Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 577: AN TÂM LÊN ĐƯỜNG

Quách tiên sinh lại hỏi đồ đệ:

- Ta vừa nói tới chỗ nào rồi?

- Nói đến chuyện Hoàng Đế Thành Quốc bên kia sắp chết xin Đại hoàng tử ủy thác ròi!

- Không phải sao, Hoàng Đế Thành Quốc Tư Đồ Lôi bên kia, tự nhiên không còn sống lâu nữa, vì vậy trước khi chết sai tể tướng Tôn Hữu Đạo đi mời Đại hoàng tử chúng ta.

Quách tiên sinh bắt đầu hòa mình vào câu chuyện:

- Đại hoàng tử thân mang mặc giáp trụ màu vàng, áo choàng màu đỏ, phía sau có hai vị Tổng binh Lý Báo, Lý Phú Thắng và một ngàn giáp sĩ tiến vào Hoàng cung Thành Quốc, khá lắm, người Tư Đồ gia từng gặp người uy vũ? Nhưng chưa từng gặp hoàng tử nào uy vũ như vậy? Những công chúa tần phi kia, nhìn Đại hoàng tử của chúng ta, nước bọt, đều ào ào ào chảy xuống!

Đến, Quách tiên sinh mới nhận được thưởng, lòng dạ còn hơi tung bay.

Nói đầu nói đến phần kỵ binh lưỡi mác, lại trở lại khuôn mẫu nói đến phong hoa tuyết nguyệt.

- Thật hay giả?

- Đúng đây, thật hay giả?

Tiếp đó có người nghe cho ý kiến rồi.

Không ngờ Quách tiên sinh kia dùng ống nhổ, dừng lại lấy hơi một chút.

Lúc này Quách tiên sinh nghiêm mặt nói:

- Chư vị hiểu được, Hoàng Đế Tư Đồ gia này, thân thể vốn không được nữa, sau trận chiến tại Tuyết Hải Quan trở về, trên người vốn mang thương tích, cho nên nhóm phi tần hậu cung kia đã sớm khát khao khó nhịn đi, sớm không chịu được nữa?

- Ha ha ha ha! ! ! ! !

- Được! ! ! !

- Thưởng! ! ! !

- Đại Điện hạ uy vũ!!!

- Hoàng tử Đại Yến ta thật ngầu!

Kể chuyện đầu đường kiếm sống, không mang theo chút tấu hài, không mang theo chút khuếch đại, vậy nên làm gì để nổi bật lên bầu không khí này? Làm sao để người ta khen thưởng?

Nghề nghiệp trên giang hồ, vốn đối mặt với đại chúng lao động, nếu cứ cứng nhắc biến thành tác phẩm nghệ thuật xuất sắc, trái lại mất đi chân ý của nó, có vẻ không ra ngô ra khoai.

Đại gia cao hứng, các thính giả cao hứng, vậy thì nhận tiền thưởng đê!

- Khà khà khà.

Yến bổ đầu vừa nghe vừa đè thấp âm thanh cười.

Đừng nói, hắn thật sự chờ mong nội dung vở kịch tiếp theo hướng về phần đại ca hắn và nhóm phi tần Thành Quốc kia.

Có điều, đúng vào lúc này, một tên bổ đầu tới đây, nói:

- Sao rồi?

- Có người chết!

Yến bổ đầu vừa nghe cái này, lập tức cầm nắm hạt dưa trong tay nhét vào trong tay một thính giả đứng gần đấy.

Lập tức, hắn và thủ hạ này nhanh chóng chạy về nha môn.

Nha môn đúng là có người chết, lúc Yến bổ đầu lên công đường, nhìn thấy một nam nhân mặc hắc y ngồi dưới đất, tay trái cầm một con gà nướng, tay phải cầm một bình rượu, đang ra sức ăn uống.

Huyện lệnh đại nhân ngồi ở công đường, đám nha dịch thì vây quanh nam tử kia, nhưng không ai dám lấn tới.

Nha, đúng rồi, ở dưới còn có một bộ thi thể, người này Yến bổ đầu biết, tên chuyên đòi nợ thuê và đánh cược Hầu Tam Nhi.

Lúc này, Hầu Tam Nhi đã bị chết rồi.

- Chuyện gì xảy ra?

Yến bổ đầu tìm một người hỏi.

- Bổ đầu, ngài đã tới rồi, hôm nay thật lạ, người này vốn nợ Hầu Tam Nhi tiền, Hầu Tam Nhi kéo hắn đến báo quan, đại nhân vừa mới chuẩn bị thăng đường, ai biết người này lấy trong túi ra một cục sắt vụn, trực tiếp đập chết tên Hầu Tam Nhi này.

Người dừng một chút, nói tiếp:

- Đập chết người thì thôi đi, hán tử kia còn ngồi xuống ăn uống, không trốn không chạy, nói chờ hắn ăn xong bữa cơm này, lên kẹp sắt sung quân đi tòng quân.

- Hắn tự mang rượu thịt?

- Ầy, người bên kia cho, đều là huynh đệ của hắn.

Yến bổ đầu nhìn sang, lúc này mới phát hiện bên trong một đám bách tính tụ tập xem trò vui, có một nhóm thanh niên trai tráng, lúc này đều quỳ một chỗ.

- Chà chà!

Yến bổ đầu đẩy đoàn người kia ra, chủ động đi tới trước mặt vị hán tử kia, ngồi xổm xuống, nói:

- Huynh đệ, đã đủ rượu chưa?

Người kia ngẩng đầu lên, nhìn Yến bộ đầu, cười cợt, nói:

- Đủ rồi, uống say không dời nổi bước chân, từ nơi này đi Thành Quốc, thật xa!

Yến bổ đầu khoanh chân ngồi xuống, chỉ chỉ Hầu Tam Nhi đã chết nắm kia, nói:

- Có cừu oán?

- Ta vừa mới đi xa trở về, biết được mẹ của một vị huynh đệ của ta bị Hầu Tam Nhi này lừa, Hầu Tam Nhi dùng trăm đồng tiền mua mất tòa nhà của vị huynh đệ ta, bà lão kia không chịu bán nhà, uất ức quá nhảy xuống giếng chết. Trước đây, thời điểm bắt đầu lăn lộn, ta không ít lần đến ăn bánh bao không nhân của mẹ hắn, lần này dùng mạng đổi mạng, ta giết Hầu Tam Nhi thay vị huynh đệ kia và mẹ hắn báo thù. Chờ sau này bản thân có thể ra tiền tuyến làm Hình Đồ binh, chém giết dã nhân hoặc Càn cẩu một phen.

Hầu Tam Nhi làm việc, mua bán bất lương, không ít người bị hắn lừa đến tan cửa nát nhà, có điều hậu trường của Hầu Tam Nhi rất lớn, cho nên không ai dám động hắn.

Trước mắt Hầu Tam Nhi chết rồi, ngược lại cũng coi như "Vì dân trừ hại" rồi.

Yến bổ đầu nhớ vị huynh đệ họ Trịnh của hắn từng nói, tại sao giang hồ không ra gì, nhưng vẫn khiến rất nhiều người ngóng trông, bởi một vài người trong giang hồ, có thời điểm sẽ làm ra một ít chuyện “Mặt người dạ thú”.

Yến bổ đầu đến Nam An huyện được một thời gian, cũng biết một ít việc xấu của Hầu Tam Nhi này, nhưng vẫn không vội động thủ dọn dẹp hắn, bởi vì hắn còn chưa xử lý tốt quan hệ giữa hắn và chủ bộ.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là Hầu Tam Nhi xấu thế nào, cũng không dùng thủ đoạn lên đầu Yến bổ đầu, đây mới là nguyên nhân căn bản nhất.

- Huynh đệ, lưu cái tục danh?

- Khà khà, chờ một lúc không phải ký tên đồng ý đền tội sao, thôi, nếu ngươi muốn hỏi, vậy ta nói cho ngươi một tiếng, ta là Nhiễm Dân. Biệu hiệu là Nhiễm đại hổ tử.

- Râu mép bị sao đấy?

- Đã sớm cạo, trên đường sung quân đỡ phải chuẩn bị.

Nói xong, mặt Nhiễm Dân nhìn về phía một đám gia hỏa đang quỳ bên ngoài, nói:

- Từng người từng người bỏ vẻ mặt đưa đám kia đi, chúng ta đồng thời đi bộ đội, các ngươi chỉ là tạp binh dân phu, ta bắt đầu từ Hình Đồ binh, chỉ cần có đánh trận, không cần thời gian dài, ta có thể nổi lên, đến thời điểm ta vẫn dẫn các người đi giết giặc.

Tiếp theo, Nhiễm Dân lại quay đầu nhìn về phía Huyện thái gia, nói:

- Xin lỗi Thanh Thiên Đại lão gia, ta không nể mặt ngươi, giết người ngay tại đây. Nhưng đại lão gia cũng nên xuống uống một chén với ta, chuyện này có khả năng trở thành một đoạn giai thoại, ha ha ha ha, lão gia ngài không nhận, sẽ uổng ý tốt của ta!

Huyện lệnh vẫn ngồi ở chỗ đó, không xuống, bộ mặt co giật, hiển nhiên vô cùng tức giận.

Yến bổ đầu thấy thế, có chút bất đắc dĩ, không trách vị Huyện thái gia này bị chủ bộ Huyện thừa phía dưới vượt mặt, ngay chút khí phách đó cũng không có.

Nếu gia hỏa họ Trịnh kia ở đây, đã sớm chạy xuống trước kính ba chén rượu, lại rưng rưng lớn tiếng tụng một hồi, lập tức che mắt ôm tên này khóc lớn một hồi.

Nhiễm Dân lắc đầu một cái, vừa nhìn về phía Yến bổ đầu ngồi trước mặt hắn, cảm khái nói:

- Đáng tiếc, giang hồ phỉ hào này, huynh đệ ngươi có muốn hay không?

- Muốn!

Yến bổ đầu ai đến cũng không cự tuyệt, muốn tất.

Nhiễm Dân trước tiên cầm bầu rượu, uống một hớp lớn, lập tức đem bình rượu đưa cho Yến bộ đầu, nói:

- Huynh đệ, đi lên!

Yến bổ đầu cũng không ghét bỏ, cũng uống một hớp rượu lớn.

Nhiễm Dân cười lớn một tiếng, nói to với bên ngoài:

- Xin hỏi tôn tính đại danh của huynh đệ?

Yến bổ đầu làm bộ mình đã hơi hơi say, lên tiếng hô:

- Yến Tiểu Lục Nam An huyện!

- Tốt, trước khi ta sung quân còn có thể nhận thêm một vị huynh đệ, đây cũng coi như là một việc vui lớn, chờ ca ca ta tích góp quân công, giết được một danh hiệu, không thèm làm giáo úy, ít nhất ta phải làm thủ bị hoặc làm tham tướng.

Nhiễm Dân dừng một chút, quay đầu lại nhìn Yến Tiểu Lục, nói:

- Ha ha ha ha, chờ đánh trận xong, ca ca ta có cơ hội trở về, ngày sau ngươi hãy làm việc cùng ta, làm binh sĩ Đại Yến, trước trận giết cẩu, đây mới thực sự thoải mái! Tiểu Lục huynh đệ, chờ này ca ca ta che chở ngươi!

Chuyện trước trận chém giết, liều mạng tranh thủ quân công, coi như dễ như trở bàn tay, lời này nói ra không khỏi mức tùy tiện.

Tuy nói nước cạn giang hồ cũng có thể thai nghén ra giao xà, nhưng nói chung chuyện sau này, chưa biết trước được.

Yến bổ đầu nghe vậy, cười nói:

- Đúng dịp, trước đây một vị huynh đệ của ta từng nói lời này, đúng lúc trước khi nhập ngũ.

- Ha ha, hắn khoác lác, ca ca ta khác!

Yến bổ đầu ngẩng đầu lên, thở dài một tiếng, cảm khái nói:

- Đừng nói, ta còn thực sự nhớ vị huỵnh đệ ấy của ta, gần một năm rồi, haiz!

- Chết trận rồi?

". . ." Yến Tiểu Lục.

Nhiễm Dân thấy Yến bổ đầu không nói lời nào, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc nói:

- Đều là thiết tử, chết trận vì Đại Yến ta, đến, Yến huynh đệ, chén rượu này của chúng ta, kính vị huynh đệ quá cố kia của ngươi!

- Khà khà khà.

Yến Tiểu Lục nở nụ cười, cười đến đau bụng, nhưng vẫn gật đầu, đưa nắm chặt bầu rượu với Nhiễm Dân.

- Huynh đệ đi, an tâm lên đường!

- Hắt xì!

Trịnh tướng quân vừa mới được Tứ Nương nâng ngồi bên giường, đang uống canh gà, bỗng nhiên hắt xì một cái thật lớn, kém chút làm rơi bát canh gà trong tay.

- A, ai đang nhắc đến ta!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!