Sau khi Tư Đồ Lôi băng hà, tân quân Tư Đồ Vũ kế vị, lại tuyên bố nội phụ, tự hạ quốc thể. Phía đông Vọng Giang, Ngọc Bàn thành, đại công tử Tư Đồ gia, cũng chính là đại ca của Tư Đồ Lôi, Tư Đồ Nghị tuyên bố đăng cơ kế vị.
Vừa kế vị, Tư Đồ Nghị ban bố bảy đạo ý chỉ.
Thứ nhất, quốc hiệu vẫn là Đại Thành, về mặt pháp lý thừa nhận chính quyền mà Tư Đồ Lôi thành lập, niên hiệu cũng tiếp tục niên hiệu Khai Chính mà Tư Đồ Lôi ban bố.
Thứ hai, đổi tên Ngọc Bàn thành thành Ngọc Đô.
Thứ ba, lên án mạnh mẽ hành động giết cha đày huynh của Tư Đồ Lôi, chủ trương hưng binh phạt vô đạo, thanh lý môn hộ Tư Đồ gia, làm sạch tận gốc, mà việc để dã nhân nhập quan, chính là để mượn binh.
Thứ tư, phong nhị đệ Tư Đồ Quýnh thành Vọng Giang vương.
Thứ năm, phong Dã Nhân vương Cẩu Mạc Ly (Bản danh của Dã Nhân vương) thành Đại đô hộ tuyết nguyên, chưởng quản mọi sự vụ trên tuyết nguyên.
Thứ sáu, lên án ngụy quân Dĩnh Đô, cũng chính là cháu trai Tư Đồ Vũ bán nước cầu vinh, đem gia nghiệp tổ tông ném cho Yến quốc, hiệu triệu nhân dân Tam Tấn khởi nghĩa, trục xuất người Yến ra khỏi Tấn địa.
Thứ bảy, tân quân đăng cơ, đại xá “Thiên hạ”.
Những tin tức này nhanh chóng truyền đi, thông qua các đường, nhanh chóng xuất hiện trên bàn Trịnh Tướng quân.
Người mù trầm ngâm một hồi, nói:
- Chủ thượng, bảy đạo ý chỉ này, trừ bỏ cái thứ bảy có chút khôi hài, những cái còn lại, đều là bắn tên có đích.
Đại xá thiên hạ thực đúng là chém gió, dù sao khu vực phản quân khống chế, sớm đã bị dã nhân chà đạp tới nát tươm, còn xá cái quỷ.
Còn sáu ý chỉ còn lại, một là kế thừa “Cơ nghiệp” của đệ đệ, hai là dựng thẳng địa vị thống trị chính nghĩa của bản thân, tranh thủ các thế lực Tư Đồ gia ủng hộ.
Những việc này, đều nói lên việc “Tân hoàng” như hắn rất oan ức, nhưng lại chân thực hiệu quả.
Mà Dã Nhân vương lại chỉ được phong thành Đại đô hộ tuyết nguyên, Dã Nhân vương ở tân triều, cũng tỏ ra biết điều đến ghê gớm, người tinh minh đều rõ, hai huynh đệ Tư Đồ Quýnh chỉ là quân cờ trong tay Dã Nhân vương, nhưng Dã Nhân vương lại chủ động lui khỏi ánh sáng, trở về sau hậu trượng.
- Chủ thượng, Dã Nhân vương làm như vậy không phải là ẩn nhẫn, mà là định ép cạn giá trị của hai thằng hề này.
Trịnh Phàm gật gù, khoanh tay:
- Kỳ thực, bọn họ vốn muốn cử hành đăng cơ đại điển ở Dĩnh Đô, chỉ có điều bị Tư Đồ Lôi lội ngược dòng lần cuối, cho nên mới bất đắc dĩ chọn bờ đông Vọng Giang.
Hiệu quả đương nhiên không so được với Dĩnh Đô, đồng thời có thể thấy được, nếu Tư Đồ Lôi không thu được lần đại thắng cuối cùng kia, thế cuộc Thành quốc, đã thối nát tới không thể dọn được nữa rồi.
Chỉ từ những ý chỉ này, có thể thấy được hai thằng hề kia vẫn còn chút đầu óc chính trị.
- Không đúng.
Trịnh Phàm đột nhiên lắc đầu:
- Người mù, ngươi có cảm thấy sau khi dã nhân quân nhập quan, thái độ quá biết điều hay không?
- Có thể là Dã Nhân vương dự định nhập quan đoạt một lần liền chạy? Dù sao lần này nhập quan, bọn họ cũng thu được đại lượng nhân khẩu cùng vật tư, trong đó còn có đại lượng thợ thủ công cùng với các nhân tài khác, bọn họ, đã kiếm lớn. Hiện tại hẳn là muốn bảo tồn thực lực, thuộc hạ cảm thấy, ranh giới cuối cùng của vị Dã Nhân vương kia, hẳn chính là Tuyết Hải quan, chỉ cần Tuyết Hải quan không mất, hắn nắm chắc chiến thắng.
Trịnh Phàm lắc đầu một cái:
- Người mù, ta không nghĩ như vậy.
- Chủ thượng cảm thấy vị Dã Nhân vương kia có mưu đồ lớn hơn?
- Đúng, dục vọng của một người là không có giới hạn, đặc biệt là đối với dã nhân, đây là cơ hội trăm năm không có một của bọn hắn, ta không nghĩ bọn hắn sẽ từ bỏ, cũng không nghĩ vị Dã Nhân vương kia sẽ cam tâm mang bộ tộc trở về tuyết nguyên. Một khi về tuyết nguyên, muốn trở lại, đã không biết là chuyện tận bao giờ.
- Chỉ có điều, thuộc hạ thực không biết Dã Nhân vương sẽ dùng phương thức nào lật bàn, trước mắt, Đại hoàng tử tuyệt không có dấu hiệu kiêu căng khinh địch.
- Chúng ta có thể đánh cược một lần?
- Thuộc hạ chịu thua.
- Vậy thì vô vị.
- Mấy ngày nay, thuộc hạ vẫn giảng bài hàng tối, nói cho những binh sĩ kia biết, vì nuôi bọn họ, chủ thượng đã phải trả cái giá lớn thế nào, cũng nói cho bọn họ biết, tình cảnh hiện tại của Thịnh Lạc thành ta rất tốt, nhưng đã khó duy trì được lâu, trừ phi, có chiến tranh, mà trong trận chiến này, chúng ta còn phải thắng lớn. Thuộc hạ đã đang đánh cược phán đoán của chủ thượng là chính xác, cũng sớm cho những binh sĩ này biết một ít chuyện, như vậy, chiến sự không lâu sắp tới, ý chí chiến đấu của bọn họ có thể cao hơn một chút.
- Khổ cực ngươi.
- Thuộc hạ không khổ cực, Tứ Nương mới thực sự khổ cực, bọn thuộc hạ nguyện cùng chủ thượng đánh cuộc, nhưng chủ thượng, tích trữ của chúng ta, thực sự không chịu được bao lâu nữa rồi. Nếu lần này cược thua, nếu còn muốn chơi tiếp, vậy chỉ có thể cắt binh, hoặc chuyển chính sách đóng quân khai hoang.
- Ta biết.
Trịnh Phàm gật đầu.
Hắn hiểu rõ, đây là điểm mấu chốt mà người mù để lại cho hắn, đối với các Ma vương mà nói, đây là một trò chơi, bất luận thắng thua, chỉ cần đám bọn hắn không ngã xuống, không có chuyện gì không thể vượt qua.
Chỉ là, nếu lần này cược thua, Thịnh Lạc thành phá sản, vậy phải đổi cách chơi rồi.
Trịnh Phàm xoa xoa mu bàn tay, chậm rãi nói:
- Chờ xem đi.
...
Đại hoàng tử, rốt cục vào thành.
Thế lực khắp nơi đều đang nôn nóng bất an, chờ Đại hoàng tử vào Dĩnh Đô.
Nhưng Đại hoàng tử vẫn cứ “Vững như lão cẩu”, không có bất luận cảm giác khí huyết phương cương như người trẻ tuổi, thực sự đánh trận, lại chắc chắn như lão già.
Đại quân tiến một bước, đều sẽ làm tốt chuẩn bị tương ứng, hiệp đồng cẩn thận với quân đội địa phương, tất cả đều kín kẽ không một lỗ hổng.
Thỉnh thoảng sẽ có phản quân tới khiêu khích, nhưng đều bị binh mã dưới trướng Đại hoàng tử trục xuất.
Sau hồi đại bại lần trước, tuy nói tân quân Tư Đồ Nghị phân phong không ít chức quan, nhưng người thực sự có thể đánh một trận, kỳ thực cũng gần như không còn, còn bên dã nhân, dường như cũng có ý kéo dài không xuất lực.
So với việc khiêu khích để đốt chiến hỏa, chẳng bằng nói đang thúc dục Đại hoàng tử: Ngài a, đừng chậm như thế, sớm vào Dĩnh Đô, ta còn tiếp tục bước tiếp theo.
Rất nhiều người trong Dĩnh Đô, kỳ thực cũng đang ngóng “Thiên Sư”, từ văn võ quý tôc tới bách tính bình dẫn, hết thảy giai tầng đều chờ tân bá chủ giáng lâm sắp xếp.
Tựa như đang chờ kết quả sau khi thi đại học, đúng là khiến người vò đầu bứt tai, như kiến trên chảo nóng.
Mà điều lúng túng nhất chính là việc Đại hoàng tử chậm chạp không tới, Lý Báo đã sớm tới không chế đại môn thành đông, đại quân còn đang đóng ngoài thành, không hề có bất cứ ý muốn can thiệp nội chính Thành quốc.
Cho nên, linh cữu Tư Đồ Lôi vẫn còn đang ở trong cung.
Tân quân Tư Đồ Vũ mới mười tuổi, mấy ngay nay chỉ giữ hiếu cho Tư Đồ Lôi, không quản triều chính, tể phụ Tôn Hữu Đạo cũng chỉ có thể duy trì Dĩnh Đô trật tự không loạn.
Mọi người, đều đang nỗ lực duy trì, chờ người có tư cách chân chính tới nói chuyện.
Rốt cục, Đại hoàng tử đến.
Hôm nay, Dĩnh Đô bắt đầu mưa.
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)