Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 571: TRUYỀN THỪA

Sau hắn, một đám con cháu nhà Tư Đồ rút ra binh khí.

- Súc sinh, súc sinh! Các ngươi muốn phản trời sao, muốn phản trời sao, lão phu ta còn chưa có chết đây, còn chưa có chết đây!

- Tĩnh An Vương Tư Đồ Xuân Sinh, cấu kết dã nhân phản nghịch, ý đồ mưu phản, tru diệt!

Ánh mắt của Tư Đồ Hữu Đức nhìn khắp bốn phía.

- Bọn ngươi bỏ binh khí xuống, lui lại!

Một đám hộ vệ hai mặt nhìn nhau.

Con thứ hai mang theo đám đệ đệ và một đám thiếu gia đời thứ ba, giết đến tận cửa, muốn giết cha đẻ bọn hắn, cái này, đám hộ vệ Vương phủ này biết làm thế nào?

Dưới sự bất đắc dĩ, rất nhiều hộ vệ đồng thời tránh ra.

Tình cảnh này, giống như lúc trước lão gia tử Tư Đồ Xuân Sinh nói, đây là việc nhà Tư Đồ gia, người ngoài cần gì phải dính líu?

Tư Đồ Hữu Đức cầm kiếm tiến lên, đi tới trước mặt cha đẻ hắn.

- Nghịch tử, ngươi dám!

Phốc!

- Ngạch…

Tư Đồ Xuân Sinh.

Không phí nhiều lời, mũi kiêm đâm vào thân thể của ông lão.

Tư Đồ Hữu Đức lại rất quả quyết xuất kiếm ra, Tư Đồ Xuân Sinh lão gia tử bưng vết thương của bản thân quỳ sát xuống, nguyên bản râu bạc trắng đã bị máu tươi nhuộm đẫm.

- Súc sinh. . . Súc sinh. . . Trên Long ỷ. . . Là súc sinh. . . Mang ra. . . Một đám. . . Một đám súc sinh. . .

Tư Đồ Hữu Thành có chút sợ hãi nhìn nhị đệ của hắn, bản thân nhị đệ hắn là Võ giả, tu vi Võ đạo không yếu, mà Tư Đồ Hữu Thành hắn không luyện võ, chỉ là một quan văn.

- Đại lang, nhị lang.

Tư Đồ Hữu Đức hô.

Đích tôn trưởng tôn cùng thế hệ thứ ba cầm đao đi tới, nhìn cha ông bọn hắn.

- Các ngươi. . . Các ngươi. . . Nghiệt tử. . . Nghiệt tử. . .

Tư Đồ Hữu Thành không thể tin được, hai đứa con trai của hắn lại có thể cầm đao chĩa mũi nhọn về phía hắn.

Trên mặt hai người trẻ tuổi đang run rẩy, con mắt ửng hồng, đại lang mở miệng hô:

- Tư Đồ gia cùng dã nhân, không đội trời chung!

Nói xong, hắn quả quyết chém một đao xuống!

- A a a a a! ! ! ! ! !

Người con thứ hai nhắm mắt lại, cầm đao chém xuống đầu cha hắn.

Đây là một màn thảm kích nhân gian, nhưng người ở chỗ này, không có ai đi gào khóc, bởi vì không có thời gian bi thương.

Tổ tiên Tư Đồ gia từng là một tên dũng tướng dưới trướng Tấn Hầu, lập chiến công hiển hách khai sáng Tam Tấn chi địa, đặt nền móng cho gia tộc phát triển sau này.

Tấn thất từ lâu suy vi, ba nhà sớm lớn mạnh, họ Tư Đồ gia, kỳ thực chính là quốc họ.

Vinh quang của tổ tiên, tựa hồ đã sớm tiêu tan trong dòng sông lịch sử, chỉ dựa vào tế tổ Thái Miếu hàng năm, rất khó duy trì và hồi ức lại rồi!

Bây giờ con cháu nhà Tư Đồ, trừ bỏ số ít vẫn có thể làm chức vị trên triều đình bên ngoài, trên cơ bản đều lấy phú quý tán nhân làm chủ.

Trong thành Dĩnh Đô, những người đàn ông dắt chim dắt cẩu, xấp xỉ trên não phải đẩy hai chữ “Tư Đồ”, kể cả có thất thế, nhưng ỷ vào và dư âm và quan hệ của tổ tiên, cũng vượt qua tháng ngày này, người kém cỏi nhất, cũng không phải lo việc ăn ở.

Ở Dĩnh Đô, con cháu nhà Tư Đồ phạm tội, thì giao do Tông nhân phủ xử lý, nha môn không có quyền can thiệp, những năm gần đây, mỗi một nhóm lãng tử Tư Đồ một đời, làm không ít chuyện bắt nạt đàn ông tròng ghẹo đàn bà khi đi trên đường phố, nói chúng là loại ăn hại trong Dĩnh Đô cũng không quá đáng!

Mà bây giờ, các vị công tử và nhóm thiếu niên lang này, từ trong nhảy ra không xuyên giáp trụ biết bao nhiêu năm, không vung vẩy binh khí gia truyền biết bao nhiêu năm, hiện tại xách đao đi hùng hục.

Trưởng bối trong gia tộc lại có tâm tư khác, trực tiếp cầm đao chém chết, kẻ nào dám ngăn cản, cũng trực tiếp chém chết.

Trong quán trà bên trong ngõ phố Dĩnh Đô, đến nay người ta vẫn lưu truyền cố sự khi còn Bệ Hạ còn trẻ, ở Dĩnh Đô lang thang làm xằng làm bậy, hơn nữa còn cầm đám Tiểu Bá Vương chuyện quậy phá.

Năm đó Tư Đồ Lôi muốn bảo tồn bản thân cho nên tự làm xấu bản thân.

Đợi sau khi hắn từ phương nam vào quân lữ, lúc này mới bắt đầu thể hiện năng lực của bản thân, sau khi trở về Dĩnh Đô, Tiểu Bá Vương ngày xưa tại Dĩnh Đô, đã thể hiện ra răng nanh, không chỉ đem hai vị ca ca của hắn sung quân ra ngoài, đồng thời nhanh chóng thâu tóm một nửa quyền lực trong triều.

Đoạn chuyện xưa này, vẫn được lưu truyền bên trong Dĩnh Đô, thậm chí mỗi lần trưởng bối quát lớn bọn hắn nghịch ngợm, bọn hắn sẽ lấy ra sự tích ngày xưa của Bệ Hạ, vặn cái cổ phản bác:

- Hoàng Đế tự làm xấu bản thân như vậy đấy!

Thế hệ tuổi trẻ, coi Tư Đồ Lôi như thần tượng.

Mà thế hệ trung niên, trong bọn họ tuyệt đại đa số đều từng cùng Tư Đồ Lôi uống rượu đồng thời bắt nạt đàn ông tròng ghẹo đàn bà, kẻ kém cỏi nhất thì ở phía sau phất cờ hò reo khen hay.

Sau này, theo Tư Đồ Lôi quật khởi, lại theo tuổi tác bọn hắn lớn lên, có người đã làm cha, thậm có ít người đã làm ông nội.

Năm đó thời gian cùng Bệ Hạ lang thang đầu đường xưng huynh gọi đệ, chỉ không cần chết sau này đều nổi danh rồi!

Nhưng trước mắt, sau khi ngươi đàn ông kia hạ chiếu thư xuống… Rất nhiều người động!

Trên mặt đường, càng ngày càng nhiều tộc nhân Tư Đồ gia bắt đầu xuất hiện, trong đó, thậm chí còn có ông lão tóc trắng xóa.

Có người mặc giáp trụ không vừa, buông lỏng, có người không xách nổi đao, chỉ có thể kéo trên đất, kìm nén mặt đỏ chót.

Lúc này bọn hắn chỉ là một đám người ô hợp, nhưng giữa lông hai hàng lông mày, đều quanh quẩn một cỗ sát khí.

Yêu thú, thường chú ý truyền thừa huyết mạch, Yêu thú càng mạnh mẽ, trong huyết mạch bọn hắn càng dễ bảo tồn một ít năng lực thiên phú.

Con người kỳ thực cũng giống vậy.

Tổ tiên truyền thừa, không biết bao nhiêu năm sau mới thức tỉnh lại.

Trong thành Dĩnh Đô, mấy ngàn tộc nhân Tư Đồ thị ra cửa thành đông, trên cánh tay phải của bọn hắn cột lụa trắng, lúc nhìn thấy chiếc chiến xa của tổ tiên còn sót lại, lúc nhìn bài vị tổ tiên Tư Đồ gia, tất cả mọi người đều chậm rãi quỳ xuống.

Bầu không khí xơ xác tiêu điều, từ trên đám người này tản mát ra.

Tư Đồ Lôi đẩy một tên thái giám muốn tới nâng hắn lên, bản thân run run rẩy rẩy đứng lên.

- Trẫm, thẹn với xã tắc, thẹn với tổ tiên, thẹn với con dân Tấn địa.

Ban đầu, âm thanh của Tư Đồ Lôi còn hơi khẽ run, nhưng sau đó, âm thanh của hắn bắt đầu vang dội lên, nét ửng hồng trên mặt cũng càng ngày càng rõ ràng.

Lúc này, hẳn pháng phất không bị thương, hắn vẫn là Huyền Vũ của Tư Đồ gia dựa vào quân công quật khởi.

- Tổ tiên Tư Đồ gia chính là đại tướng tiên phong của Tấn Hầu, theo Tấn Hầu vào Tam Tấn chi địa, trục xuất dã nhân, vì bách tinh khai cương vực, dựa vào công tích này gia tộc mới có được vinh quang như ngày hôm nay, mới có thể kiến quốc, tự xưng Vương!

Tư Đồ Lôi nhìn toàn bộ con cháu Tư Đồ gia đang quỳ xuống một vòng, nói to:

- Con cháu nhà Tư Đồ, xin đừng quên truyền thừa gia tộc từ cái gì đến, con dân Tấn địa ta xin đừng quên thổ địa các ngươi đang sinh sống từ đâu mà đến! Tiên Hoàng muốn cấu kết với dã nhân, trẫm giết hắn có phải không?

Đường đường là một vị Hoàng Đế, trước mặt mọi người, trước mặt mấy ngàn con cháu Tư Đồ gia, trước mắt toàn bộ tướng sĩ, thừa nhận tin đồn hắn giết cha.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!