- Sẽ không có vấn đề gì chứ?
Tứ Nương hơi bận tâm hỏi.
Tiết Tam lập tức lắc đầu, nói:
- Ta đã kiếm tra qua, hôm qua ta đã tự mình ngâm, cảm giác bản thân cao lớn hơn một chút.
- Phù phù!
Phiền Lực vẫn không lên tiếng, bỗng bật cười.
- Thật, cái này có hiệu quả cường gân hoạt huyết, chỉ hơi đau một chút, cái này có thể bù đắp thời gian tu luyện, nện vững chắc thể phách, sẽ không có tác dụng phụ nào khác, không sợ thuốc cắn.
- Được rồi, thử xem đi.
Trịnh Phàm quyết định rồi.
- Chủ thượng, vậy chúng ta đi làm việc, Tam nhi, bảo đảm chủ thượng không được ngoài ý muốn.
Người mù rất trịnh trọng nhắc nhở.
Chủ thượng chính là chủ thượng của chúng ta, nếu ngươi chơi đùa hỏng chủ thượng, vậy chờ các Ma Vương khác tới truy sát ngươi đi!
Tiết Tam vỗ vỗ bộ ngực, nói:
- Các ngươi tin tưởng ta, trước đây lão tử từng được coi là một nửa Dược Tề Sư đấy!
Trong tác phẩm truyền hình, hình như nhân vật lăn lộn bên cạnh nồi thuốc ngâm màu xanh, đều rất thấp!
Sau khi tan họp, trở lại phủ đệ, Tiết Tam dặn dò hầu gái chuẩn bị tốt bể nước nóng.
Bởi Trịnh Phàm thích tắm, cho nên trong nhà có một bể tắm nước nóng chuyên dụng, cho nên không cần mất công đi lấy bồn tắm.
Mà sau khi Trịnh Phàm đi vào, Trịnh Phàm phát hiện tiểu hầu gia đã tỉnh lại, trừng hai mắt nhìn Trịnh Phàm bên này.
Trịnh Phàm đi tới, đem "Thiên Thiên" ôm lấy.
Công nhận Ma Hoàn trông hài tử thật sự tốt, trên người hài tử khô mát thoải mái, vẫn vương vấn mùi hương sữa.
- A. . . Oa nha oa nha.
Tiểu hầu gia nói cái gì đó với Trịnh Phàm, trong đó còn mang theo tâm tình trầm bổng du dương.
Trịnh Phàm làm bộ hắn nghe hiểu, theo tiết tấu của tiểu hầu gia gật đầu mỉm cười.
Nước nóng trong bể nước nóng đã chuẩn bị tốt, Tiết Tam bảo hạ nhân lui, nói với Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, có thể tắm rồi!
Trịnh Phàm gật gù, đem tiểu hầu gia thả lại cái nôi, bản thân cởi quần áo, đi vào trong bể tắm nước nóng.
- Hô…
Có lẽ ngâm lâu trong thế giới này, cộng thêm bản thân hắn đi theo con đường tu luyện của Võ phu, cho nên Trịnh Phàm có thể chịu được nhiệt độ nước nóng càng ngày càng cao.
Nhiệt độ người thường không chịu được, đối với hắn mà nói, khả năng chỉ là hơi âm ấm.
Tiết Tam cầm trong tay một vò rượu đi tới.
- Oa nha oa nha. . .
Tiểu hầu gia trong nôi nhìn thấy, vừa vỗ tay nhỏ vừa kêu.
- Ồ, ngươi muốn?
Tiết Tam do dự một chút.
Theo lý thuyết, đây là thuốc tắm phối chế cho cha ngươi trước đây, đem ra ngâm cho ngươi, hình như không gì không thể.
Nhưng ngươi quá nhỏ, vạn nhất ngâm ngươi ra tật xấu…
Giời ạ, thật đáng sợ rồi!
Nhưng Tiết Tam vẫn đi tới trước cái nôi, rút ra nút vò rượu để trước mặt tiểu hầu gia.
Tiểu hầu gia đem đầu đến gần, hít một hơi… Sau đó…
- Oa nha. . .
“Phù phù" một tiếng, ngã chổng vó về phía sau, hôn mê bất tỉnh.
- Khà khà.
Tiết Tam cười cợt, vì để cho dược liệu được dung hợp nhiều hơn, Tiết Tam đã cho vào bên trong không ít cồn nồng độ cao.
- Gào!
Đúng lúc này, một tảng đá trực tiếp thoát ra, bóng dáng của Ma Hoàn hiển hiện, mang theo ánh mắt lửa giận, nhìn chằm chặp Tiết Tam.
- Cái kia, cái này, cái kia. . .
Tiết Tam có chút sợ sệt, dù cho cả hai đều nằm trên một cái trục hoành, nhưng Tiết Tam vẫn không cho rằng hắn có thể đánh thắng được Ma Hoàn.
Rốt cuộc đây là con ruột của tác giả, nhất định mạnh hơn một đầu so với những Ma Vương khác.
- Ta qua bên kia, qua bên kia.
Tiết Tam âm thầm chỉ chỉ phía sau, ý là hắn còn muốn đi giúp Trịnh Phàm pha thuốc tắm.
Ma Hoàn nhẫn nhịn lửa giận, cuối cùng vẫn không ra tay với Tiết Tam.
Ma Hoàn trở lại trong nôi, hiển lộ ra bản thể của hắn, bò sát bên người tiểu hầu gia.
- Hê hê hê kiệt. . . Hê hê hê kiệt. . .
Tiểu hầu gia say khướt hiện ra “Mắt hoa đào” nhìn Ma Hoàn, đáp lại nói:
- Oa. . . Nha nha. . . Oa nha nha. . . Khà khà. . .
Tiết Tam ra một đống mồ hôi lạnh, hắn chỉ muốn đùa giỡn với thằng nhóc kia một chút, nhưng thật không ngờ Ma Hoàn trông em bé thật xuất hiện cảm tình, điệu bộ này quả thực so với gà mẹ bảo vệ gà con, còn hung hăng hơn.
Nếu không phải lúc này chủ thượng còn bên trong bể nước chờ tắm, Ma Hoàn nhất định làm thịt hắn.
Chà chà, cho nên tốt nhất đi chơi đùa với chủ thượng.
Tiết Tam ôm vò rượu đi đến bên người Trịnh Phàm, vào lúc này Trịnh Phàm đang dùng khăn tắm che mặt, phù phiếm…
- Chủ thượng, ta đổ đây, bởi đây là lần đầu tiên chủ thượng dùng thuốc tắm, có thể sẽ khá đau, nhưng có câu nói: Thông tắc thống, bất thống tắc bất thông. Sau khi sử dụng xong thuốc tắm, gân mạch bên trong thân thể của chủ thượng có thể được rèn luyện và mở rộng.
- Biết rồi!
- Vậy được.
Tiết Tam cầm đồ vật đổ vào bên trong bể tắm nước nóng, sau khi nước thuốc tiến vào nước nóng, bắt đầu nhanh chóng khuếch tán.
- Hí…
Thân thể Trịnh Phàm đột nhiên co giật lên, cả người đột nhiên ngồi dậy, khăn tắm trên mặt cũng rơi xuống.
- Cái này gọi là. . . Có chút đau?
Cảm giác này, không phải đang tắm, mà đang ngâm axit sunfuric, nếu như không phải Trịnh Phàm rõ ràng Tiết Tam sẽ không hại hắn, Trịnh Phàm đã lập tức nhảy ra rồi!
- Cái này chứng minh thân thể của chủ thượng rất có tiềm lực!
Trịnh Phàm nhắm hai mắt, tiếp tục ngâm bên trong.
Dần dần, nơi tai mắt mũi miệng của Trịnh Phàm, bắt đầu có tụ huyết màu đen truyền ra, bên trong lỗ chân lông, cũng có vết máu màu đen thẩm thấu ra bên ngoài.
Hiệu quả, đang từ từ hiện ra rồi.
Trịnh Phàm rõ ràng nhận ra được, khí huyết bên trong thân thể hắn đang hưng phấn gia tốc lưu động.
Tâm Trịnh Phàm bắt đầu từ từ buông ra, nhưng rất nhanh, tâm vừa mới thả xuống, lập tức bị treo lên.
Tốc độ lưu thông khí huyết đang càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, đã đến trình độ không bị khống chế.
Tầm mắt Trịnh Phàm bắt đầu mơ hồ dần, trước mắt không còn sương mù hừng hực, tựa hồ xuất hiện một ít huyễn ảnh, bên trong huyễn ảnh, phảng phất có từng trận gào thét từ ác ma, còn có khí tức nguyền rủa tai ách đang nhanh chóng lăn lộn rít gào.
- Tam nhi!!!
Trịnh Phàm hét lớn.
- A?
Vào lúc này Tiết Tam cũng hơi hoảng rồi, bắt đầu sốt sắng cắn giáp ngón tay của hắn.
- Đây là thuốc tắm?
Mẹ kiếp trước đây Điền Vô Kính mỗi ngày thường ngâm cái này?
Điền Vô Kính có thể sống lớn lên, thật không dễ dàng!
Trịnh Phàm cảm giác thân thể của hắn sắp nổ tung ra, lúc này coi như hắn muốn thoát khỏi bể, cũng không cách nào nhúc nhích, cả người như một khinh khí cầu sắp bị căng bạo.
- Ngạch. . . Chủ thượng, đây là thuốc tắm… Chỉ có điều thuộc hạ, thuộc hạ bỏ thêm ít thứ, không phải, không phải, ta đã ngâm thử, không hề kịch liệt như vậy…
- Bỏ thêm. . . Cái gì! ! !
- Ngạch, bỏ thêm máu của A Trình và A Minh.
". . ." Trịnh Phàm!
…
Trịnh Phàm đã quên hắn làm thế nào rời khỏi bể nước nóng, hắn cảm giác cả người đều phiêu phiêu trên trời, cho dù hiện tại vẫn nằm trên giường, nhưng vẫn còn loại cảm giác chóng mặt sóng bồng bềnh.
Linh hồn và thân thể, tựa hồ bị cắt chém, tất cả hết thảy đều trở nên không chân thực như vậy.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long