Không có người tới đây tuyên chỉ ban tên và ban phát tước vị cho tiểu hầu gia, cũng không có bất kỳ chăm sóc đặc thù nào, hơn nữa phía chính phủ đã nhận định tin tức phu nhân Tĩnh Nam Hầu và hài tử trong bụng đã bất hạnh qua đời.
Về mặt pháp lý, hiển nhiên không tồn tại con người này!
Trước mắt, con nuôi của hắn, cũng thuộc loại trạng thái “Không có hộ khẩu” này.
- Nếu hắn đến, vậy để người mù tới chiêu đãi đi!
- Vâng, chủ thượng, ngài nghỉ ngơi nữa một chút.
- Ừm.
Trịnh Phàm gật gật đầu, sau đó nghiêng mặt sang bên, nhìn về phía Thiên Thiên, hai tay đang cầm cái nôi, đang nhìn xung quanh nơi này.
Lúc đặt cho hắn cái tên này, các Ma Vương đều cảm thấy Trịnh Phàm đặt tên quá tùy ý, nhưng rốt cuộc Trịnh Phàm vốn định lấy nhũ danh tạm thời xưng hô cho dễ mà thôi, ngươi lấy cái tên có ngụ ý chính thức, ngược lại sẽ khiến người trong cuộc cảm giác ngươi muốn làm thay bọn hắn.
- Oa nha. . . Oa nha. . .
- Tứ Nương, ngươi nói xem, bao giờ hắn sẽ biết nói?
- Chủ thượng, còn sớm đây, gần như tròn tuổi mới có thể nói chuyện đi.
Tứ Nương cười nói.
- Hừm, được rồi, ngươi đi làm đi, ta nghỉ ngơi nữa một chút, không chuyện gì rồi.
- Ngài trước tiên nghỉ ngơi, nô gia còn nấu canh trong bếp, chờ một lúc nữa sẽ gọi ngài lên uống một chút.
- Được rồi!
Đợi Tứ Nương đi rồi, Trịnh Phàm lại nằm xuống.
Cơn buồn ngủ, ngược lại không còn bao nhiêu, nhưng trên tinh thần lại vô cùng thiếu thốn, vẫn khiến Trịnh Phàm rất nhanh tiến vào một loại trạng thái mơ mơ màng màng.
Trên cái nôi bên kia, Thiên Thiên thấy cha nuôi lại ngủ, có chút bất mãn đánh cái khung nôi.
Có lẽ Trịnh Phàm trời sinh có duyên với “Điền gia”, thân cận với Điền Vô Kính thì thôi, trước mắt con trai của Điền Vô Kính, đối với Trịnh Phàm cũng có một loại thân cận không tên.
Nhưng Trịnh Phàm thường thường trêu hắn, để hắn cười khanh khách!
Trịnh Phàm mê man rất lâu, để tiểu hầu gia buồn chết, nhưng mắt thấy người này vừa mới ngồi dậy, lại ngủ mất rồi, lại không tới ôm hắn, để tiểu hầu gia không vui rồi.
Cái nôi dưới sự lay động của tiểu hầu gia, phạm vi đong đưa càng lúc càng lớn.
Ma Hoàn bắt đầu bồng bềnh lên, chặn lại cái nôi, phòng ngừa tiểu hầu gia tự mình bay ra ngoài.
Tiểu hầu gia duỗi tay chỉ vào Trịnh Phàm.
- Oa nha. . . Oa nha. . .
Hắn tưởng tượng lần trước làm vậy, có thể bay qua.
Kỳ thực, nói hắn muốn đi tìm Trịnh Phàm chơi, chẳng bằng nói hắn muốn trải nghiệm một lần “Phi hành” nữa.
Ma Hoàn không hề bị lay động.
Bởi vì lần trước Trịnh Phàm, khắp toàn thân từ trên xuống dưới không còn khí lực, cho nên có thể tùy ý làm, nhưng hiện tại Trịnh Phàm chỉ đang nghỉ ngơi dưỡng thần, đã khôi phục như cũ rồi.
Ma Hoàn khó chịu cha hắn từ lâu, nhưng cũng không có nghĩa lúc này hắn muốn xúi quẩy.
- Oa nha. . . Oa nha. . .
Tiểu hầu gia còn đang kêu, thấy Ma Hoàn không phản ứng, tiểu hầu gia một lần nữa nhìn về phía tảng đá kia.
- Oa nha. . . Oa nha. . . Kiệt oa. . . Oa nha. . . Kiệt. . . Tỷ. . . Tỷ tỷ. . .
…
Trong một quán trà lâu tại tây thành Nam An huyện, một vị tiên sinh đang kể chuyện Đại hoàng tử xuất chinh tới Thành Quốc.
Tiên sinh kể chuyện này hơn năm mươi tuổi, cái đầu không cao, đầu như cái bánh xe lớn.
Bên cạnh hắn là đồ đệ bụ bẫm cao hơn hắn một cái đầu.
Tiên sinh này họ Quách, nhưng đây không phải bản danh của hắn, loại người làm nghề giang hồ này, rất ít khi lộ diện bản danh.
Nguyên bản Quách tiên sinh thích kể chuyên trăng hoa gia đình giàu có bè lũ xu nịnh, khuê nữ nhà ai và thư sinh nghèo nào thông đồng với nhau, nương tử nhà ai sát vách thợ mộc họ Vương, ban đêm hẹn hò vân vân.
Sau đó buổi tối không biết bị ai đập một đòn ám côn, vỡ đầu chảy máu, kém chút đi đời nhà ma, sau này không dám kể những chuyện kia.
Mà theo chiến sự Yến Quốc không ngừng hưng khởi, Quách tiên sinh bắt đầu giảng chiến sự Yến nhân thích nghe nhất, hắn đã tỏa sáng sự nghiệp lần thứ hai, cho nên mấy trà lâu đều muốn dùng tiền mời hắn, cho nên giá trị bản thân của hắn rất cao.
Trước mắt hắn đang kể, chính là cố sự Đại hoàng tử lĩnh suất đại quân vào Thành Quốc, độ hấp dẫn của chuyện này rất cao, cho nên rất nhiều người tới đây nghe, chỉ có điều cố sự này thật thật giả giả, giả giả thật thật, bên trong có mấy phần là hoa quả khô mấy phần là hàng lởm, vậy thì ai cũng không biết rõ rồi!
Chỉ biết chư vị đại nhân trên triều đình muốn xem quân tình, cũng phải chờ một hồi lâu, đợi người đưa tin cách đây 800 dặm tới.
Hơn nữa bên kia, Đại hoàng tử vừa mới tiến vào Thành Quốc.
Bên này, trong cố sự của Quách tiên sinh, Đại hoàng tử đã làm gương cho binh sĩ, tự mình chém giết mấy vạn phu trưởng của dã nhân rồi!
Còn vị đồ đệ bên người hắn, hàm hàm hậu hậu, lên đài chỉ diễn vai phụ, không nói lời thừa thãi, có điều mỗi lần há mồm, giống như hỏi đáp người nghe.
Một câu hỏi một câu tiếp, khiến cố sự này được diễn thuyết vô cùng tuyệt vời đặc sắc.
Các thính giả cũng không tích cực muốn kiểm tra cố sự này là thật hay giả, cũng không đi hỏi tại sao vị tiên sinh kể chuyện kia so sánh quân tình, biết được tình huống tiền tuyến sớm đến vậy.
Yến nhân mà, hai năm qua đã bị một hồi lại một hồi thắng lợi hun say rồi, ngược lại kiểu gì Yến Quốc ta chẳng thắng, ngươi càng thổi phồng cánh đàn ông bọn ta nghe càng thoải mái.
Yến Tiểu Lục vừa mới nhập chức bổ đầu không tới hai tháng, lúc này cũng dựa vào cửa trà lâu, cười ha hả nghe Quách tiên sinh kể chuyện xưa.
Lúc vị bổ đầu Yến Tiểu Lục vừa nhậm chức, trong nha môn không ít người thấy hắn trẻ tuổi, đều âm thầm nói hắn là em vợ Huyện thái gia, đánh giá bảo hắn dựa vào quan hệ và túi tiền lên lon.
Nha môn nước sâu, huyện nha nơi này, có thời điểm như thuộc về Huyện thái gia, người ta thích đặt ngươi vào vị trí nào cũng được, đối với đám đầy tờ như bọn hắn, đã sớm không coi đây là chuyện đáng kể.
Nhưng ai biết được, vị Yến bổ đầu này đến được bảy ngày, dọn dẹp nhóm lính dưới tay ngoan ngoãn, nghiễm nhiên mang tư thái lão đại, phía trên từ Huyện lệnh, Huyện thừa cho tới các bộ phận ban quan lại khác, đều được hắn mở rộng quan hệ.
Nam An huyện thuộc Thiên Thành quận, cách kinh thành, nói gần, cũng không phải rất gần, không thể xem như dưới chân thiên tử, nhưng loáng thoáng có thể ngửi được mùi chân thối của yến hoàng.
Cộng thêm hai năm qua, Bệ Hạ liên tiếp mở chiến sự, cực kỳ hút đám tù nhân, tất cả đám cường đạo, xuống tới đám trộm gà trộm vịt, tất cả đều đưa đến tiền tuyến hết.
Nói đây là trọng hình, ngươi vẫn rất khó để người ta nói ra một chữ “Không”, rốt cuộc không quản mâu thuẫn gì, chỉ cần bên ngoài vẫn đánh thắng trận, vậy thì không tính mâu thuẫn, ngược lại bầu không khí trị an nơi này, đúng là mang cảm giác khiến người ta thoải mái.
Cũng bởi vậy, ngày thường Yến bổ đầu không có việc gì, trở thành tiền lệ, trên mặt đường thu được sự hiếu kính, lại dẫn một đám huynh đệ lắc lư lắc lư, cho nên tháng ngày vừa rồi trải qua, rất thoải mái và thanh nhàn.
Chưởng quỹ quán trà thấy Yến bổ đầu tới đây, lập tức tự mình lại đây mời lên lầu hai, Yến bổ đầu lại từ chối, chỉ nói hắn đang có việc, không tiện đi vào, ngược lại không khách khí lấy một nắm hạt dưa trong túi tiểu nhị, vừa cắn vừa nghe.
Chưởng quỹ lại bưng tới một băng ghế nhỏ, phía trên thả một chén trà, khom lưng:
- Mời ngài dùng.
- Ha ha!
Yến bổ đầu không phải người keo kiệt, từ trong túi móc ra hai khối bạc vụn, một khối là tiền nước trà, một khối thưởng cho Quách tiên sinh.
Vừa rồi mới thu phí bảo hộ cửa hàng xong, phía trên thỏi bạc vẫn còn mùi thơm của son phấn đây.
- Cảm ơn ngài!
Chưởng quỹ không từ chối, uống trà tại trà lâu, khen thưởng người có nghề, vốn chuyện rất bài diện, ngươi không thu, chính là không cho đại gia mặt mũi.
Quách tiên sinh bên kia nhận được khen thưởng, nhìn về phía Yến bổ đầu cười ha hả, đồng thời dẫn đồ đệ tới cúi người hành lễ, hai thầy trò cũng kêu lên nói:
- Đa tạ!
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long