Bởi một đòn trước khi chết của Tư Đồ Lôi, không chỉ đánh tan phản quân, đồng thời còn bảo vệ Dĩnh Đô, đây chính là tòa thành lớn nhất Tam Tấn chi địa, bất luận là giá trị thực tế hay chính trị đều được bảo vệ rất lớn, còn bên phản quân, tân triều của Tư Đồ Nghị có vẻ hơi “Tiên Thiên kém cỏi”.
Cộng thêm quân đội Đại Yến tiến vào, liên thủ với Tư Đồ gia tạo áp lực cho phản quân, dù sao hai năm qua Yến quân đánh đâu thắng đó, hàng xóm của Tư Đồ gia chính là bị thiết kỵ trực tiếp tiêu diệt.
Cho nên, chỉ cần phá Ngọc Bàn thành, như vậy chính quyền phản quân mà Tư Đồ Nghị cùng Tư Đồ Quỳnh tạo ra sẽ tuyên cáo sụp đổ, dã nhân cũng mất bia đỡ đạn của mình.
Đương nhiên, Yến quân cùng quân đội Thành quốc có nhiều binh mã như vậy, không thể chỉ giao chiến ở một khu vực ngắn, trừ bỏ giang vực Ngọc Bàn thành, thượng du cùng hạ du đều có binh mã thử qua sông.
Thứ nhất có thể phân mỏng binh lực dã nhân cùng phản quân, giảm bớt áp lực cho chiến trường.
Thứ hai, nếu như có điểm nào có thể thành công, như vậy khu vực đó có thể chuyển sang đại lượng binh mã, khiến phòng tuyến của dã nhân cùng phản quân trực tiếp tuyên cáo sụp đổ.
Hiện tại, chiến trường gần Kim Thuật Khả nhất, chính là quân cánh tả ở thượng du.
Căn cứ tra xét mấy ngày nay, quân cánh tả chủ yếu là quận binh địa phương của Yến quốc, theo cái nhìn của Kim Thuật Khả, sức chiến đấu của nhánh bộ đội này lộn xộn không đều.
Cho nên, nơi khó gặm nhất chính là khu vực Ngọc Bàn thành, do trung quân của Đại hoàng tử phụ trách tiến công.
Chỉ có điều, chi nhân mã này của Kim Thuật Khả tiếp tục đi hướng đông, chợt phát hiện từ các hướng khác bắt đầu có các lộ binh mã vọt tới, hiển nhiên, đây là biểu hiện của việc chiến trường điều binh quy mô lớn.
Nơi này chỉ là khu vực vòng ngoài, Yến quân vòng trong sợ là càng sinh động hơn.
Kỵ binh Yến quân tinh thần phấn chấn, tựa như đang thi chạy với nhau, các lộ binh mã nhanh chóng chạy vội về phía Vọng Giang.
- Đại nhân, chuyện này...
Một tên giáp sĩ có chút không dám tin hỏi.
Một vị giáp sĩ họ Lương liền nói:
- Đại nhân, nhìn bộ dạng này, hẳn là phòng tuyến thượng du Vọng Giang bị phá, giờ chúng ta có nên truyền quân tình về cho Tướng quân hay không?
Phòng tuyến bị phá, như vậy hẳn là đang điên cuồng triệu tập tăng binh về phía bờ bên kia.
Chỉ cần quân đội chính quy được gửi tới bờ đông Vọng Giang, như vậy toàn bộ phòng tuyến Vọng Giang sẽ triệt để bị dao động, cán cân chiến tranh vốn đã không cân bằng, giờ sẽ càng thêm nghiêng về phía Đại hoàng tử.
Kim Thuật Khả đột nhiên giơ tay lên, nói:
- Không, chờ một chút, chờ một chút.
- Nhưng Tướng quân...
Kim Thuật Khả bỗng quay đầu nhìn về phía tên giáp sĩ kia quát:
- Nếu đánh thắng, sớm hai ngày hay muộn hai ngày thì có gì khác nhau?
- Vâng, đại nhân.
Xác thực, nếu đánh thắng, Vọng Giang bị phá, cục diện triệt để sáng tỏ, tin tức này đối với Thịnh Lạc thành mà nói, không có ý nghĩa quá lớn, dù sao cắt binh chuyển nghề sớm hai ngày hay muộn hai ngày, cũng có gì khác nhau?
- Theo ta tiếp tục đi về phía trước, ngươi, ngươi, ngươi, các ngươi mang một đội khuếch tán qua.
- Vâng, đại nhân.
Kim Thuật Khả tự mình mang một đám người đi qua hướng Vọng Giang, kỳ thực, không phải Kim Thuật Khả hắn không chịu thua nổi, mà hắn có một trực giác, trực giác này khiến hắn cảm thấy trong đại thế này, lại có một luồng chảy cuộn trào.
Trên đời này có ba loại người, thứ nhất là người có năng lực, thứ hai là người biết làm người. Hai loại người này, người trước nhìn người sau thì có cảm giác kiêu ngạo, người sau nhìn người trước thì thường chột dạ cùng đố kỵ.
Nhưng còn có một loại người, đó chính là vừa có năng lực vừa biết làm người, loại người này cực ít, nhưng lại là tồn tại chân thực.
Kim Thuật Khả chính là loại người này, Kiếm Thánh tiến cử hắn cũng không chỉ đơn giản vì hắn nịnh nọt, lấy tư cách của Kiếm Thánh, nếu chỉ vì một người nịnh nọt làm hắn thoải mái mà hắn tiến cử với Trịnh Phàm, hắn không làm được.
Qua quá trình ở chung, Kiếm Thánh phát hiện Man tộc này, ngoài rộng trong nhỏ.
Nếu như bị mai một, vậy thực đáng tiếc.
Mà trước mắt, Kim Thuật Khả thực sự có cảm giác bất an, cảm giác này, ngoại trừ đối với tương lai phát triển của Thịnh Lạc thành, đó chính là đối với Yến quân ở đây.
Nhưng cụ thể là từ đâu tới, Kim Thuật Khả cũng không rõ, bởi bất luận thế nào, thực lực hai bên chênh lệch sờ sờ ra đó, muốn dựa vào âm mưu quỷ kế để trở mình, cũng hầu như không thể.
Cố gắng càng nhanh càng tốt, trước lúc mặt trời lặn, Kim Thuật Khả đã mang theo thuộc hạ đi tới bên Vọng Giang, nơi này không phải khu vực sang sông, Kim Thuật Khả tiếp tục dẫn người dọc theo Vọng Giang bơi qua, các không xa, còn có các lộ binh mã cùng đám người Kim Thuật Khả tụ tập tới, chỉ có điều theo cái nhìn của Kim Thuật Khả, chủ lực cánh tả, sợ là đã qua rồi.
Rõ ràng Yến quân chiếm lấy đại thế, nhưng Kim Thuật Khả lại không có bất cứ cảm giác ủ rũ, thậm chí trong lòng đầy cảm giác nôn nóng hoảng loạn.
Cái này có thể nói là giác quan thứ sáu trên chiến trường, mà giác quan thứ sáu này, thường thường chỉ có danh tướng thực sự sinh ra trên chiến trường mới có thể nắm giữ.
Đột nhiên, Kim Thuật Khả ghìm dây cương trong tay, chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía thượng du Vọng Giang, đúng, thượng du, trong lúc nhất thời, từ Kim Thuật Khả tới các kỵ binh Thịnh Lạc thành, đều bối rối:
- Sao, sao có thể có khả năng...
...
Từ khi Đại hoàng tử vào Dĩnh Đô, tuyên cáo chiến sự tiến vào giai đoạn mới, không khí quân cánh tả vẫn rất nghiêm nghị.
Chỉ riêng chỉnh đốn quân kỷ, liền giết ba tên tham tướng, chí vị thủ bị, Đại hoàng tử tự mình nắm Thiên Tử kiếm, tự mình giam hình.
Sau đó, càng lấy tội không nghe lệnh, chém một vị tổng binh.
Tuy nói tổng binh quân địa phương không thể so với tổng binh trong Trấn Bắc quân hay Tĩnh Nam quân, nhưng người ta tốt xấu gì cũng là tổng binh!
Nói giết là giết!
Trước sau liên lụy mấy trăm người, toàn bộ sung quanh hình đồ doanh, phụ trách sửa đường bắc cầu.
Lúc ấy, rất nhiều đầu lĩnh quân cánh tả mới tỉnh lại, trên người Đại hoàng tử, chính là huyết mạch Cơ gia!
Người nhà họ Cơ tàn nhẫn, không chỉ là tàn nhẫn với ngoại tộc, trăm năm qua, các đời Hoàng đế cơ gia đều là cha chết con kế, ngự giá thân chinh sa mạc, cũng bởi vậy rất lâu tới nay, Yến quốc không cần lo lắng chi tiêu trong hoàng thất, bởi nam nhi Cơ gia bắc chiến sa trường, người có thể sống trở về, rất ít.
Đối nội, Cơ gia cũng tàn nhẫn, Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, đầu người chất thành núi, mẫu tộc của Thái tử, mẫu tộc của những Hoàng tử khác, đều bị Yến Hoàng hạ lệnh đồ mấy cái.
Đặng Cửu Như không ngốc, là quân môn thế gia, hắn có thể lên làm gia chủ chứng minh năng lực của hắn, chỉ là người không cùng vị trí, lại thêm hắn khó trảnh khỏi cảm giác “Tự hài lòng”, cảm thấy bản thân “Là đặc thù nhất”, dẫn tới từ lúc đầu đã tự tung tự tác.
Đại hoàng tử không động thủ với Đặng Cửu Như, bởi lúc Đại hoàng tử chỉnh đốn cánh tả, Đặng Cửu Như ngửi được mùi không bình thường, lập tức hoảng hốt.
Lão Tướng quân lập tức cởi trần thân thể, quỳ sát trước trướng của Đại hoàng tử, cầm roi da trong tay, thỉnh cầu Đại hoàng tử trách phạt, nào có phần giả ngây giả dại lúc trước mượn danh nghĩa Đại hoàng tử phái tiên phòng đòi lương đòi người các địa phương như trước?
Nhưng người khác vốn nghĩ lão Tướng quân lùi một bước để tiến hai bước, nhưng lão Tướng quân lại càng ác hơn, thấy Đại hoàng tử bước ra cười đón hỏi: “Có phải Tướng quân hiểu lầm Vô Cương?”
Lão Tướng quân tự mình cạo bỏ râu tóc, dùng phương thức này tỏ thái độ cúi đầu chuộc lỗi.
Chẳng khác nào tự ấn mặt mình vào trong vũng bùn, xong lại tiếp tục giẫm giẫm mấy cái, gần như hà khắc tới quyết tuyệt.
Cũng chính vì vậy, việc Đại hoàng tử thanh tẩy cánh tả diễn ra hết sức thuận lợi, nội bộ Yến quân vẫn duy trì hài hòa.
Người hiểu rõ hoặc người đứng nhìn không, lại đều nhìn được cảnh phía sau, cảm khái không hổ là Đặng gia có thể may mắn sống sót trong thanh tẩy, bản lĩnh nhìn trời biết nắng mưa này, đúng là khiến người không thể không khâm phục.
Đồng thời, mọi người cũng đều không khỏi cảm thấy kỳ quái.
Các đại gia tộc muốn thông gia với Thiên gia, vốn là muốn bảo đảm phú quý bình an, nhưng ở triều đại này, đột nhiên biến thành bùa đòi mạng?
Quân cánh tả chỉnh lý ngay ngắn, hiệu quả rõ ràng, dưới thủ đoạn “Lôi đình” của Đại hoàng tử, quân cánh tả xác thực trở nên “Ngoan ngoãn dễ bảo”, mà theo một vòng chiến sự mới, trên dưới quân cánh tả cũng vẫn tận chức trách hoàn thành quân lệnh từ soái trướng phát ra.
Cho nên nói, giết người không thể triệt để giải quyết vấn đề, nhưng lại có thể làm cho vấn đề này không cần giải quyết nữa.
...
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)