Lão thái bà kia trước khi tạm biệt, còn căn dặn Trịnh Phàm:
- Đại nhân, chuyện đó ta nhờ, ngài phải ghi trong lòng nhé!
- Yên tâm đi, ta không quên được!
Cáo biệt lão thái bà, Trịnh Phàm cùng A Minh đi ra.
Kim Thuật Khả đứng ở ngoài cửa vẫn chờ đợi, thấy ánh mắt Trịnh Phàm nhìn sang, hắn lập tức đi tới trước mặt Trịnh Phàm, nói:
- Tướng quân!
Thắng cược, thắng cược, quả nhiên, vị huynh đệ Tiểu Ngư kia không phải người bình thường!
- Nhà này do ngươi giới thiệu?
- Ngạch…
- Nói mau!
- Bẩm tướng quân, ta giới thiệu cho Tiểu Ngư huynh đệ một gia đỉnh quả phụ chỗ tây thành, phía trên có một lão già, phía dưới có một đứa bé. Kết quả tiểu Ngư huynh đệ chọn trúng chính là nhà quả phụ đông thành, cũng có một già trên, một trẻ dưới. Mạt tướng cân nhắc, vị quả phụ tây thành kia mang theo con gái, còn quả phụ nhà đông thành này mang theo con trai!
Kim Thuật Khả dừng một chút, tiếp tục nói:
- Lúc trước mạt tướng còn cảm thấy, Tiểu Ngư huynh đệ là Tấn nhân, khả năng không giống Man tộc chúng ta, Man tộc chúng ta ước gì mang một đứa nhi tử mang dòng họ mình, nhưng Tấn nhân không thích nuôi hài tử cho người khác, cho nên ta mới giới thiệu cho Tiểu Như huynh đệ nhà quả phụ tây thành có mang một đưa con gái.
Kim Thuật Khả cười cười gãi đầu nói:
- Ai biết được, Tiểu Ngư huynh đệ có khẩu vị giống mạt tướng như đúc, đều thích nuôi đứa con trai…
- Khặc khặc…
Trịnh Phàm ho khan một tiếng, nói:
- Được rồi, chuyện ta đã tới chỗ này, ngươi đừng tìm hắn nói.
- Vâng, mạt tướng rõ ràng.
A Minh lại mở miệng nói:
- Chủ thượng, cần giúp đỡ làm hôn lễ?
Trịnh Phàm lập tức lắc đầu, nói:
- Tốt quá hoá dở, quá mức dính líu đến cuộc sống riêng tư của người ta sẽ khiến người ta phản cảm, để hắn tự quyết đi!
Tiếp theo, Trịnh Phàm vừa chỉ chỉ Kim Thuật Khả:
- Ngươi ngược lại linh hoạt, thuộc nhóm binh nào?
- Bẩm tướng quân, mạt tướng đã đầu nhập vào trướng tướng quân từ khi ở Mai gia rồi!
- Không dễ dàng, một nhóm huynh đệ sớm nhất này, hiện tại không còn nhiều!
- Có thể tuỳ tùng tướng quân, là vinh hạnh của chúng ta!
- Đi Lương Trình nơi đó đưa tin đi, cho ngươi thăng chức làm Thiên phu trưởng…
- Mạt tướng đa tạ Tướng quân!
Kim Thuật Khả vô cùng kích động quỳ phục xuống.
- Được rồi được rồi, ngươi đi đi.
- Dạ, mạt tướng xin cáo lui.
Sau khi đợi bóng lưng Kim Thuật Khả biến mất, Trịnh Phàm và A Minh vừa đi vừa nói:
- Đây là một tên gia hỏa linh cơ, người mù hỏi Kiếm Thánh có muốn thăng quan không, Kiếm Thánh nói không cần, nhưng nói một câu cuối cùng, bảo người tên là Kim Thuật Khả, rất có tâm!
A Minh gật gù nói:
- Mặt mũi của Kiếm Thánh, không thể không bán.
- Đúng đấy, có điều cái tên này đúng là hiếm gặp, ngược lại thuộc nhóm Man binh được khai hóa sớm nhất, có thể liếm được Kiếm Thánh, chà chà, không tệ!
Tiếp theo, Trịnh Phàm lại nói:
- Những quân lương kia đã được chuẩn bị tốt chưa?
- Chuẩn bị ổn thỏa, những phương diện khác cũng đang chuẩn bị gần xong rồi!
- Trước tiên chuẩn bị sẵn sàng lại nói
- Chủ thượng chờ Đại hoàng tử bên kia bị đánh bại?
Trịnh Phàm nói:
- Có Lý Phú Thắng cùng Lý Báo hai vị quan Tổng binh theo hắn, coi như Đại hoàng tử này là một con lợn, cũng không đến nỗi bị thua quá mất mặt, huống chi mấy thằng con của Yến Hoàng, có tên nào là kẻ tầm thường? Duy nhất có mỗi lão Tam, do chơi đùa âm mưu quỷ kế bị hạ xuống!
- Vậy chúng ta?
- Trước tiên chuẩn bị kỹ càng lại nói, còn lại, phải xem Dã Nhân Vương kia có thể mang đến cho chúng ta một chút kinh hỉ hay không? Nói chung cẩn thận lo trước một chút, không thừa?
A Minh gật gật đầu, đồng ý nói:
- Đúng!
- Há, đúng rồi, chúng ta phái ra binh mã đi Thiên Đoạn sơn hay chưa?
- Kỳ thực, lúc binh mã Đại hoàng tử tới đây, A Trình đã tăng gấp ba lượng đồn kỵ đi dò xét Thiên Đoạn sơn mạch rồi!
Đại hoàng tử có thể nghĩ đến khả năng dã nhân học chiêu này của Tĩnh Nam Hầu, Lương Trình khẳng định cũng sớm nghĩ đến!
- Nói thật, ngày hôm trước Đại hoàng tử phái tới vị thân tín kia đưa tin, tốt xấu gì hắn cũng làm một tên tham tướng, lúc uống rượu với ta cứ nịnh nọt khiến người ta không chịu được!
Có lẽ nguyên nhân do Trịnh Phàm bị mấy vị Ma Vương liếm ra vết chai rồi!
Hiện tại Trịnh tướng quân đối với việc nịnh hót cấp thấp này rất phản cảm, cần loại nịnh nọt đẳng cấp cao hơn một chút.
- Thuộc hạ đã nghe nói, sáng sớm ngày hôm nay hắn đã trở về rồi!
Trịnh Phàm cảm khái nói:
- Đại hoàng tử kia cũng quá nhiệt tình một ít, có điều lần này thành phần trong đại quân của hắn rất phức tạp, nếu tiếp theo không chỉnh đốn được, có thể gặp sự cố.
Mấy lần Trịnh Phàm xuất chinh, hoặc theo Trấn Bắc quân hoặc theo Tĩnh Nam quân, đây đều là xuất chinh rất thuần túy, cho nên hết sức chuyên chú đánh trận, bầu không khí vẫn rất tốt, nhưng lần này Đại hoàng tử dẫn quân địa phương không chính quy xuất chinh, vấn đề xuất phát từ nội bộ sẽ phân tán rất nhiều tinh lực của hắn.
- Đúng rồi, chủ thượng, Tam nhi đã chế cho ngài một bộ giáp trụ, hôm qua nói là hôm nay sẽ đưa tới, vào lúc này hẳn đã mang đến phủ đệ rồi!
- Ta không muốn giáp trụ đơn độc, độc đáo nào!
Trước khi không có thực lực như Điền Vô Kính, Trịnh tướng quân từ chối tất cả hành vi tinh tướng trên chiến trường.
- Ngài nhìn một cái liền biết, cái này giống giáp trụ phổ thông như đúc!
- Thật không, vậy chúng ta trở lại phủ xem!
Trở lại phủ đệ, Tam nhi đã ở trong sân chờ đợi, một bộ giáp trụ đặt ở trên ghế.
Trịnh Phàm đi tới, đưa tay sờ sờ, phát hiện bộ giáp trụ này còn được làm khiến nó cảm giác hơi cũ cũ, thậm chí còn làm thêm một chút dấu vết ma sát đao thương.
Chi tiết này, để Trịnh Phàm rất hài lòng!
Không đáng chú ý, càng không đáng chú ý càng tốt, đây là tôn chỉ nhất quán trên chiến trường của Trịnh Phàm.
- Chủ thượng, ngài mặc vào thử xem.
Tiết Tam nhảy đến bên cạnh trên một cái ghế khác, hắn muốn tự tay giúp Trịnh Phàm mặc.
Trịnh Phàm đem giáp trụ mặc vào, phát hiện bộ giáp trụ này nhẹ hơn bộ trước không ít, hơn nữa bên trong còn rất mềm mại, không cấn người chút nào.
- Chủ thượng, bộ giáp trụ này được thuộc hạ dùng vật liệu tốt nhất chế tạo ra, thứ này gọi là minh thạch, không biết thành phần cụ thể của nó là cái gì, ngược lại tại thế giới cũ, ta chưa từng nhìn thấy, nhưng nó khiến giáp trụ này tăng cường độ cứng, vượt xa giáp phổ thông, có người nói bên trong bộ giáp trụ mạ vàng của Tĩnh Nam Hầu, cũng bổ sung không ít loại vật liệu này.
Tiết Tam dừng một chút, tiếp tục nói:
- Vì tập hợp những tài liệu này, thuộc hạ đã phí rất nhiều khí lực, bên trong thuộc hạ còn bỏ thêm lót trong, không chỉ mềm mại, coi như không cẩn thận bị mũi tên và lưỡi đao phá tan giáp bên ngoài, có một tầng kia phòng hộ, cũng có thể tiến một bước bảo vệ thân thể, giảm thiểu thương tổn.
Trịnh Phàm vỗ vỗ vai Tiết Tam, nói:
- Có tâm rồi!
Tiết Tam còn bổ sung:
- Còn nữa còn nữa, chủ thượng, ngài nhìn nơi này một chút, vị trí này là hộ tâm kính, thuộc đã làm rỗng, sau này ngài có thể thả Ma Hoàn vào đây!
Cái này cũng cân nhắc đến sao?
A Minh ở bên cạnh không khỏi lắc đầu một cái, hiếu kỳ nói:
- Chủ thượng hình như vẫn chưa lên cấp!
- Làm gì, làm gì, ngươi cho rằng Tiết Tam ta giống các ngươi, chỉ đợi khi nào chủ thượng lên cấp mới biết làm việc sao, trong lòng Tam nhi ta mỗi giờ mỗi khắc đều nhớ tới chủ thượng!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long