưng nếu không chờ đợi đến kỳ ngộ, chúng ta có thể tự sáng tạo ra một cái.
Trịnh Phàm cười cười nói:
- Hương vị canh gà này của ngươi không tệ!
- Đa tạ chủ thượng khích lệ.
- Được rồi, ngươi đi làm đi, ta phải luyện đao rồi.
- Chủ thượng khổ cực.
- Ha ha.
Sau khi tiễn người mù, Trịnh Phàm đi vào trong sân luyện đao, mỗi ngày tu luyện đã trở thành một khóa kiến thức cơ bản, nhưng bởi sau khi lên Thất phẩm, khẩu khí kia lập tức rời đi, cảm giác không còn gấp gáp mãnh liệt như trước nữa, cho nên cảnh giới vẫn chưa có gợn sóng rõ rệt gì.
Cái này thật ra vẫn bình thường, rốt ruộc trong lòng Trịnh Phàm cũng rõ ràng, bản thân hắn lên cấp có thể nói là thần tốc rồi!
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long