Người dẫn đầu đội buôn lập tức thu hồi bạc, ra hiệu đội ngũ của hắn nhanh chóng vào thành.
Bên ngoài cửa thành này, không lấy được mỡ lợn, nhưng chút ít mỡ vẫn có, có điều bởi hiện nay Thịnh Lạc thành nơi này rất nghiêm ngặt, không ai dám duỗi cái tay này vào.
Vì chút bạc lẻ kia, mà vứt tiền đồ và mạng của bản thân đi, không đáng không đáng.
Kim Thuật Khả phất tay ra hiệu một cái, gọi một tên thủ hạ lại đây, thì thầm:
- Đi thông báo thủ hạ Tam gia, nói có một đội buôn Thành Quốc vào thành ta rồi!
- Tuân mệnh!
Sau khi phân phó xong, Kim Thuật Khả chậm rãi xoay người, đi tới bên người Ngu Hóa Bình.
Thịnh Lạc quân chú ý xếp hạng quân tư, Trịnh tướng quân kiểm duyệt bộ đội hết sức đẹp đẽ.
Mỗi tháng các bộ đều tụ hợp tổ chức hội thao một lần, tìm ra ba vị trí đầu và ba vị trí cuối.
Cho nên ngày thường không thiếu tướng lĩnh trong lúc làm nhiệm vụ, đối với thủ hạ của bọn hắn yêu cầu cực cao, thậm chí còn thỉnh thoảng triệu tập thủ hạ rèn luyện nghiêm một chút.
Điểm này ngược lại tăng “Diện mạo đô thị” của Thịnh Lạc thành cực kỳ rõ ràng.
Kim Thuật Khả lấy ra một cái bình nhỏ, từ bên trong đổ ra một chút tinh dầu trên đầu ngón tay, lại cọ ở dưới mũi.
Đây là thương phẩm tinh dầu mới sản xuất ra từ nhà xưởng thành tây.
Công hiệu nâng cao tinh thần không tệ, nên bản thân Kim Thuật Khả mua một ít về dùng.
Nhìn đội buôn Thành Quốc đang vào thành, Kim Thuật Khả nhỏ giọng nói:
- Nơi này, không chắc có thám tử từ bên kia đến không?
Ngu Hóa Bình nghiêng mặt sang bên nhìn Kim Thuật Khả.
- Ta đã thông báo bên kia rồi.
Kim Thuật Khả tiếp tục nói.
Ngu Hóa Bình gật gật đầu.
Mấy tháng nay, Ngu Hóa Bình vẫn cẩn trọng làm một tên lính thủ thành, một đời Kiếm Thánh, đúng thật có thể nhịn được cô quạnh.
Kim Thuật Khả rất để bụng đối với tên “Thủ hạ” này, tựa hồ nhận định người này không phải phàm nhân, rất nhiều lúc Kim Thuật Khả sẽ đem kinh nghiệm bản thân trao đổi với hắn, hoặc Kim Thuật Khả làm chuyện có mục đích gì, đều chia sẻ với hắn.
Cho nên, trên thế giới này, gặp được người có loại nhãn lực, không dễ.
- Lát nữa đi uống rượu không?
Kim Thuật Khả hỏi.
Ngu Hóa Bình lắc đầu một cái, nói:
- Không được, các ngươi đi đi.
Kim Thuật Khả không tức giận chút nào, trên thực tế Ngu Hóa Bình đã quen với loại từ chối này, trừ lần nữ nhân của hắn sinh con, sau này các huynh đệ khác tụ hội hắn đều không đi qua.
- Được.
Kim Thuật Khả đưa tay vỗ vỗ vai của Ngu Hóa Bình, mô phỏng theo lúc trước chủ nhân Trịnh Phàm đập bả vai hắn.
Sau khi hết ca gác, Ngu Hóa Bình thu đao của hắn, bắt đầu trở về.
Đi trên đường, hắn nhìn thấy tên tiểu đồ đệ ngày nào cũng đúng giờ chờ đầu phố đợi hắn về.
Bên hông tiểu kiếm đồng đeo kiếm gỗ, đứng khá thẳng tắp.
Ngu Hóa Bình đi tới, nàng rất tự nhiên theo phía sau.
Hai thầy trò đi vào bên trong một cái hẻm nhỏ trong thành, đây là một cái sân có diện tích cực nhỏ, có vẻ hơi rách nát, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Sau khi Kiếm Thánh đi vào, cầm nhấc hai thùng nước lại xoay người rời đi, tiểu kiếm đồng thì móc mứt trái cây trong túi ra, chạy đến đưa bé trai trong nhà.
Thầy trò hai người tựa hồ đã quen với loại phân công này, cho nên điều hòa rất tự nhiên.
Kiếm Thánh đi đi lại lại xách hai lần nước, đổ đầy vại nước.
Bé trai kia ăn mứt hoa quả hơi no, vuốt vuốt bụng nhỏ của nó.
Một lão bà vui cười hớn hở nhìn tình cảnh này, chờ sau khi Kiếm Thánh trở lại, nhiệt tình lôi kéo Kiếm Thánh lại đây, đo cỡ giày cho hắn, nói phải làm cho hắn một đôi giày vải mới.
- Những người lính như các ngươi xuyên ủng tốt, nhưng lại buồn chân, bởi chân đã thối, ôi, tốt nhất vẫn đi giày vải do bà già ta may, đi vào chân hết sức khoan khoái.
Kiếm Thánh nghe vậy, gật gù, nói:
- Cũng phải.
Chờ sắc trời gần tối, nữ nhân từ các xưởng nước hoa đều trở lại gia đình.
Mà lúc này, Kiếm Thánh và tiểu kiếm đồng đang chuẩn bị rời khỏi cửa.
Nữ nhân mím mím môi, hô:
- Ta đi làm cơm, buổi tối cùng ăn đi.
Kiếm Thánh vung vung tay, nói:
- Lần sau, lần sau.
Nói hết, hắn và tiểu kiếm đồng rời khỏi cái nhà này.
Trở lại nơi ở tại trạm dịch, quản sự trạm dịch mang tới hai bát mì.
Kiếm Thánh và tiểu kiếm đồng một người một tô mì, hai thầy trò ăn uống rất mất hình tượng.
- Sư phụ, tại sao không ở lại ăn bữa tối?
- Vẫn chưa tới lúc.
Kiếm Thánh hồi đáp.
Quy củ của Tấn địa, giữa nam và nữ, nếu song phương vẫn chưa có quan hệ, như vậy ngồi trên một bữa cơm đường hoàng ra dáng, vậy coi như kết đôi sinh sống rồi.
Nữ nhân đã mở miệng, nhưng Kiếm Thánh vẫn không đáp ứng.
- Sư phụ thẹn thùng sao?
Tiểu kiếm đồng hỏi.
Kiếm Thánh do dự một chút, gật gù.
- Ta thấy vị sư nương kia cũng không tệ lắm, là người sinh hoạt ổn định.
Tiểu kiếm đồng nói.
- Ngươi mới lớn bao nhiêu, đã biết nhìn người?
- Sư phụ, ta có thể nhìn ra ý nghĩ trong lòng một vài ngươi, ngươi không phải không biết.
Kiếm Thánh bừng tỉnh, cúi đầu, tiếp tục ăn mì.
Sau khi hai thầy trò nghỉ ăn, tiểu kiếm đồng bắt đầu luyện kiếm, Kiếm Thánh bắt đầu cầm Long Uyên kiếm điêu khắc.
Hắn muốn làm một cái trống, đưa cho nam hài tử bị tên Trịnh Phàm kia lấy tên là Thiên Thiên, rốt cuộc hài tử kia đã từng đái sáu lần trên lồng ngực hắn.
Hắn còn muốn làm một cái kiếm gỗ nhỏ, đưa cho con trai của nữ nhân kia, gọi là Lưu Đại Hổ.
Danh kiếm đương đại Long Uyên kiếm, lúc này trong tay Kiếm Thánh được dùng để làm đổ chơi cho tiểu hài tử, không biết nếu vị Tạo Kiếm Sư Sở Quốc kia biết được, có thể tức đến thổ huyết hay không?
Người mù từng hỏi qua Kiếm Thánh, nếu thủ thành tốt, thoải mái, phải chẳng chăng còn tiếp tục đi làm?
Nếu muốn tiếp tục tiếp tục làm, vậy thì tiếp tục làm, đồng thời hỏi dò phải chăng muốn thăng chức, nếu không muốn tiếp tục làm, mọi người lại thương lượng sắp xếp việc khác, coi như hắn phải đi, cũng phải ăn một bữa tống biệt.
Nhưng bản thân Kiếm Thánh lại quyết định tiếp tục làm, sáng sớm mỗi ngày đều đem kiếm đổi thành đao đi cửa thành, nhìn dòng người ra ra vào vào.
Bản thân Kiếm Thánh cũng không ngờ tới, làm vị trí thủ thành này, có thể làm lâu đến vậy.
Khiến hắn càng không ngờ tới chính là, cảnh giới đã sớm chạm tới trần như đình trệ đã lâu, bây giờ có dấu hiệu buông lỏng.
Kiếm Thánh nhớ tới người mù từng trả lời một vấn đề của hắn, đó chính là kiếm của hắn là khí gì, người mù trả lời là Địa khí.
Khắc khắc, trên khóe miệng Kiếm Thánh không kìm lòng lộ ra một vệt ý cười.
Tiểu kiếm đồng đang luyện kiếm, bén nhạy bắt lấy chi tiết này, nhưng không ngừng lại động tác luyện kiếm, chỉ là, trong lòng khinh thường hừ một tiếng:
- A, nam nhân!
…
- Quan tiên phong?
Trịnh Phàm hỏi.
- Chủ thượng, hắn chờ ngoài tiền thính.
- Ha ha!
Trịnh Phàm cười cợt, cầm đạo quân lệnh của Đại hoàng tử trong tay, bỏ trên bàn.
Tất cả mấy Ma Vương đều tạm ngừng công việc, tụ tập tại phủ đệ mở hội họp, bởi đại quân của Đại hoàng tử đã đi đến biên cảnh, sắp vào Thành Quốc.
Tiết Tam mở miệng nói:
- Chủ thượng, Đại hoàng tử này uy phong thật to, mở miệng ra đã đòi một vạn dân phu, còn muốn chúng ta phụ trách tiếp tế vận tải lương thảo cho cánh tả đại quân, hắn nghĩ mình là thứ gì?
A Minh gật gù, nói:
- Hắn coi mình là Điền Vô Kính rồi!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long