Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 581: TRINH SÁT

Bờ sông Tuyên Dương, một đội kỵ binh thúc ngựa mà qua, các nông hộ hai bên sông đang bận rộn thu hoạch nông sản đang trong độ chín rộ, đối với những kỵ sĩ hắc giáp cưỡi chiến mã đi qua, đã sớm không còn vẻ kinh ngạc.

Trời muốn mưa, con gái lớn phải lập gia đình, có người nói phía đông đang đánh trận, hai bên gộp lại mấy chục vạn đại quân, chém giết quanh Vọng Giang thành, nghe người chạy nạn từ đó kể, chém giết rất khốc liệt, ngay cả nước sông Vọng Giang cũng bị nhuộm đỏ.

Nhưng chỉ cần mã tấu chưa chém tới, vẫn phải thu hoạch nông sản trong ruộng, nếu không dù không bị binh loạn chà đạp chết, cũng sẽ bị chết đói.

Mà người Yến vốn ở phía tây lại đã chạy sang đây rồi.

Kim Thuật Khả phất tay, ra hiệu cho kỵ sĩ phía sau xuống ngựa nghỉ ngơi.

- Đại nhân, chúng ta không tiếp tục thăm dò phía trước sao?

Một tên giáo úy mở miệng hỏi.

Phải biết nơi này đã không còn xa chiến trường nữa, lúc này đuổi thêm, sáng mai hẳn là có thể chạy tới xem chiến cuộc.

Đây cũng là mệnh lệnh Trịnh Tướng quân giao cho bọn hắn.

Với Thịnh Lạc thành mà nói, đương nhiên không hi vọng trận đại chiến can hệ tới phát triển ngày sau, trì hoãn không tới.

Cho nên chỉ có thể phóng binh ra ngoài, tự mình sưu tập tình hình.

Kim Thuật Khả lắc đầu một cái:

- Trời sắp tối, để các huynh đệ nghỉ ngơi một chút, lúc này mà qua sông, sẽ dễ đụng phải thám báo đồn kỵ của đại quân phía trước, người mình đánh người mình, không có lời.

- Đúng, đại nhân, thuộc hạ rõ.

- Ừm.

Đối với việc bị thuộc hạ nghi vẫn quyết sách, Kim Thuật Khả cũng không cảm thấy bị mạo phạm, bởi từ lúc còn ở trên hoang mạc, hắn đã quen với việc cả đám người tụ lại thương lượng đối sách trước chiến.

Kim Thuật Khả móc một khối gạch muối từ trong túi bên ngựa, thả trên mặt đất, mấy thớt ngựa chung quanh lập tức áp sát tới, bắt đầu liếm.

Những người còn lại, cũng tự mình lấy lương khô bên người ăn.

Đoàn người này, nhân số chừng năm mươi người, bởi còn cần qua lại truyền tin, hơn nữa còn cần thâm nhập chiến trường, cho nên nhân số không thể quá ít, tránh để xảy ra vấn đề.

- Mọi người phải nhớ kỹ, Bắc tiên sinh nói rồi, tồn lương trong thành của chúng ta, đã không còn nhiều.

Kim Thuật Khả là Fans cuồng của người mù, chỉ cần có cơ hội, hắn nhất định sẽ đi nghe người mù giảng bài.

Mà từ rất sớm, phủ Tướng quân đã gửi thông báo cho quân đội, yêu cầu báo tình huống hiện tại của Thịnh Lạc thành cho quân sĩ.

Trong đại quân Thịnh Lạc thành, người Yến là ít nhất, xong tới Man tộc, đông nhất là người Tấn, mà người Tấn cùng với Man tộc trong Đại Yến, tương đương với nhị đẳng, thậm chí là tam đẳng công dân.

Mọi người đều hiểu, quân lương đãi ngộ hiện tại, thậm chí tính cả chiến mã, khí giới của bọn họ, đều không kém Tĩnh Nam quân, Trấn Bắc quân.

Tấn binh hàng quân những nơi khác, căn bản không có đãi ngộ này.

Chính vì biết mọi thứ không dễ đến, cho nên mới phải quý trọng, cho nên mới phải cảm ơn.

Lúc quan phương truyền tin, đương nhiên không thể ngu xuẩn nói thắng, Trịnh Tướng quân của chúng ta hy vọng Đại hoàng tử bại trận, nhưng dư luận vẫn “Lén lút” cho rằng, nếu không đánh trận nữa, ngày tháng sắp tới sẽ rất khó khăn!

- Đại nhân, không phải ngoài thành còn nuôi không ít dê bò sao?

Một quân sĩ hỏi.

Trong mắt của bọn hắn, nhiều dê bò như vậy, mọi người cũng không đến nỗi bị đói bụng.

Kim Thuật Khả liếc mắt một cái:

- Ta lớn lên trên hoang mạc, nếu đem dê bò ra làm thức ăn, chẳng khác nào phá sản. Thứ chúng ta thiếu, không chỉ là lương thực, tiền lương hàng tháng của chúng ta từ đâu tới? Không ít huynh đệ của chúng ta an cư trong thành, đồ ăn cho vợ con họ, từ đâu tới?

Tiền học mỗi tháng, tiền khám chữa bệnh, dược liệu giấy bút, có cái nào không cần dùng tiền?

Đói bụng, đương nhiên sẽ không chết đói, nhưng nếu còn muốn ăn bánh bao có nhân, có mơ cũng không được?

Các huynh đệ nhọc nhằn bận bịu từ sáng tới tối, chẳng lẽ chỉ vì không chết đói?”

Tên quân sĩ kia bị phê bình, sắc mặt đỏ lên.

Hiển nhiên Kim Thuật Khả dùng lời người mù, lại thêm lý giải của bản thân để truyền đạt cho đồng đội bên cạnh.

Bởi Bắc tiên sinh đã từng nói, chúng ta vì Trịnh Tướng quân mà đánh trận, nhưng Trịnh Tướng quân vì sao phải đánh trận? Đó là vì để chúng ta có thể sống tốt.

Cho nên, chúng ta vì sinh hoạt của bản thân, vì để nó càng trở nên tốt hơn mà đánh trận.

Mỗi lần nghĩ tới hàng tối mọi người cùng Bắc tiên sinh đồng thời hô lớn khẩu hiệu, Kim Thuật Khả liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào

Nhân sinh, tràn ngập hy vọng!

- Đại nhân, ngài nói trận chiến này đánh tới bao giờ? Sao ta thấy, Đại hoàng tử sắp đánh qua Vọng Giang rồi?

Tân triều của Tư Đồ Nghị định ở Ngọc Bàn thành, là bờ đông Vọng Giang, mà đại quân Yến quốc dưới sự dẫn dắt của Đại hoàng tử, trải qua một thời gian dài chỉnh hợp đã chia thành mấy đường, quét dọn phản quân từ Dĩnh Đô đến Vọng Giang, không ngừng áp súc phạm vi hoạt động của phản quân cùng dã nhân.

Đây là một quá trình lâu dài và khô khan, nhưng Đại hoàng tử lại đánh rất ổn.

Trước mắt, khu vực phía tây Vọng Giang, đã bị Yến quân cùng quân đội Thành quốc thu phục, hai bên quây chung quanh mấy cái bến đò Vọng Giang mà chiến, nhưng quyền chủ động hiện tại, đã hoàn toàn rơi vào tay Yến quốc.

Chỉ cần đánh qua Vọng Giang, đánh hạ Ngọc Bàn thành, tân triều của Tư Đồ Nghị tự sẽ sụp, sau đó mất tấm chắn thiên nhiên là Vọng Giang này, dã nhân sẽ chỉ còn hai lựa chọn:

Hoặc dọn đồ, thắng lợi trở về tuyết nguyên.

Hoặc huyết chiến một trận với Yến quân bên bờ đông Vọng Giang thành.

- Nhìn tình thế hiện tại, hẳn là sắp đánh qua Vọng Giang rồi.

Kim Thuật Khả nói.

- Vậy chẳng phải không còn chuyện của chúng ta rồi?

Kim Thuật Khả lắc đầu một cái:

- Đánh sói, trước khi sói chưa tắt thở, vậy còn chưa xong.

Sinh hoạt vốn là một môn học vấn, mà người xuất thân và trưởng thành từ hình đồ bộ lạc của hoang mạc như Kim Thuật Khả, đã sớm hiểu thấu môn học vấn này, rất nhiều lý niệm cùng kinh nghiệm, đều bắt nguồn từ sinh hoạt.

Quan trọng nhất là, hắn hiểu rõ, nếu cuộc chiến này thuận lợi tiến hành, vậy Tướng quân của hắn, khả năng sẽ gặp phiền phức lớn rồi.

- Vương giáo úy, ngươi mang theo một đội ra tuần tra, những người còn lại, nghỉ ngơi.

- Rõ.

- Rõ.

Nghỉ ngơi một đêm, đợi trời vừa hửng sáng, Kim Thuật Khả lại suất lĩnh đội ngũ tiếp tục lên đường, vượt qua sông Tuyên Dương, tiếp tục đi hướng đông.

Qua nửa ngày trời, bắt đầu thấy đồn kỵ Yến quân.

Tuy không phải cùng một nhánh đại quân, nhưng tốt xấu gì cũng đều cầm cờ Đại Yến, đồn kỵ bên kia cũng không làm khó dễ, nhiều nhất chỉ vểnh mặt lên trời “A” một tiếng các ngươi duỗi tay thực xa, đáng tiếc, trận này không có phần của các ngươi rồi.

Đối với việc này, Kim Thuật Khả cũng không rảnh chú ý, hắn vẫn dắt thủ hạ dưới trướng, dọc theo biên giới chiến trường mà lên.

Mỗi cách một ngày, Kim Thuật Khả đều sẽ để ba binh sĩ đem chuyện trong ngày báo trở về.

Đợi nghỉ thêm một ngày, lại đi hướng đông thêm nửa ngày, Vọng Giang đã cách không xa.

Vọng Giang bắt nguồn từ Thiên Đoạn sơn mạch, sau đó kéo dài tới phía nam, chảy vào Sở quốc, sau đó sẽ nhập vào đầm lớn của Sở quốc, mà một đầu khác của đầm lớn, được người Sở gọi là sông mẹ Ly Giang, Ly Giang hội tụ không ít sông lớn nhỏ trong cảnh nội Sở quốc, cuối cùng chảy vào biển.

Khu vực hai bên giao chiến thăm dò, phát sinh ngay ở đoạn giang vực phụ cận Ngọc Bàn thành.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!