- Chúng ta nên cho vị Dã Nhân Vương kia một chút niềm tin, liên quân phản nghịch và dã nhân đã chậm chạp không tiến công về Dĩnh Đô, cũng không phải không muốn xé rách lớp da cuối cùng kia, mà do bởi phản ứng trực diện đến từ Yến Quốc. Yến Quốc có thể xuất binh hay không, Tư Đồ gia có thể ngã về Yến Quốc hay không, bọn họ kỳ thực đã sớm cân nhắc đến!
Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục phân tích:
- Khả năng hành động mạnh mẽ cuối cùng của Tư Đồ Lôi để bọn họ không ngờ tới, nhưng một trận thất bại này, khả năng đối với quân tâm phản nghịch là một hồi đả kích nặng nề, nhưng tuyệt đối không đến nỗi làm thương gân động cốt dã nhân. Nếu vị Dã Nhân Vương kia đã tính tới quân đội Đại Yến sẽ tới hỗ trợ tác chiến, hẳn sẽ mưu tính hậu chiêu.
Đem tương lai, đem tiền đặt cược trên kẻ địch “Thông tuệ”, lập trường và tướng ăn này không khỏi khó coi quá, nhưng trong lòng chư vị Ma Vương bao quát Trịnh Phàm, không ai cảm thấy cái này có cái gì không đúng.
Thịnh Lạc thành cần chiến tranh, cần dựa vào chiến tranh đi cướp đoạt nhân khẩu, vật tư vân vân tất cả, nếu như không có chiến tranh, vậy chỉ có thể cắt binh, hoặc dựa theo lời Tứ Nương nói, đem một phần lính chuyển sang hình thức “Đóng quân khai hoang”.
Nhưng trong lòng chư vị Ma Vương đều rõ ràng, cứ như vậy, quân đội của bọn họ không khác gì quân phiệt phổ thông cả, đơn giản so với những biên quân bị quan phủ, đại tộc địa phương đem ra làm “Lao phu”, đẹp đẽ hơn một chút mà thôi.
Muốn bồi dưỡng được một nhánh Tĩnh Nam quân hoặc Trấn Bắc quân, hầu như là hi vọng xa vời.
Lúc này người mù mở miệng nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ quan sát nhất cử nhất động của Đại hoàng tử thống binh tới nay, phát hiện lần này Đại hoàng tử sẽ căn cứ theo phương châm vững vàng đánh đến đâu chắc đến đấy, sẽ không dễ dàng mạo hiểm, muốn lấy đại thế áp bức dã nhân và phản nghích Thành Quốc. . . Cho nên độ khả thi hắn phạm sai lầm… Không lớn!
Vốn tưởng Đại hoàng tử lĩnh binh, nghĩ rằng độ náo động sẽ khá lớn, cộng thêm phương thức chiến tranh của Yến nhân lại lấy kỵ binh bôn tập làm chủ, nhưng trên thực tế Đại hoàng tử lại chơi bài “Chó” thế!
Đây thật sự “Chó”, mười lăm vạn đại quân dưới trướng, coi như Trấn Bắc quân chỉ có năm vạn, sức chiến đấu của quận binh Yến Quốc không được, nhưng không được đến đâu, vậy đây chỉ là so với Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân, ngươi không thể cho rằng sức chiến đấu của bọn họ kém hơn so với phản quân Thành Quốc chứ?
Còn nữa, dã nhân không kiên nhẫn đánh, riêng điểm này, cho dù bọn họ đã nhập quan, nhưng vẫn không thay đổi ấn tượng trước đó.
Theo chủ lưu dư luận trong dân gian và triều đình, mặc dù lần này dã nhân có thể nhập quan bởi hai thằng hề Tư Đồ gia kia dẫn chúng vào, thả chúng nhập quan.
Tĩnh Nam Hầu gia ta không phải lĩnh ba vạn Thiết kỵ giết lật trời tại sân nhà tuyết nguyên của bọn họ sao, thu được rất nhiều dê bò ngựa, trực tiếp khiến giá cả thịt dê bò ngựa thả dốc không phanh trong khoảng thời gian này.
Đại hoàng tử thì không làm vậy, hắn từng bước từng bước đến, quân tiên phong đi tới Dĩnh Đô về sau, đại quân vẫn duy trì tiết tấu hài hòa, đến mỗi nơi, trước tiên giao tiếp với địa phương, hệ thống quan lại địa phương Tư Đồ gia vẫn duy trì bất biến, sau đó xoay sở lương thảo tiếp tế, trưng tập dân phu, vân vân tất cả cho đại quân, tất cả đều được tiến hành đâu vào đấy!
Nếu biết trước, còn biết Đại hoàng tử đến đây đánh trận.
Nếu không biết, còn tưởng đại quân của Đại hoàng tử tới đây tiếp thu sản nghiệp.
- Lại quan sát thêm một chút đi, không vội.
Trịnh Phàm lại giương cung lắp tên, sau khi bắn ra một mũi tên, nói:
- Không phải phía đông chúng ta có một tòa quân trấn của Tư Đồ gia sao?
- Đúng vậy, chủ thượng, nơi đó gọi là Ninh Biên thành, nguyên bản hẳn có hơn năm ngàn trú quân, nhưng lúc này phần lớn hẳn bị điều đi rồi.
Lương Trình hồi đáp.
- Phái ra một ít binh mã, đi hỗ trợ tiếp thu một hồi, tiện thể mở rộng phạm vi ảnh hưởng của chúng ta.
- Làm như vạy, thích hợp sao?
Tiết Tam hỏi.
- Không cái gì thích hợp không thích hợp, Tư Đồ gia đã phụ thuộc và Yến Quốc ta, ngược lại đã biến thành quốc thổ Đại Yến, chúng ta đây đến hỗ trợ hiệp phòng, không phải đi cướp địa bàn!
- Thuộc hạ đã rõ!
- Hừm, nếu như đối phương không biết thời vụ, vậy an bài cho hắn tội danh phản nghịch, càn quét là được!
- Vâng, thuộc hạ hiểu rồi!
- Mặt khác, lại phái vài ngàn binh mã, hướng về Thành Quốc bên kia tìm tòi một chút, xây dựng đường dây trạm dịch cho chúng ta, bằng không tốc độ quân tình trở về vẫn còn rất chậm. Nếu như đụng phải đồn kỵ của Đại hoàng tử hỏi dò, nói chúng ta tới chủ động giúp đại quân Đại hoàng tử yểm hộ cánh. Nếu Đại hoàng tử muốn chúng ta bảo vệ tốt cửa sau của hắn, vậy sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy làm khó chúng ta, còn việc sau này, ha ha, để sau nói đi!
Tiết Tam cảm khái nói:
- Chủ thượng, lúc ngài vừa mới nói những câu nói này, thật có mùi vị gian nịnh, lại phối hợp thêm với bộ áo cá chuồn do Tứ Nương tự mình thêu này, quá ngầu rồi!
- Ha ha, thật không.
Trịnh Phàm lại giương cung lắp tên, bắn ra một mũi tên.
Tiết Tam lại nói:
- Chủ thượng, bắn bia ngắm nhiều cũng vô vị!
A Minh vẫn đứng bên cạnh chợp mắt, mở mắt ra, nhìn về phía Tiết Tam.
- Không có chuyện gì, chỉ luyện tay nghề một chút thôi, đỡ ngượng tay, Đúng rồi, A Trình, đại quân thao luyện không thể ngừng, tranh thủ truyền chút ít sát khí vào binh mã của chúng ta đi.
- Vâng, chủ thượng.
Tiết Tam vỗ vỗ lỗ tai, tiến đến bên người Trịnh Phàm, nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ chuẩn bị một chút thuốc tắm khá hơn rồi, vào lúc này ngài vừa luyện xong tiễn, thân thể đã hơi lung lay, hiện tại có muốn đi ngâm không?
- Thuốc tắm lần trước ngươi nói?
- Không phải, dược liệu khó tìm cực kì, thuộc hạ phái chừng trăm người dưới trướng vào núi tìm kiếm nửa tháng, lại mua một ít từ chỗ đám thương nhân, mới tập hợp đủ một bộ phối chế.
Tiết Tam dừng một chút, có vẻ hết sức đảm bảo nói:
- Đảm bảo không tác dụng phụ, đây là thuốc của những nhà đại phú đại quý cho đệ tử nòng cốt luyện thể. Có người nói, khi Tĩnh Nam Hầu còn bé, hắn được thúc tổ của hắn dùng loại thuốc này tắm.
- Chuyện này làm sao trở thành câu cửa miệng này của ngươi rồi!
Trịnh Phàm có chút buồn cười nói.
Thứ Tĩnh Nam Hầu dùng qua, khẳng định là thứ tốt, giáp trụ Tĩnh Nam Hầu dùng cái này chế tạo, thuốc tắm này Tĩnh Nam Hầu khi còn bé đã dùng tu luyện.
Điền Vô Kính không biết tên tuổi hắn đã trở thành đại ngôn quảng cáo cho hàng hiệu rồi?
Kỳ thực, lúc trước Tiểu lục tử cũng từng biến Trấn Bắc Hầu thành quảng cáo vịt tướng của hắn.
Chỉ là, Trấn Bắc Hầu vẫn bị thổi "Vô cùng kỳ diệu", nhưng trên thực tế Trấn Bắc Hầu đã không còn võ công, ngay cả Trịnh Phàm cũng đánh thắng được hắn.
Điền Vô Kính thì khác, tuy rằng trong dân gian hắn được coi là “Đại Ma Đầu” nhưng người ta đã chân chính đánh thắng Kiếm Thánh, vậy thì ghê gớm, người ta vừa sợ hắn lại vừa muốn được như hắn.
Cho nên tất cả phương pháp tu luyện liên quan đến Điền Vô Kính, tất cả tựa hồ chỉ cần nhiễm phải Điền Vô Kính, trong chớp mắt trở nên cao cao tại thượng.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long