Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 567: NIỀM VUI QUAN PHỤ MẪU

Phía đông Thịnh Lạc thành, nhân, phản quân và quân đội vẫn trung thành với Tư Đồ Lôi vẫn đang chém giết lẫn nhau, hiện ra một loại trạng thái giằng co phức tạp.

Mà phía tây Thịnh Lạc thành, nửa năm qua kiến thiết và trải ra sức ảnh hưởng, đội buôn bắt đầu nối đuôi nhau không dứt đi vào, mậu dịch phát triển cũng có chút quy mô.

Thịnh Lạc thành này không phải đại thành, vị trí địa lý hẻo lánh, bốn phía cũng không có nhân khẩu đông đúc, nếu như không phải những Xuyên Việt giả có "Ngón tay vàng", làm ra nhiều thương phẩm như vậy, muốn bắt đầu kinh doanh tại nơi này không đơn giản, mà muốn kinh doanh dưới quy mô lớn như vậy là chuyện gần như không thể.

Mấy ngày nay, sau khi thúc đẩy lương thúc đẩy dân phu, nội ngoại Thịnh Lạc thành đều tiến vào một loại trạng thái “Phấn khởi”.

Quân đội luyện tập tăng lên tần suất so với ngày thường, đồng thời bắt đầu kiếm tra và bổ sung chiến mã, quân giới vân vân, lúc này rất nhiều nhà xưởng giảm sản lượng, bắt đầu ưu tiên cung cấp dự trữ chiến lược cho quân đội.

Loại thay đổi này, tổn thất mỗi ngày gần như toát trắng bạc.

Đội buôn đứng bên ngoài bởi không lấy được hàng hóa mà bắt đầu tụ tập ồn ào kháng nghị, đối với chủ nhóm buôn này, phủ tướng quân đều lựa chọn kiên cường "Che đậy".

Tứ Nương đã ném mất cái bút chì đứt đoạn, bởi chiến tranh sắp diễn ra, Thịnh Lạc thành vừa mới phát triển vẫn không tính lớn, bắt đầu nghiêng về phương hướng quân sự, trực tiếp dẫn đến những phương diện khác giảm xuống trên quy mô lớn.

Xét đến cùng, vẫn do Thịnh Lạc thành nuôi quá nhiều quân đội so với quy định.

Nhánh quân đội này như Thôn Kim thú này, một khi động lên, đúng là cái gì cũng có thể nuốt, người bên ngoài một mực quan sát, coi như biết Thịnh Lạc thành có một vạn binh mã, nhưng đại khái cảm thấy một vạn quân này không chính quy không tốn tiền, nhưng trên thực tế lương đãi ngộ và trang bị cho quân đội này đều sát nút Tĩnh Nam quân.

Nhớ ban đầu Yến Hoàng dựa vào ngựa đạp môn phiệt thu gặt của cải lương thực tích góp của họ, mới có thể điều động mấy trăm ngàn Thiết kỵ đánh trận đại chiến kia, còn Trịnh Phàm bên này, bởi nguyên nhân hoạt động quân sự dẫn đến tài chính phá sản, vậy một chút cũng không kỳ quái rồi.

Nhưng đám người Tứ Nương một mực vẫn chưa thể mắng chửi người, bởi tất cả những binh lính mới tới đây, đẩy biên chế đến căng nứt đều do chủ thượng bọn hắn làm.

Mà bản thân kẻ cầm đầu, lúc này đang ngồi ở một chỗ nho nhỏ trong khu dân cư.

Bé trai gọi là Lưu Đại Hổ hơi sợ hãi cũng có chút ngại ngùng tiếp nhận một khối bánh ngọt trong tay Trịnh Phàm, sau đó chạy tới một góc nhỏ, cái miệng nhỏ nhai ngấu nghiến, biểu hiện ra vẻ “Điềm đạm” ngoài ý muốn.

Lão thái bà thì nhiệt tình bưng nước trà tới, bà già này tuổi tác đã lớn, trải qua nhiều chuyện, tự nhiên có thể nhìn ra vị khách trước mắt này không tầm thường.

- Lão nhân gia, ta không uống trà, chúng ta là người hầu trong phủ tướng quân, muốn tới hỏi các ngươi còn thiếu gì nữa không?

- Thiếu người đàn ông!

Lão thái bà trả lời như chặt đinh chém sắt.

". . ." Trịnh Phàm.

- Nàng dâu kia của ta, lo liệu cái nhà này không dễ dàng, lại còn phải nuôi lão bà bà ta, hiện tại cái nhà này vẫn cần một cái trụ cột đây.

- Có người ứng tuyển chưa?

Trịnh Phàm cười ha hả hỏi.

- Có một người, lão thái bà ta thấy không tệ, người biết lễ nghi, biết làm việc, hắn là người lính gác cửa thành. Vóc người hắn cũng được, nàng dâu nhà ta đã chọn trúng, nhưng hắn vẫn không chịu lanh lẹ.

Lão thái bà dừng một chút, tiếp tục nói:

- Đại nhân, ngài nói nghe một chút. Bà già ta muốn giúp nàng dâu lập gia đình mới, tuy nói nàng dâu nhà ta đã sinh con, nhưng ngoại hình không tệ, cũng không thiếu người theo đuổi. Nhưng người kia ngược lại rất tốt, mỗi ngày đều tới đây phụ một tay, nhưng không nói có đồng ý hay không, vạn nhất cuối cùng người này không đồng ý, cái này không phải làm lỡ thanh xuân của nàng dâu nhà ta sao?

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Đúng vậy.

- Không phải sao, con người ta sinh sống hết sức chân thật, những năm trước nơi này luôn luôn đánh trận, tháng ngày sinh sống rất khó khăn, nhưng một năm quan Trịnh lão gia làm quan phụ mẫu của chúng ta, những tháng ngày này có thể nói yên tĩnh trở lại, nàng dâu ta chỉ là nữ nhân, cũng có thể đến xưởng làm việc, một tháng lương kiếm được không ít gạo bạc, trẻ em đến trường không cần bỏ tiền, bà già ta đi bốc thuốc cũng không mất tiền, đại phu bên trong y quán còn rất nhiệt tình, hòa khí…

Trịnh Phàm nghe được có chút xấu hổ lạ thường, rõ ràng lần này bản thân hắn tâm huyết dâng trào tới đây thị sát một chút, nhưng không giống diễn tập thời hậu thế: Cảm ơn Đảng, cảm ơn Nhà nước đã quan tâm và tạo điều kiện…, tuy lời nói hơi trôi chảy, nhưng không phải nói dối, mà rất thật lòng.

- Đại nhân, ngài nói một chút xem, dân chúng bọn ta không phải luôn ngóng trông tháng ngày sống yên ổn này hay sao?

- Đúng.

Trịnh Phàm gật gù, thu hoạch niềm vui làm "Quan phụ mẫu".

- Đứa con trai kia của ta, đã sớm chết vì bệnh tật, nhưng nàng dâu ta thật không phải bàn, người tốt dáng dấp tốt, nhưng người phụ nữ dù sao cũng là người phụ nữ, tháng ngày về sau không thể thiếu người đàn ông được?

- Ừm.

- Ta nghe thấy mỗi lần người kia đến nhà ta, đều gọi cháu ta là Hổ tử, ai, lão thái bà cũng nghĩ thông suốt rồi, Lưu gia ta không còn mệnh kia nữa, ta đã xem nàng dâu này như còn gái ruột. Đại nhân, ngài hỏi vị kia một chút, nói Hổ tử nhà ta có thể bỏ họ Lưu theo họ hắn, bà già ta không muốn không yêu cầu thêm cái gì, chỉ xin hắn đối xử tốt với nàng dâu nhà ta, được không?

Trịnh Phàm cười cười nói:

- Để ta trở về tìm hắn nói chuyện.

- Được rồi, nhất định được, bà già ta nhìn ra, chức quan của ngài không nhỏ, nếu ngài nói chuyện khẳng định hữu hiệu.

- Ô, ngài biết!

- Ngài không tin?

Trịnh Phàm hiếu kỳ hỏi:

- Ta ngược lại muốn hỏi, tại sao ngài có thể nhìn ra?

- Thịnh Lạc thành này, tuy trên mặt đường không còn náo nhiệt như trước, nhưng người ta ăn uống cái gì, làm chuyện gì, đều cần phải đi làm ăn, ngay cả kẻ ăn mày xin cơm trên đường, nửa năm qua ta cũng không gặp người nào, tất cả mọi người đều bận bịu, thợ kéo làm việc của thợ kéo, người hầu làm việc của người hầu, ngày cả những lão gia trong nha môn kia, người nào người nấy cũng bận bịu đến trời đất đen kịt, chỉ lo sợ bản thân lười nhác bị quan trên lột da treo trên ghế.

Bà già kia nhìn Trịnh Phàm, cười cười nói chốt một câu”

- Bây giờ trong thành này, người có thể nhàn nhã giống ngài, bước đi còn thanh tao, há không phải đại quý nhân chân chính?

Nghĩa bóng chính là, trong thành không người không phận sự, đều bận bịu muốn chết… Ngươi lười nhác như thế, vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.

- Ha ha!

Trịnh Phàm cười cợt, quay đầu nhìn về phía A Minh, nói:

- Rõ ràng sao?

Ta lười bắt mắt thế sao?

A Minh không trả lời, ngẩng đầu, nhìn trời.

- Quý nhân, lão thái bà ta thấy, ngài mang mệnh phú quý, sau này nhất định có thể làm quan lớn, phát tài!

- Ồ, vậy cảm ơn ngài!

Trịnh Phàm đứng dậy chuẩn bị đi rồi, lão thái bà thấy thế vội nói:

- Làm sao không ở lại ăn cơm? Mấy ngày nay trong xưởng vô cùng bận rộn, nàng dâu ta trở về càng ngày càng muộn, bà già ta tự mình xuống bếp nấu cho ngài ít trứng gà để ngài nhắm rượu được không?

- Không được không được, ta còn có chuyện, đi trễ sẽ bị lột da!

- Há, vậy ngài phải về sớm rồi, ngài nhớ cẩn thận nhé!

- Được rồi, cảm ơn lão bà!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!