Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 565: ĐÒI TIỀN

Điền Vô Kính vào tuyết nguyên, Thịnh Lạc thành phụ trách xoay xở sắp xếp tiếp tế lương thảo, đảm bảo làm việc kín kẽ không một lỗ hổng, đương nhiên sau khi phân phối lợi nhuận, Thịnh Lạc thành bởi vậy cũng phát tài.

Đại hoàng tử hiển nhiên coi trọng năng lực làm “Lính hậu cần” của Thịnh Lạc thành.

Trịnh Phàm nâng chung trà lên, uống một hớp, không vội vã nói chuyện.

Tứ Nương nói:

- Thịnh Lạc thành chúng ta hiện nay, vẫn còn hao tổn rất lớn, may nội tình của chúng ta rất dày, tạm thời còn chống đỡ được thâm hụt trước mắt, lần này nếu đơn thuần chống đỡ tiếp tế vật tư cho đại quân, cái này chính là tiền mua bán thâm hụt, coi như sau này chiến thắng, đánh giá quân công thành tích vân vân, vậy chuyện này chẳng có ý nghĩa gì?

Chỉ tiếp tế lương thảo và vật tư, ngày sau phân phối chiến công, khẳng định không liên quan đến ngươi, rốt cuộc ngươi không phái binh mã ra chút nào, dám dày mặt đòi quân công sao?

Lương Trình mở miệng nói:

- Món nợ này, chúng ta tuyệt đối không thể làm!

Lúc này Trịnh Phàm lại hỏi:

- Trần Dương nơi đó đối ứng ra sao?

Trần Dương là quan Tổng binh Tín Túc thành, dưới trướng có một vạn Tĩnh Nam quân.

Người mù hồi đáp:

- Chủ thượng, Trần Dương nơi đó thủ vững không ra, lúc đại quân Đại hoàng tử quá cảnh, cũng không đứng ra gọi.

Điền Vô Kính không lên tiếng, trên dưới Tĩnh Nam quân ai dám gọi.

Đương nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn, vậy mang ý nghĩa ngươi đã nhảy ra khỏi hệ thống Tĩnh Nam quân, nhảy vào lồng ngực Đại hoàng tử đòi ôm ôm.

Có điều đứng trên góc độ của Trịnh Phàm, đầu óc hắn bị nhiễm nước mới rời khỏi Điền Vô Kính đi ôm chân Đại hoàng tử, làm cẩu liếm liếm.

Con trai của Điền Vô Kính còn đang trong nhà hắn đây.

- Nói cho vị quan tiên phong kia biết, nói Thịnh Lạc thành ta nghèo, đã vào được thì không ra được đã lâu, thực sự hoàn toàn vô lực trợ giúp đại quân.

Đã vào được thì không ra được, đó là khẳng định, bởi Yến quân vào Tấn địa, Lịch Thiên thành và Khúc Hạ thành này lúc trước chính là đại bản doanh của Văn Nhân gia và Hách Liên gia còn được, nhân khẩu đông đúc kinh mậu phát đạt, mà những nơi còn lại Yến quân đóng giữ, triều đình chỉ phát nửa lương, còn lại một nửa, phải tự mình xoay sở.

Đây cũng là quy tắc ngầm, triều đình cũng rõ ràng các ngươi có bản lĩnh kiếm tiền lương, tháng ngày trải qua sẽ không quá kém, cái này giống như thời hậu thế, làm việc trong cơ quan nhà nước lương bèo bọt nhưng vẫn có rất nhiều người đánh nhau toạch cả đầu xin vào.

Trịnh Phàm lại nói:

- Mặt khác, lần này đem tất cả các loại giấy tờ gần một năm nay triều đình thiếu chúng ta quân lương, lương thảo vân vân, phái người đưa đến chỗ của Đại hoàng tử, xin Đại hoàng tử thương tiếc, nói tháng ngày này chúng ta quá nghèo khổ sắp chịu không nổi, nhờ Đại hoàng tử trợ giúp.

- Làm càn, lẽ nào có lí đó, quả nhiên lẽ nào có lí đó! Tín Túc thành và Thịnh Lạc thành này, rốt cuộc có phải là thiên hạ của Đại Yến ta không? Tên Trần Dương thủ thành kia không ra thì thôi, tên Trịnh Phàm kia còn dám đuổi quan tiên phong, đồng thời mang đến một đống giấy tờ đòi chúng ta tiền!

Ông lão kia lấy hơi, dừng một chút tiếp tục hô:

- Vô liêm sỉ, quả nhiên là vô liêm sỉ!... Đây chính là Tĩnh Nam quân? Trong mắt bọn họ có còn quân phụ hay không, có còn Bệ Hạ hay không!

Ông lão tức đến thổi râu mép trừng mắt, rất nhiều tướng lĩnh dưới trướng hắn cũng căm phẫn sục sôi, vỗ bàn theo đồng thời mắng.

Ông lão này gọi là Đặng Cửu Như, chính là người lãnh đạo của Đặng gia Tam Thạch, cũng coi như tướng già trong Yến quân, con gái hắn chính là mẫu phi Tứ hoàng tử.

Thời khắc Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, Đặng gia Tam Thạch đầu hàng sớm đầu tiên, cho nên không bị liên lụy nhiều.

Bây giờ trong Yến quân, Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân chiếm Top 1, như vậy Đặng gia hắn chống cờ hạng hai, xúc tu của bọn hắn đâm sâu vào bên trong hệ thống địa phương, rất nhiều quân đầu lĩnh nhiều nơi trước đó đều xuất phát từ môn hạ Đặng gia Tam Thạch.

- Thúc, tiếp tục thúc cho lão phu! Lão phu không tin, bọn họ thật sự dám tạo phản, nếu muốn tạo phản, đại quân ta ở đây, trước hết thay Bệ Hạ bình loạn rồi vào Thành Quốc, muốn diệt bên ngoài trước phải bình bên trong!

- Đại soái giá lâm!

- Đại soái giá lâm!

Quân coi giữ ngoài cửa đồng thời hô to.

- Tham kiến đại soái!

- Tham kiến đại soái!

Quân trướng được xốc lên từ bên ngoài, Đại hoàng tử một thân giáp trụ đi vào, nhìn Đặng Cửu Như đang ngồi trên thủ tọa.

Đặng Cửu Như đứng dậy hành lễ:

- Tham kiến Đại hoàng tử.

Rất nhiều tướng lĩnh quân cảnh tả cũng đồng thời hành lễ:

- Tham kiến Đại hoàng tử!

Thế lực Đặng gia, lấy địa phương làm chủ, quân cảnh tả này trên cơ bản đều thu nạp quận binh địa phương, cho nên thống soái quân cảnh tả chính là Đặng Cửu Như.

- Đặng tướng quân, hỏa khí thật lớn, nói ra để ta nghe một chút, rốt cuộc ai dám đại nghịch bất đạo, chóc lão tướng quân ta tức giận rồi!

- Điện hạ, ngài nhìn một cái, ngài nhìn một cái cái này, quân ta vào hai lần, vị quan Tổng binh Trần Dương kia dám làm như không nhìn thấy, các quan tiên phong được phái ra đều phải trở về, không thấy một hạt lương thực nào, cũng không thấy một cái bóng của một dân phu nào. Riêng Thịnh Lạc thành bên kia, còn viết thư tới đây khóc than chúng ta, nói triều đình thiếu lương bổng của hắn đã lâu, còn dám đưa tay đòi chúng ta trợ giúp!

- Ổ?

Đại hoàng tử đi lên trên, Đặng Cửu Như do dự một chút, từ trên soái vị đi xuống.

Đại hoàng tử thuận thế ngồi xuống, đưa tay nhận đống giấy tờ kê biên trên bàn một chút.

- Quả thật hơi kỳ cục rồi!

- Không phải sao Điện hạ, những người này, quả thực có mắt không…

- Đặng lão tướng quân ăn nói cẩn thận.

Đại hoàng tử đánh gãy Đặng Cửu Như.

- Làm sao, bọn họ làm thế, lão phu không ngại nói! Thiên hạ này, chung quy là thiên hạ Đại Yến, là thiên hạ của Bệ Hạ, không phải của tên họ Điền hắn.

Đại hoàng tử xoa xoa mi tâm, nói:

- Chuyện này, ta tự mình xử lý, xin lão tướng quân bình tĩnh đừng nóng, chờ sau khi đại quân ta vào Thành Quốc, Thành Quốc bên kia sẽ phụ trách cung cấp quân nhu cho đại quân ta. Binh mã Tấn địa bên này, xác thực không dễ dàng gì, có thể tha thứ một chút!

- Nhưng…

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, nâng lão tướng quân xuống nghỉ ngơi!

- Vâng.

- Vâng.

Một đám tướng lĩnh quân cánh tả đứng dậy, trước tiên hướng Đại hoàng tử xin cáo lui, sau đó nửa giống như nâng nửa giống như gác, đem Đặng Cửu Như đi ra ngoài lều lớn.

Tuy trong miệng Đặng Cửu Như vẫn còn ồn ào, nhưng thân thể vẫn thành thực đi ra ngoài, vẫn chưa dám phản kháng.

Soái trướng bị dọn sạch, chỉ còn dư lại Đại hoàng tử và đám người hắn mang đến, thân binh bên ngoài cũng vây lều lớn lại.

Lúc này, một vị tướng lĩnh trẻ tuổi cúi người nói với Đại hoàng tử:

- Điện hạ, đám tướng lĩnh địa phương này đang tra thuốc trên mắt ngài đây.

- Tại sao ta không biết?

- Đúng.

- Đám tướng lĩnh này xưng vương xưng bá tại địa phương quen rồi, lúc viễn chinh ở bên ngoài còn có tác phong đáng tởm thế này, lúc này vẫn còn chưa đáng trận đây, đã muốn làm mưa làm gió vét mỡ cho bản thân.

Đại hoàng tử dừng một chút, lại nói:

- Trước khi xuất chinh, triều đình đã phân phối một bộ phận lương thảo và quân giới, lệnh địa phương tự trưng tập dân phu, đám người này đã nuốt từ trước, hiện tại còn dám hướng Tĩnh Nam quân tống tiền, ha ha!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!