Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 579: LỄ THÀNH

Từ cửa thành tới tận cửa hoàng cung, đều có thể thấy dân chúng đứng chật ních hai bên đường.

Dưới bá tính, trên quyền quý, mỗi người đều hy vọng sau cơn mưa này, sẽ là một hồi tân sinh.

Dã nhân, mù mịt... Tốt nhất đều lui tán không còn một mống.

Trong tòa thành này, còn có mùi máu tanh nồng đậm, bởi trước khi Tư Đồ Lôi ngược dòng lần cuối, trong tòa thành này đã thanh tẩy một lần.

Hắn tận lực làm mọi việc bản thân có thể làm, để lại di sản không quá tốt, nhưng cũng không quá kém.

Điểm này, Đại hoàng tử cảm nhận được một cách sâu sắc, tòa thành này tuy kinh hoàng, nhưng không có loạn tượng, điều này ảnh hưởng quan trọng tới chiến sự tiếp đó, tương đương với cho Yến quốc một điểm dựa ổn định để chiến tranh.

Tỳ Hưu dưới thân Đại hoàng tử mới thành niên, bộ lông đen nhánh, hai mắt bế nghễ, biểu lộ kiêu ngạo thuộc về bản thân.

Khác với nó, Đại hoàng tử lại không hề có vẻ bữa bãi thường có của “Thượng triều chuyên sứ”, hắn rất bình tĩnh, đám giáp sĩ phía sau cũng cực kỳ nghiêm túc.

Quân tiên phong là Lý Báo, mà không phải Lý Phú Thắng, đây là sắp xếp của Đại hoàng tử, bởi tính cách của Lý Phú Thắng quá rõ, động chút là giết người thưởng máu, để hắn tới phụ trách tòa đô thành này, thực sự quá mạo hiểm.

Trước mắt, Lý Phú Thắng đi sau lưng Đại hoàng tử.

Lý Báo thì lại không theo vào, đại quân ở ngoài, đương nhiên cần phải có một người có tiếng nói thực sự.

Bách tính hai bên đường cũng không lộ vẻ nhiệt tình quá đáng, bởi phần lớn người, vẫn cảm thấy mê man.

Thành quốc, Tư Đồ gia, thực sự kết thúc sao?

Cho tới lúc này, rất nhiều người mới thực sự ý thức được điểm này, từng dãy giáp sĩ với Hắc Long kỳ, tuyên bố tòa thành này đổi chủ.

Đại môn hoàng cung đã sớm mở rộng, cấm quân Thành quốc chỉnh tề quỳ một chân.

Bọn họ không đi khiêu khích uy nghiêm của vị Đại hoàng tử Yến quốc này, cũng không mưu toan đi thử nghiệm, mấy ngày nay, kỳ thực chẳng khác nào dày vò bọn hắn.

Hoàng cung ngưng đọng, chính vụ đình trệ, trong thành ngoài thành, bất luận thứ gì cũng khiến bọn họ trông gà hóa cuốc.

Trước mắt, chính là thời điểm giải thoát.

Từ khi Yến Quốc chủ động đình chiến, lại thêm việc Tĩnh Nam hầu viễn chinh tuyết nguyên, cùng với việc Tư Đồ Lôi sắp xếp trước khi chết, lại thêm cả một hồi đại thắng vừa rồi làm nền.

Việc chuyển giao quyền lực chính trị hôm nay, ai cũng “Biết thời biết thế”.

Có lẽ, trong góc tửu lâu, có thư sinh trẻ tuổi nào đó mua say, có lão tiên sinh nào đó uống rượu một mình.

Trong rượu, chảy xuôi hoài niệm cuối cùng với cố quốc.

Trong góc không ai biết của quân trại, trong đại viện tướng môn, trong ốc xá của tử đệ Tư Đồ gia, cũng có người múa đao chơi kiếm, phát tiết tâm tình bất phục trong người.

Có không ít người không cam lòng, nhưng dưới đại thế này, không cam lòng của bọn hắn chỉ có thể thành tô điểm, căn bản không nhấc lên được sóng gió quá lớn.

Dương liễu trước thôn sắp già, còn có thể khiến người thổn thức, huống chi cơ nghiệp truyền thừa mấy trăm năm?

Đại hoàng tử xuống ngựa, Lý Phú Thắng cũng xuống ngựa, giáp sĩ còn lại thúc ngựa chỉnh tề dừng ngoài cửa cung.

Đại hoàng tử cùng Lý Phú Thắng đồng thời bước qua cửa cung.

Người chế là lớn nhất, đây là truyền thống.

Huống chi người chết còn là nhất quốc chi chủ, một hồi phấn chiến cuối cùng trước khi chết, cũng khiến hắn được người tôn trọng.

Trong đại điện, chư vị thần công Thành quốc cùng quỳ trên mặt đất, Đại hoàng tử cùng Lý Phú Thắng đi vào trong.

Trước linh cữu, tể phụ Tôn Hữu Đạo đứng ở một bên, cầm chung trong tay, Lễ bộ Thượng thư tự mình đưa hương.

Sau linh cữu, Tư Đồ Vũ mặc một thân đồ tang trắng quỳ giữ đạo hiếu, hắn ngẩng đầu nhìn Đại hoàng tử, lại nhìn linh cữu đựng linh thể của cha mình.

Tư Đồ Vũ còn nhỏ, bản thân Tư Đồ Lôi cũng không tính là già.

Có lẽ Đại Hành Hoàng đế còn chưa kịp bắt tay dạy dỗ người nối nghiệp, bởi hắn cảm thấy thời gian còn sớm, sớm đến mức hắn cảm thấy còn chưa cần vội đi làm.

Nhưng điều này vẫn có thể xem là việc may mắn, Tư Đồ Lôi đi rồi, lưu lại một vị Quốc chủ mười tuổi, với hào khí bình thường người Yến vẫn thể hiện, sẽ không tới nỗi xuất thủ với ấu tử này.

Tối thiểu, chi mạch này, có thể kéo dài, phú quý không lo.

Đại hoàng tử dâng hương xong liền lui sau mấy bước, quỳ trên bồ đoàn, Lý Phú Thắng cũng lên dâng hương, sau đó quỳ sau lưng Đại hoàng tử.

- Đại hoàng tử Yến quốc Đông Chinh đại nguyên soái Cơ Vô Cương, kính viếng Đại Hành Hoàng đế!

- Tổng binh Trấn Bắc quân Lý Phú Thắng, kính viếng Đại Hành Hoàng đế!

Lập tức, lễ bái.

Các đại thần Thành quốc quỳ một bên cũng đều dồn dập thở nhẹ một hơi.

Đại hoàng tử cùng người Yến đều cho đủ mặt mũi, mọi người cũng có thể cho Đại Hành Hoàng đế một câu trả lời.

Trò vui này, có thể thuận lợi diễn xong, sau đó, liền tới lúc lật trời.

Tôn Hữu Đạo gõ một tiếng chung, hô:

- Hiếu quân đáp lễ!

Thành quốc Quốc chủ Tư Đồ Vũ có chút ngây người, lúc này mới tỉnh tỉnh mê mê đứng dậy, mặt hướng Đại hoàng tử, quỳ sát xuống.

Đại hoàng tử lập tức đứng dậy, bước mấy bước tới trước linh cữu, mở miệng nói:

- Quân tình cẩn thận, Vô Cương tới chậm, trì hoãn giấc ngủ yên của Đại Hành Hoàng đế, Vô Cương hướng Đại Hành Hoàng đế thỉnh tội.

Nói xong, Đại hoàng tử lần thứ hai quỳ bái.

Tôn Hữu Đạo lại gõ chung một lần nữa, lặp lại:

- Hiếu quân đáp lễ!

Thệ giả dĩ thệ, người sống tế điện, bất luận làm gì, đều là nói với thệ giả, là thái độ với thệ giả, vậy để người sống đáp lại.

Tư Đồ Vũ còn đang có chút sợ hãi khí tức sát phạt trên người Đại hoàng tử Yến quốc, lúc này Đại hoàng tử đã càng tới gần hắn hơn trước, thấy Tư Đồ Vũ ngày càng sốt sắng, có chút gập ghềnh trắc trở đáp lại:

- Quân tình... Quan trọng quan trọng... Phụ hoàng... Phụ hoàng biết...biết.

Vất vả nói xong, Tư Đồ Vũ lại quỳ sát xuống.

Đại hoàng tử đứng lên, đưa tay đỡ Tư Đồ Vũ.

Khi hai tay chạm vai Tư Đồ Vũ, Đại hoàng tử có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể vị Quốc chủ nhỏ tuổi này, đang run rẩy.

Đây không phải giả vờ, dù sao nó mới là đứa nhỏ mười tuổi.

Dù là người trưởng thành, đứng trước cục diện hiện tại, đều sợ tới hồn vía lên mây, chớ nói là hắn.

Nhà và nước, hầu như đồng thời suy tàn, Quốc chủ nhỏ tuổi, căn bản không biết dựng dậy thế nào, thậm chí hắn còn không rõ, hắn rốt cục nên dựng lại, có dám dựng lại.

Từ Hữu Đạo lần nữa gõ chung, trường âm hô:

- Lễ thành!

Hết thảy văn thần võ tướng cùng các quý tộc đứng lên.

Kỳ thực, mọi người đã sớm làm xong trọn bộ lễ tiết, thứ còn thiếu, cũng chỉ chờ Cơ Vô Cương đại diện cho ý chí Yến quốc tới bổ khuyết.

Lễ tang của Đại Hành Hoàng đế, Cơ Vô Cương không đến, thì chưa tính làm xong.

Đại hoàng tử nhìn khắp bốn phía, lại lấy một phần thánh chỉ từ trong ngực ra, lớn tiếng nói:

- Bệ hạ có chỉ!

Chỉ của hai, không nói cũng biết.

Từ khi Đại hoàng tử lấy thánh chỉ của Yến Hoàng ra, hết thảy văn thần võ tướng vừa rồi vừa đứng lên, hơi ngưng lại, lại dồn dập quỳ sát xuống, đồng thanh:

- Chúng thần tiếp chỉ!

Tất cả đều đã sớm chuẩn binh tinh thần, phản ứng rất tự nhiên, không có gì lạ thường.

Thành quốc, còn, Thành quốc tự hạ quốc thể, dựa theo tiền lệ Tấn Hoàng, nên phong quốc cong, Tấn Hoàng chính là Tấn quốc công, cùng thái hậu vinh dưỡng ở Yến Kinh.

Như vậy, Quốc chủ Thành quốc, nên được phong làm Thành quốc công.

Nhưng dù sao Tấn Hoàng cũng là truyền thừa tám trăm năm, tổ tiên người ta nắm đó đứng ngang với tổ tiên Cơ gia, Tấn Hoàng Ngu Từ Minh tuy có dị động, nhưng lại có công lao mở Nam Môn quan dẫn đường đại quân.

Mà Tư Đồ gia vốn là gia thần của Tấn thất, cho nên hẳn Quốc chủ Thành quốc được phong Thành hầu.

Nói chung là Quốc chủ thế nào thì là việc của Quốc chủ, những bề tôi bọn họ, dù thế nào cũng phải đổi người quỳ lạy rồi.

Đại hoàng tử mở thánh chỉ, niệm đọc:

- Tư Đồ ngô đệ, kinh nghe tin dữ, Trẫm đêm không chợp mắt...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!