Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 575: MẬT ĐIỆP TƯ MỚI

- Chủ thượng, chủ thượng, ngài không có sao chứ?

Tiết Tam đứng ở bên giường, mặt đối với mặt Trịnh Phàm.

Hắn không dám nói với đám người Tứ Nương, chủ thượng bị thuốc tắm của hắn sinh ra sai lầm, hắn sợ bị đánh chết.

Tâm tư Trịnh Phàm rốt cuộc bắt đầu khôi phục, nghiêng đầu, nhìn Tiết Tam đứng bên người hắn, lắc đầu một cái, nói:

- Không sao rồi!

Cảm giác này, như vừa mới chơi đùa may vá mười lần.

- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy, khả năng do thân thể thuộc hạ và thân thể chủ thượng, trên một vài phương diện không giống nhau.

Phí lời, người nào không mù đều có thể nhìn ra, thân thể ta và ngươi không giống nhau.

Trịnh Phàm đã lười đi phản ứng Tiết Tam, vào lúc này, hắn chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.

- Vậy chủ thượng ngài trước tiên nghỉ ngơi một chút? Chờ ngài nghỉ ngơi xong, lại kiểm tra khí huyết trong cơ thể có biến hóa gì hay không? Thuộc hạ cảm thấy, nhất định sẽ có một chút hiệu quả!

Phải biết máu của A Minh và Lương Trình, đều do Tiết Tam vất cả cất công lấy được, mỗi lần bọn họ chỉ thuần túy lấy máu, mà Tiết Tam bỏ ra vốn liếng mua lại còn đau hơn cả “Lấy máu”.

Nếu không thu được bất kỳ hiệu quả gì, đến cuối cùng để chủ thượng bị dằn vặt khổ sợ không công, vậy công phu “Liếm” của hắn lần này quả thật bị mất, Tiết Tam sẽ khóc không ra nước mắt.

- Ừm.

- Vậy thuộc hạ cáo lui trước.

Tiết Tam chuồn rồi!

Trịnh Phàm đang chuẩn bị ngủ, chợt cảm giác có một đoàn mềm mại mang theo sự ấm áp xuất hiện trên ngực hắn.

Trịnh Phàm mở mắt ra, phát hiện tiểu hầu gia đang nằm nhoài trên bộ ngực của hắn.

Cái nôi và cái giường vẫn có một khoảng cách, rất hiển nhiên tiểu hầu gia không thể tự mình bò sang đây.

- Ma Hoàn… Bế đi…

Giọng điệu này, biểu hiện này, cực kỳ giống cha để không quản sinh, không quản mang.

Ma Hoàn không động, hóa thành đá, yên lặng rơi trên giường.

Tiểu hầu gia say khướt trước tiên nhìn Trịnh Phàm một thoáng, sau đó ngáp một cái, đem đầu gối lên ngực của Trịnh Phàm, bắt đầu ngủ.

Giây lát sau, Ma Hoàn lại bồng bềnh nổi lên, rơi vào một bên ngực khác của Trịnh Phàm, yên tĩnh lại.

Trịnh Phàm muốn cự tuyệt, nhưng lại không cách nào nhúc nhích, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ một lần nữa nhắm chặt mắt lại.

Một giấc này, Trịnh Phàm đã mơ rất nhiều giấc mộng.

Trong mơ, hắn mơ một lúc trở lại kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông, đang chuyên tâm làm bài thi.

Một lúc lại xuất hiện trong phòng làm việc, đang mất ăn mất ngủ phê duyệt.

Một lúc lại xuất hiện ở trên chiến trường, nhìn những đồng đội đang chết trận trước mặt hắn.

Một lúc lại xuất hiện trong núi rừng, nhìn thấy Điền Vô Kính và Đỗ Quyên đứng chung một chỗ.

Một lúc lại phát hiện, Tứ Nương ở bên cạnh mình.

Ừm, chờ chút, Tứ Nương trong giấc mộng này, thật chân thực…

- Chủ thượng, ngài tỉnh rồi?

Tứ Nương ôn nhu nói.

Á, hóa ra đây không phải mộng!

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, muốn ngồi dậy.

- Chủ thượng, ngài lại nằm một lúc nữa đi, ngài đã mê man hai ngày, để nô gia đút chút thức ăn cho ngài!

Dưới sự hầu hạ của Tứ Nương, Trịnh Phàm uống một chén cháo.

- Chủ thượng, ngài vẫn khỏe chứ?

- Không có chuyện gì, ta không sao.

Trịnh Phàm vẫn ngồi dậy, tuy đầu óc vẫn còn hơi hơi mờ mịt, nhưng sau khi nắm nặn nắm đấm, lại phát hiện khí lực trên người, rất dồi dào.

Cảnh giới không hề tăng lên, nhưng độ dày của khí huyết lại tăng lên rất nhiều, chuyện này mang ý nghĩa, khoảng cách của hắn tới xung kích cảnh giới Lục phẩm, bị rút ngắn đi nhiều rồi!

- Thuốc tắm này rất hữu dụng, chỉ là…

Trịnh Phàm nói.

- Chủ thượng, chuyện này quá nguy hiểm, lần sau không thể tiếp tục nghe Tam nhi, hắn lấy hắn làm vật thí nghiệm tính gì? Tối thiểu, trước tiên cầm một tên tử tù đi thử thuốc trước mới được! Thân thể lùn lùn của hắn, bản thân chính là một cái ấm sắc thuốc di động!

Trịnh Phàm gật gù, xác thực không thể thí nghiệm như vậy, lần này hiệu quả còn tốt, nhưng hiện tại Trịnh Phàm rõ ràng nhận ra được, kinh mạch trong cơ thể hắn đã được mở rộng tới cực hạn, đây là một cực hạn cực kỳ nguy hiểm.

Mang ý nghĩa nếu như liều lượng cao hơn chút nữa, vậy kinh mạch của hắn sẽ bị gãy vỡ, đến thời điểm tu vi của hắn bị phế không nói, tự nhiên chư vị Ma Vương lại quay về khởi điểm một hôm sau khi Trịnh Phàm thức tỉnh.

Kém một chút, kém một chút!

Tiết Tam kém chút đem tất cả chư vị Ma Vương “Reset” lại rồi!

Máu của A Minh và Lương Trình, phối hợp thuận tiện hấp thu thuốc tắm hiệu quả hơn, nhưng hiệu quả kia thật khiến người ta nổ tung.

Nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa mà nói, hai loại máu kia chính là kịch độc.

- Nếu lần sau không còn may mắn nữa…

Trịnh Phàm nghĩ lại cảm thấy sợ rồi!

- Chủ thượng, đây là quân tình sáng sớm hôm nay vừa mới truyền đến, Ninh Biên thành đã đươc A Trình dẫn người tiếp thu, thủ tướng tòa thành kia gọi là Trương Đồng, rất biết điều và rất phối hợp.

- Được!

Cái này tương đương với mở rộng địa bàn thêm một chút.

Có điều Ninh Biên thành quá nhỏ, cũng không thuộc về loại thành trì có tính tổng hợp, tòa thành kia vẫn lấy mục đích làm cứ điểm quân sự là chủ, trước kia nó chính là “Lô cốt” của Tư Đồ gia dùng để phòng bị Hách Liên gia, nhưng nói chung chân muỗi cùng là thịt, hơn nữa, có Ninh Biên thành trong tay, có thể mở rộng chiến lược phạm vi bước đệm của bản than, không đến nỗi người ta vừa đến đánh, đã có thể trực tiếp đánh tới sào huyệt của ngươi.

- Phái người truyền tin cho Lương Trình, xem những bảo trại phụ cận có chỗ tốt gì lấy không, để hắn gan lớn một chút!

Thừa dịp thời cơ Tư Đồ gia đang bị Yến Quốc "Quy hóa", phía bên mình có thể chiếm thêm tiện nghi một chút, nếu kẻ nào muốn mình phun ra, vậy chậm rãi cãi cọ là được rồi!

- Đúng, chủ thượng. Mặt khác, chủ thượng, bên kia truyền đến tin tức mới nhất, Đại hoàng tử bên kia đã giao thủ với phản quân Thành Quốc, còn tình hình trận chiến thế nào, vẫn chưa kịp phản hồi về, phỏng chừng ngày mai mới đến!

- Ừm!

Chiến sự Đại hoàng tử bên kia, trực tiếp can hệ đến tương lai của Thịnh Lạc thành, trên dưới Thịnh Lạc thành đều đang chờ đợi Đại hoàng tử bại trận.

- Còn có một việc!

Tứ Nương do dự một chút.

- Chuyện gì?

- Hôm nay có người đưa tin, nói người cầm lái đời mới của Mật Điệp tư, ngày mai muốn tới Thịnh Lạc thành gặp ngài.

- Mật Điệp tư?

Đỗ Quyên chết rồi, hệ thống Mật Điệp tư trong cảnh nội Tấn Quốc gần như rơi vào đình trệ, hiển nhiên triều đình không thể ngồi nhìn hệ thống Mật Điệp tư bên này vẫn bị ngừng trệ không hoạt động.

Yến nhân vẫn coi Tấn địa như Yến thổ tiếp tục kinh doanh, tự nhiên không thể để nó tiếp tục tán loạn nữa, không thể để loại tổ chức như Ngân Giáp vệ Càn Quốc vào đây như chốn không người.

Nhưng mà, người cầm lái kia vừa mới nhậm chức đã đi đến Thịnh Lạc thành, hiển nhiên không phải không có lý do.

Chuyện tiểu hầu gia đang ở chỗ hắn, muốn triệt để che giấu người khác, rất khó!

Bởi Đinh Hoành và Thôi Lâm Phượng đều là người trong giang hồ, bọn họ đã sớm xuất đầu lộ diện ở Thịnh Lạc thành, hơn nữa còn mời chào không ít thủ hạ của bọn họ gia nhập vào quân đội Thịnh Lạc thành.

Hơn nữa trạm dịch bên kia, vẫn chưa nhổ cỏ tận gốc, Ngân Giáp vệ Càn Quốc bên kia cũng biết được chuyện này.

Tung tích của tiểu hầu gia, coi như muốn bảo mật, vẫn rất khó giấu diếm được nhân vật cao cấp, muốn điều tra ra, khẳng định thừa sức làm được.

Có điều, rất hiển nhiên, triều đình đối với chuyện này, tựa hồ vẫn rơi vào trạng thái “Lặng im”.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!