Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 572: CHUẨN BỊ ĐẠI CHIẾN

- Bây giờ, dã nhân nhập quan, ức hiếp gia thổ ta, phản nghịch bất lương, vẽ đường cho hươu chạy; phá quốc cày nát sơn hà, ngay lúc này con cháu Tư Đồ thị nên làm sao!

Trước chiến xa, mấy ngàn con cháu Tư Đồ gia cùng kêu lên hô to:

- Tử chiến!

- Tử chiến!

- Tử chiến!

Tư Đồ Lôi giơ cờ xí trong tay lên, âm thanh như lôi, vang vọng tứ phương:

- Con dân Tam Tấn ta, nên làm sao!

Quân sĩ Thành Quốc bốn phía dồn dập uống hết chén rượu trong tay, ném chén rượu xuống mặt đất, hô to:

- Dám tử chiến!

- Dám tử chiến!

- Dám tử chiến!

Tay phải Tư Đồ Lôi cầm cờ xí vung về phía trước một cái, gào thét nói:

- Nếu tử chiến, con cháu Tư Đồ gia phải chết trước vạn người! Nổi trống, tiến quân!

Trung quân của Đại hoàng tử suất quân trước một bước tiến vào Thành Quốc, vẫn chưa nhanh chóng tiến lên, mà trước tiên tiến hành bàn bạc với quan phủ địa phương, đảm bảo ứng phó cung cấp lương thảo.

Tất cả tất cả, đều đang triển khai đâu vào đấy!

Mà ngày hôm nay, một phong thư mang nội dung khẩn cấp đến từ Dĩnh Đô truyền tới.

Trong soái trướng, Đại hoàng tử xem qua quân tình, để lên bàn.

Trước người hắn là hai vị Tổng binh Lý Báo và Lý Phú Thắng.

- Điện hạ, Dĩnh Đô xảy ra vấn đề rồi?

Lý Phú Thắng có chút lo âu hỏi.

Nếu Tư Đồ gia không bảo vệ nổi Dĩnh Đô, như vậy cục diện bọn họ phải đối mặt, trong chớp mắt sẽ trở nên cực kỳ vướng tay chân.

Đại hoàng tử lắc đầu một cái, cắn răng, nói:

- Tư Đồ Lôi ngự giá thân chinh, đại phá liên quân dã nhân và phản quân, trục giết tám mươi dặm!

- Hí…

- A…

Lý Báo dùng tay sờ sờ cái cắm của hắn, cảm khái nói:

- Tư Đồ Lôi này, vẫn tính có chút đồ nha!

Không ai hi vọng đồng đội của mình, là một con lợn thật, mà trước đây Thành Quốc, Tư Đồ gia cho bọn hắn ấn tượng, thực sự là đồng đội quá “Tạ”, quá “Phế vật”, quá “Heo” rồi!

Lý Phú Thắng cũng gật gù, nói:

- Cứ như vậy, chúng ta có thể thong dong hơn nhiều!

Đại hoàng tử hạ lệnh:

- Lý Báo nghe lệnh!

Lý Báo nghe vậy, lập tức đứng dậy quỳ xuống:

- Có mạt tướng!

- Lệnh ngươi suất lĩnh ba vạn Thiết kỵ, đêm tối rong ruổi, tới ngoài thành Dĩnh Đô, không được sai lầm!

- Mạt tướng lĩnh mệnh!

Lý Phú Thắng lại lập tức hỏi:

- Điện hạ, đây có ý gì?

Bây giờ thế cuộc giảm bớt, chính là cơ hội tốt để chúng ta dựa theo chiến lược lần trước từ từ nghiền ép chiến thắng.

Đại hoàng tử hồi đáp:

- Chiến hậu, Hoàng Đế Thái tổ Thành Quốc, ngay đêm đó băng hà rồi!

Vèo!

Vèo!

Trịnh tướng quân đang luyện tập bắn tiễn trên bãi bắn bia.

Tứ Nương đứng ở bên cạnh, người mù ngồi ở phía sau, A Minh, Tiết Tam, Lương Trình và Phiền Lực cũng đều ở đây, ngoại trừ Ma Hoàn vẫn còn tiếp tục trong phủ đệ với Thiên Thiên.

Tất cả mọi người đều tập hợp, đây không phải lần họp cứ nửa tháng một lần, cho nên chư vị Ma Vương có thể tụ tập chỉnh tề như vậy, đúng là khó có được.

Bởi bỏ qua một bên Trịnh tướng quân mỗi ngày "Không có việc gì", mỗi vị Ma Vương còn lại đều gánh vác chuyện của mấy bộ ngành.

Tứ Nương phụ trách phương diện kinh tế dân sinh, người mù phục trách công tác xây dựng tư tưởng và cai trị, Phiền Lực phụ trách kiến thiết xây dựng công trình thổ mộc, Tiết Tam vừa huấn luyện thám tử vừa phải trông coi Binh Khí phường, Lương Trình phụ trách quân đội, A Minh phụ trách nghiên cứu và phát minh thương phẩm.

Nguyên nhân tụ tập chỉnh tề như vậy, bởi tiền tuyến truyền đến thông tin mới nhất rồi.

Hoàng Đế Thành Quốc Tư Đồ Lôi, trước khi chết suất quân đại phá liên quân phản nghịch và dã nhân, Đại hoàng tử lệnh Lý Báo xuất quân đi thẳng đến Dĩnh Đô khống chế lại cục diện.

Tư Đồ Lôi sắp chết ra một đòn, có thể nói mở rộng không gian chiến lược của Yến Quốc rất lớn, tăng cường và chủ động trong chiến lược.

Đồng thời tế tướng Tôn Hữu Đạo Thành Quốc lĩnh một đám quan văn võ tướng vây quanh ấu tử Tư Đồ Lôi đăng cơ, ấu tử này căn cứ Tư Đồ Lôi bố trí lúc trước, một lần nữa gửi một phần quốc thư cho Lý Báo, cái này tương đương với đem cơ nghiệp nguyên bản của Tư Đồ gia tiến hành giao tiếp và chuyển đổi có thứ tự hơn.

Cho nên, sau khi Tiểu Hoàng Đế đăng cơ không được hai ngày, đã tự hạ quốc thể, không còn xưng Đế, mà xưng là Quốc Chủ.

- Ngươi nói đồng đội heo này, đã ngu thì ngu hẳn đi, chợt phát cuối đại phát thần uy bật lại kẻ thù, cái này có ý gì, chơi chúng ta sao?

Tiết Tam rất phiền muộn nói.

Mặc dù trên người đám Ma Vương này đều có chức quan Yến Quốc, nhưng bọn hắn không có bao nhiêu suy nghĩ và giác độ đối với thế cục Đại Yến.

Người mù xoa xoa mi tâm, nói:

- Tư Đồ Lôi vốn không phải người hiền lành, có điều tùy vào số mệnh, trước tiên đụng phải cha hắn, sau đó lại đụng phải hai vị ca ca, dù thế nào cũng phải nhận xét, người Hoàng Đế này rất có bản lĩnh!

Trận chiến cuối cùng của Tư Đồ Lôi, lưu lại rất nhiều “Chỗ trống” trên sách sử ngày sau.

Nếu như không có trận chiến cuối cùng ấy, ngày sau gần như Tư Đồ Lôi sẽ bị giải thích là quyền thần quật khởi, giết cha hại huynh, cuối cùng vong quốc.

Nhưng bởi sau trận chiến cuối cùng đại thắng mới băng hà, mới có chỗ cho người đọc sử hậu thế liên tưởng, nếu lúc đó Tư Đồ Lôi không bị thương nặng, nếu hắn không chết, nếu như lại cho hắn thêm một ít năm nữa, kết cục của Thành Quốc, sẽ ra sao?

Lúc này Tứ Nương mở miệng nói:

- Chủ thượng, dựa theo tình huống bây giờ, công tác chuẩn bị cho chiến tranh của chúng ta có thể tạm thời dừng lại được không? Nếu có thể, thuyên chuyển năm ngàn binh mã, để bọn họ vào trong xưởng giúp đỡ!

Nuôi một nhánh bộ đội quy mô khổng lồ như vậy, đây tuyệt đối là một gánh nặng to lớn, cho nên trong lịch sử rất nhiều vương triều yêu thích dùng phương thức “Ngụ binh ư nông” để quân đội về quê làm ruộng giảm thiểu chi phí, tăng cường ngân sách, nhưng sau này phương thức này lại ảnh hưởng xấu đến chất lượng quân đội.

Nhưng trước mắt Tứ Nương rõ ràng biết tình hình hiện tại của Thịnh Lạc thành, nếu không nghĩ ra biện pháp cứu vãn, chỉ dựa vào nội tình của bọn hắn, thật sự không chống đỡ được bao lâu.

- Không được!

Trịnh Phàm rất quyết đoán.

- Đúng, chủ thượng anh minh.

Tứ Nương không phản biện, rất dứt khoát đáp lại.

Kinh doanh phát triển chỉ là chơi đùa, chơi đùa đến phá sản, chơi đùa đến vỡ cũng là chơi đùa, có điều phương thức chơi đùa không giống nhau, xét đến cùng, bản chất vẫn là chơi đùa.

Tứ Nương sẽ không vì chuyện này cãi nhau với Trịnh Phàm, bởi việc này không có ý nghĩa.

- Ta luôn có loại dự cảm, chuyện này sẽ không tiến triển êm đẹp như vậy, ta vẫn nhắc lại một lần, chúng ta vẫn phải chuẩn bị tốt công tác đánh trận!

Dùng linh cảm để nói chuyện, gần như người ta dựa vào thầy bói để ra quyết định trọng đại, làm cho người ta cảm thấy vô căn cứ.

Nhưng nghề bói toán này, ngươi bói càng chuẩn, người tới xin ngươi càng nhiều.

Mà từ lúc Trịnh Phàm tỉnh dậy trên thế giới này tới nay, những chuyện khác không đề cập tới, nhưng xét về vận số, cũng không tệ, loại vận số này không phải thể hiện trên chiến trường, nhảy nhót lung tung không chết, mà thể hiện ở mỗi lần nắm giữ trên đại thế, hắn luôn luôn nhảy đến điểm thích hợp nhất.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!