Chư vị văn thần võ tướng đang quỳ nghe câu đầu thánh chỉ, đều hơi kinh ngạc, bọn họ vốn cho rằng thánh chỉ vẫn như thể thức bình thường, không nghĩ tới lại dùng giọng điệu này để viết.
Có điều nghĩ lại, cũng hợp với tính khí vị Yến Hoàng kia.
- Nhân sinh một đời chỉ tiếc, không được cùng quân gặp mặt, rượu mạnh tung ca, không phụ một đời phóng khoáng...
Trong thánh chỉ, Yến Hoàng trước biểu đạt sự tiếc nuối với việc Tư Đồ Lôi tạ thế.
Hai người này, đúng là có cảm giác quân tử chi giao, tỉnh táo cảm ngộ.
Sau đó, là kịch chính.
- Đặc phong, Thành quốc Quốc chủ Tư Đồ Vũ thành thân vương, vĩnh trấn Dĩnh Đô, thế tập võng thế, vì Đại Yến, vì chư hạ trấn ngự đông biên!
Các đại thần nhất thời ngạc nhiên, thân vương?
Tấn Hoàng quy Yến, chỉ được phong làm Tấn quốc công, mà Thành quốc Quốc chủ, lại trực tiếp được phong thân vương, thù vinh này, không thể nói là không nặng, phải biết, tước vị Yến quốc thực sự keo kiệt, nhưng cũng chính vì keo kiệt, cho nên mới càng thể hiện sự đáng giá.
Quan trọng nhất là, Yến Hoàng lại không bắt Tư Đồ Vũ vào Yến Kinh vinh dưỡng, mà phân phong Dĩnh Đô, thế tập truyền thừa, tương đương với bảo lưu chế độ mà Tư Đồ gia xây dựng một cách lớn nhất có thể.
Không chỉ Tư Đồ Vũ sẽ có thực quyền, đồng thời văn thần võ tướng bọn hắn, cũng có thể được bảo lưu.
Dù là Tôn Hữu Đạo, lúc này cũng không khỏi hơi xúc động, vị Yến Hoàng chưa từng gặp mặt kia, quả là lòng dạ bao la, bá khí khiến người thuyết phục.
Cũng khó trách lúc Đại Hành Hoàng đế trên giường bệnh từng cảm khái.
- Khâm thử! Chư vị, hãy binh thân.
Các đại thần nhìn hướng Đại hoàng tử, cùng hô to:
- Tạ chủ long ân, Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Đại hoàng tử nâng thánh chỉ, mặt nhìn về phương tây:
- Thánh cung an.
Chuyện này, xem như đã hạ màn kết thúc, tuy còn rất nhiều chi tiết chưa rõ, nhưng phương hướng đã chứng thực, việc lặt vặt không đáng kể rất nhanh có thể lý giải.
Sau đó, mọi người chỉ cần đồng lòng tề lực, bình định phản nghịch, đuổi dã nhân ra khỏi Tam Tấn chi địa.
Tôn Hữu Đạo cũng thở một hơi nhẹ nhõm, quá trình nội phụ còn ổn thỏa ôn hòa hơn tưởng tượng, so với tình huống tốt nhất mà hắn tưởng tượng còn tốt hơn.
Lập tức, Tôn Hữu Đạo cầm chung đánh ba tiếng.
Linh cữu Đại Hành Hoàng đế đến lúc chính thức được nhấc lên, đưa về lăng tẩm.
Mà lúc này, Đại hoàng tử cùng Lý Phú Thắng chủ động tới trước linh cữu, đứng ngay hàng đầu, các văn võ chung quanh trợn mắt ngoác mồm.
Một vị Hoàng tử, một vị đại tướng thượng triều, lại chủ động nhấc cọc gỗ khiêng linh cữu trên vai.
Đại hoàng tử quát to:
- Khởi linh!
Đội ngũ chôn cất rất đông.
Trong màn mưa, giơ linh cữu đi đằng trước.
Thành quốc Quốc chủ, bây giờ là Đại Yến Thành thân vương Tư Đồ Vũ, hắn làm hiếu tử dẫn đường.
Sau hắn, là Đại hoàng tử Yến quốc đang khiên quan.
Đội ngũ ra khỏi cửa cung, mỗi chỗ đi qua, bách tính đều quỳ phục xuống, tiếng khóc rung trời, tựa như tất cả kiềm chế cùng bất an trong những ngày qua đều được phát tiết ra.
Thứ đội ngũ khiêng đi, còn có một thời đại.
Một thời đại thuộc về Tư Đồ gia trên đất Tam Tấn.
Rất nhiều năm sau, người Dĩnh Đô đều không quên màn mưa ấy, tiên hoàng đưa tang, Hoàng tử nhấc quan, mấy vạn Trấn Bắc quân bày thiết kỵ liệt trận, tay đeo vải trắng.
Từ nơi sâu xa, dường như còn có thể nghe thấy lời Đại Hành Hoàng đế hô to trước khi xuất chinh:
- Nếu chết trận, Tư Đồ gia chết trước vạn người!
...
Bờ đông Vọng Giang, Ngọc Đô, tân hoàng Tư Đồ Nghị cùng một đám văn võ tân triều trắng trợn ăn mừng, người tinh tường lại phát hiện, trên yến hội không hề có dã nhân, nhưng người tinh tường dù có phát hiện, cũng sẽ không trực tiếp đi hỏi, trái lại sẽ càng thêm sung sướng cùng quân chủ chức mừng.
Ngoài Ngọc Đô, Dã Nhân vương Cẩu Mạc Ly quỳ sát trước một bàn thờ.
Trên bàn thờ chỉ có một mâm trái cây, ít tiền giấy, thêm một bình rượu cùng hai cây nến nửa tàn, có thể nói là tương đối keo kiệt.
Cẩu Mạc Ly nghiêm túc quỳ ba lần trước bàn thờ, lại yên lặng đứng dậy.
Sau hắn là Tang Hổ, A Lai, Cách Lý Mộc cùng một đám dũng tướng.
Cẩu Mạc Ly ngẩng đầu, lớn tiếng hát:
- Ô ố ồ ô ồ ố ồ!!!!!
Đây là truyền thống khi dã nhân lo việc tang ma, bọn họ tin tưởng, trong tiếng hô, linh hồ người chết sẽ được dẫn dắt tới nơi sâu trong biển tinh thần, hưởng thụ vô thượng vinh quang.
Người đời chỉ biết Tư Đồ Lôi tác chiến bất lợi, dẫn tới dã nhân nhập quan.
Lại không ai biết, nếu không phải vị Tư Đồ gia chủ kia mạnh mẽ giết cha thượng vị, đại quân Thánh tộc còn nhập quan dễ hơn vô số lần.
Dã nhân ẩn nhẫn trăm năm, hơn nữa vị vương này cũng trù bị đã lâu, sức mạnh một khi bùng phát, vốn cực kỳ đáng sợ, phải biết, dù Điền Vô Kính viễn chinh tuyết nguyên, cũng không tiếp tục hạ lệnh đông tiến, mà lựa chọn lui quân.
Nếu trên đời này thực sự có thiên mệnh, như vậy thiên mệnh của dã nhân, đến rồi, chính như dự ngôn của Ngọc Nhân Lệnh.
Nhưng sử sách huy hoàng, đơn giản là... Được làm vua thua làm giặc.
Người đời sau sẽ chỉ nhớ tới, Tư Đồ Lôi không thể thủ được Tuyết Hải quan.
Dã Nhân vương thở dài một tiếng:
- Đối thủ cũ, ngươi đi rồi, nguyện tinh thần che chở linh hồn ngươi, để ngươi được ngủ yên.
Các dũng tướng đứng sau cũng đồng loạt đưa tay lên trước ngực trái:
- Nguyện tinh thần che chở linh hồn ngươi.
Dã Nhân vương ngồi xổm xuống, nhìn về phía nước Vọng Giang:
- Tiếp theo, chính là giao thủ với đứa nhỏ Yến quốc kia, thực sự là một đứa nhỏ cáo già, vị Hoàng tử này, cũng được coi là một nhân vật không thể bỏ qua.
Nhưng lập tức, Dã Nhân vương lại nắm bùn trước mặt, nắm trong tay:
- Không chọn vị Nam Hầu kia, lại để một đứa nhỏ tới đối phó ta.
Yến Hoàng, bản vương bảo đảm, ngươi sẽ phải trả giá thật lớn vì đã khinh thị Thánh tộc.
Yến quốc, cũng sẽ vì thế mà trả giá thật lớn!”
...
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)