Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 583: QUA SÔNG

Lúc này, Đặng Cửu Như ngồi trong đại trướng quân cánh tả vừa nhận được tin tức truyền về, đội ngũ phụ trách đánh nghi binh của hắn, sau khi tìm đủ đò đã tới bờ bên kia trước, đồng thời phản quân vốn bên kia, đã xin hàng rồi.

Điều này chẳng khác nào mở phòng tuyến Vọng Giang, hoan nghênh bọn hắn tiến vào.

Nhưng Đặng Cửu Như cũng không vội vã hạ quân lệnh, chỉ tiếp tục duy trì tăng binh qua bên kia, yêu cầu binh mã qua sông chỉnh đốn lại, đồng thời điều một phần binh mã đi dò xét tình huống.

Mặt khác nhanh chóng phái lính liên lạc đi trung quân báo cáo quân tình cho Đại hoàng tử.

Đây không phải là Đặng Cửu Như bị sát uy của Đại hoàng tử dọa sợ, mà thân là tướng giả, gia chủ Đặng gia, nếu không có bản lãnh thực sự sao được?

Giờ này cẩn thận, cũng là xuất phát từ bản năng lão tướng.

Chuyện quá thuận lợi, thuận lợi khiến lão tướng hắn cảm thấy bất an.

Đương nhiên, cơ hội tốt đặt trước mắt, trận chiến này sẽ ảnh hưởng toàn bộ chiến cuộc, đoạt lấy công đầu, đối với tình thế trước mắt của quân cánh tả mà nói, quả là vô cùng trọng yếu.

Nhưng bất luận thế nào, đều phải báo cáo với trung quân trước, cần thu được phối hợp tác chiến từ trung quân.

Quân tình từ bờ bên kia không ngừng truyền đến, từng nhóm giáp sĩ cùng chiến mã bị chuyển qua, doanh trại cũng không ngừng dựng lên, tin tức cũng lần lượt truyền lại.

Bờ bên kia, vẫn chưa phát hiện dấu vết mai phục.

Mấy vị tổng binh cùng tham tướng đều đang thỉnh chiến, dù sao nếu không thừa cơ hội này triệt để xé lỗ hổng này ra, chẳng may dã nhân phản ứng, phái một nhánh binh mã tới chặn lỗ hổng này lại, như vậy mọi người sẽ lại tiến vào thế giằng co.

Nhưng Đặng Cửu Như vẫn không truyền mệnh lệnh đại quy mô sang sông, đối mặt với các thuộc hạ hỏi dò, hắn chỉ trả lời một chữ: Chờ!

...

- Điện hạ, binh sĩ Đại Yến ta, thực sự không quen thủy chiến.

Lý Phú Thắng mở miệng nói.

Một vòng chiến vừa kết thúc, Yến quân chiếm ưu thế về số lượng không thể không dừng bước trước sông, lần thứ hai bị bức lui đi.

Đại hoàng tử gật gù:

- Cũng may dã nhân cùng đám phản quân kia cũng đều không hiểu thủy chiến.

- Xác thực.

Lý Phú Thắng phụ họa.

Hai vị chỉ huy trận chiến này cũng không cảm thấy vừa rồi thất lợi có gì to tát, chiến cuộc trước mắt giằng co, mục đích đơn thuần chỉ là hấp dẫn sự chú ý của dã nhân cùng phản quân.

Quyết thắng chân chính, vẫn là ở chỗ các đội kỵ binh trăm người lén qua, gặm phòng tuyến này ra trăm ngàn lỗ hổng, đến lúc đó đẩy một cái liền đổ.

Vọng Giang dài như vậy, bên kia sao có thể hoàn toàn bảo vệ?

Cho nên không nói nắm chắc phần thắng, nhưng ít nhất đại cục, vẫn là ở bên Đại hoàng tử, tất nhiêu không cần quá kinh hoảng.

- Dã nhân không xuất toàn lực, nhìn tình thế hiện tại, hẳn lúc nào cũng có thể lui.

Lý Phú Thắng nói.

- Đúng, cho nên sỹ khí phía phản quân càng lúc càng thấp, chỉ cần thêm mười ngày nữa, bọn họ sẽ tự vỡ trận.

- Mười ngày, hơi lâu.

- Không sao, chúng ta chờ được.

- Báo!!!!

Đúng lúc này, quân tình từ phía quân cánh tả của Đặng Cửu Như đưa lên.

Đại hoàng tử mở ra nhìn, lông mày khẽ cau lên, sau đó đưa qua cho Lý Phú Thắng bên cạnh.

- Ha, chỗ của lão gia hỏa này lại đắc thủ rồi? Không đúng, có thể là bẫy hay không?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái:

- Bản lĩnh của Đặng Cửu Như này không tệ, chưa từng khinh địch liều lĩnh.

- Nói như vậy, chúng ta không cần chờ thêm mười ngày nữa rồi.

Đại hoàng tử chắp hai tay sau lưng, không nói gì.

Một cái lỗ hổng lớn đang mở ra với hắn, hắn có lấy hay không?

Tuy nói hắn vẫn luôn quán triệt phương châm vững vàng làm chủ, nhưng nếu trơ mắt nhìn cơ hội vụt qua trước mắt, cũng khó tránh khỏi quá ngu dốt cổ hủ.

- Điện hạ, sau khi quân của Đặng Cửu Như qua bên kia, dù dã nhân muốn khu trục, một chốc cũng không thể xong được chứ?

Đại hoàng tử vẫn không nói lời nào.

Rất nhanh, đạo quân tình thứ hai, thứ ba của cánh tả đã truyền tới.

Tình huống bên kia sông đã rõ, không nhìn thấy phục binh của địch ở phụ cận.

Kỳ thực, coi như có phục binh, dựa theo sức chiến đấu của cánh tả, bọn họ có thể gánh được.

Sức chiến đấu của quận binh không thể so được với Nam Bắc hai quân, nhưng dù sao cũng là quân đội dưới Hắc Long kỳ, sĩ khí đều không kém.

Còn phía dã nhân cùng phản quân, qua mấy lần va chạm thăm dò, kỳ thực cũng đã hiểu được sức chiến đấu của nhau, cũng đều có một số lượng cùng chất lượng khá tốt.

Quân tình như hỏa, Đại hoàng tử rõ ràng.

Khoảng trống để hắn cân nhắc suy nghĩ đã không nhiều.

Hơn nữa, đánh trận khác với chơi cờ, dù có ung dung thong thả, cuối cùng vẫn cứ phải tự mình chém bay cổ đối phương, một thân dính máu, đây là bản chất của chiến tranh.

Muốn duy trì binh ổn từ đầu tới đuôi, vốn không thiết thực.

Đại hoàng tử hít sâu một hơi, hạ lệnh:

- Lệnh Đặng Cửu Như sang sông, Lý Báo tổ chức lại cũng sang sông, đem quân địch ở Ngọc Bàn thành đóng chết lại cho ta. Lý Phú Thắng!

- Có mạt tướng!

- Lệnh ngươi suất lĩnh vạn thiết kỵ đi hướng quân cánh tả, tiến hành tiếp ứng, đồng thời lệnh cho hữu quân phía sau, đồng thời hợp với quân cánh tả, quân đội Thành quốc đi hạ du đánh nghi binh sang sông!

- Mạt tướng tuân lệnh!

Quân cánh hữu không nhiều, chủ yếu là cấm quân, trước vẫn đảm nhiệm hậu cần ở sau.

Lúc này, nếu đã quyết định muốn động, vậy không thể do dự nữa, sư tử vò thỏ cũng phải dùng toàn lực, hôm nay triệt để gót nát phòng tuyến Vọng Giang này đi!

- Đồng thời nghĩ biện pháp liên hệ các lộ binh mã đã lén qua sông, sớm phát động!

- Rõ!

...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!