Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 584: TINH THẦN TẠI THƯỢNG

Đặng Cửu Như nhận được lệnh của Đại hoàng tử, lấy tay vỗ bàn, lại rút bội đao, chém bàn trước mặt thành hai lhúc, lão tướng đầu trọc gần như gầm hét lên:

- Sang sông, sang sông! Quân cánh tả chúng ta, tướng môn Đại Yến chúng ta, sau này có thể ngẩng đầu ưỡn ngực hay không, chính là xem ở hôm nay! Chư vị, lấy bản lĩnh của các ngươi, lấy huyết dũng của các ngươi, nói cho huynh đệ dưới trướng, đừng hâm mộ Tĩnh Nam quân Trấn Bắc quân có thể ăn ngon uống say. Hôm nay bản tướng cho bọn họ cơ hội, để chính bọn hắn dùng mã tấu trong tay đi chứng minh. Đại Yến ta, không chỉ có Tĩnh Nam quân Trấn Bắc quân mới có thể đánh. Yến quân ta, đều là dũng sĩ!

- Mạt tướng tuân lệnh!

- Mạt tướng tuân lệnh!

Rất nhanh, đò, cầu nổi được dựng, giáp sĩ cùng chiến mã không ngừng chuyển về phía bờ bên kia.

Vì để an toàn, Đặng Cửu Như cùng tướng kỳ đã sớm qua sông, cắm ngay trung ương quân trại đang dựng.

Không cần làm gì, chỉ cần nhánh đại quân của bọn hắn dừng lại ở đây, cũng đã xem như hoàn thành nhiệm vụ.

Sau khi qua sông, đã có tướng lĩnh không nhẫn nại được mà “Được voi đòi tiên”, chủ động thỉnh suất binh qua các hướng tìm kiếm, thậm chí hô nguyện làm tiên phong, thẳng tiến Ngọc Bàn thành.

Nhưng lão Tướng quân lù lù bất động, hắn hiểu rõ, giờ hắn không phạm sai làm, chính là công lao lớn nhất.

Nếu nói từ khi Đại hoàng tử xuất chinh tới đây, mỗi bước đều vững như lão cáo, như vậy Đặng Cửu Như Đặng lão Tướng quân này, lại chính là lão cáo hàng thực giá thực!

...

Vọng Giang vốn có một dòng nước chảy qua Ngọc Bàn thành, chính tương tự như Thượng Kinh Càn quốc.

Trước mắt, con sông này dập dờn một nhánh thuyền nhỏ, đây vốn là hoa thuyền, năm mới thường có các cô nương trên thuyền ca vũ, hấp dẫn khách nhân lên thuyền.

Đương nhiên, muốn lên thuyền trước phải trả tiền trà nước.

Bây giờ, chủ nhân cũ của hoa phường đã không biết là bị nhà nào cướp đi làm đồ chơi, chiếc hoa thuyền này cũng trở nên quạnh quẽ, không còn sinh khí như xưa.

- Trước kia đều nói, Ngọc Bàn thành này là nơi phong lưu nhất Tam Tấn chi địa, nào ngờ giờ lại quạnh quẽ như vậy.

Một thiếu niên đứng đầu thuyền, nhìn về bốn phía, không nhịn được mà cảm khái.

Bên cạnh thiếu niên, còn có một nam tử trung niên tóc dài mặc áo gấm, cùng nam tử mặt mịn như ngọc, tạo thành một cảnh tượng phóng khoáng phong lưu.

Lúc này, Dã Nhân vương Cẩu Mạc Ly từ trong hoa thuyền đi ra, tới trên boong thuyền, khom lưng cung kính với thiếu niên.

- Chỉ cần chiến sự dừng lại, tốn hai ba năm, các cô nương trở về nhảy múa, quanh cảnh năm đó sẽ lại tái hiện. Đến lúc đó, Cẩu tử xin công tử lại tới nơi này một chuyến, nghe tiếng đàn lanh lảnh dưới mưa.

Thiếu niên có chút ngạc nhiên xoay người, nhìn vị Dã Nhân vương này, nói:

- Thú vị, ngươi dù gì cũng là bá chủ tuyết nguyên, lại cứ cố ý đè thấp làm thiếp, sao, có phải cảm thấy chơi tới quen rồi, coi người trước mặt như một con lợn mới làm ngươi thấy vui vẻ?

Nói xong, thiếu niên chỉ chỉ về phía Ngọc Bàn thành:

- Hai tên ngu xuẩn kia, còn đang mơ mơ màng màng hôm nay có rượu hôm nay say, ha ha, còn không phải bị ngươi lừa ngốc rồi sao?

- Xem ngài nói kìa, Cẩu tử ái một Chư Hạ đã lâu, thân là man di vùng hẻo lánh, tự cúi thấp hơn một cái đầu là điều phải? Chỗ này vương không phải vương, bá không phải bá, trước mặt quý nhân như ngài, chỉ là đứa trẻ chơi đồ hàng mà thôi, sao có thể lên mặt? Tối đa, Cẩu tử chỉ là một con dã khuyển, đứng trước mặt quý nhân, còn sợ làm dơ mắt quý nhân.

- Thôi, không nói huyên thuyên với ngươi, bên kia, hẳn là đã sang sông? Ha ha, người Càn vẫn nói người Yến là Yến cẩu, lần này ta muốn xem xem, con chó hoang nhã ngươi, có thể cắn chết đám Yến cẩu kia hay không!

Dã nhân vưỡng vỗ vỗ ngực, thề son sắt:

- Ngài cứ nhìn là được, gâu gâu!

Nam tử trung niên ngồi bên cạnh bật cười ra tiếng, thực sự bị Dã Nhân vương này làm cho không nhịn được cười.

- Thú vị, ngươi thú vị.

Nam tử trung niên chỉ chỉ Dã Nhân vương.

Dã Nhân Vương Lập tức quay mặt nhìn vị này, mở miệng:

- Lão gia ngài cảm thấy thú vị là được, nghe nói năm đó lão gia ngài từng rèn cho Kiếm Thánh một thanh Long Uyên...

- Sao, ngươi cũng muốn?

- Sao có thể, sao có thể, người đê tiện như ta, sao xứng với kiếm mà ngài tạo? Nhưng nếu ngài có một ít vụn sắt đầu thừa đuôi thẹo, đồng ý cho Cẩu tử một cái, Cẩu tử ta cảm động rơi nước mắt. Ngài không biết chứ, đám người của ta nếu biết ta được ngài ban thưởng, đảm bảo hai mắt sẽ sáng lên, liều mạng lấy lòng ta vì được ngài tặng thần binh.

Nam tử trung niên lắc đầu:

- Ngươi không cần kiếm rồi.

- Hừm, vì sao?

Nam tử “Ha ha” cười:

- Bởi vì ngươi đã rất tiện.

...

- Nhìn xem, nhìn giáp trụ, nhìn yên ngựa, nhìn túi đựng tên, nhìn đao của các ngươi! Lại mời các ngươi cúi đầu, nhìn thổ địa dưới chân này! Nơi này, từng là nơi Thánh tộc chúng ta sinh sôi! Nơi này, là cố thổ khiến chung ta mơ mộng mấy trăm nam! Nơi này, từng là nơi chúng ta huy hoàng! Nơi này, cũng chính là các tinh thần kéo dài!

- Các ngươi, là dũng sĩ thiện chiến dũng mãnh nhất. Các ngươi, là đấu sĩ cường tráng nhất tuyết nguyên. Trong lòng các ngươi, trung thành nhất với tinh thần!

- Đao, ta cho các ngươi! Giáp trụ, ta cũng cho các ngươi! Chiến mã đã ăn no cỏ, các ngươi cũng ngủ đủ với nữ nhân!

- Các dũng sĩ của ta, ta hỏi các ngươi một câu, các ngươi sẽ báo đáp ta thế nào!

“Hô!”

“Hô!”

“Hô!”

Dã Nhân vương đứng trên đài cao, âm thanh thông qua những tướng sĩ phụ trách mà khuếch đại đi khắp bãi, tay chỉ hướng đông.

- Ở nơi đó, Hắc Long kỳ đã từng xuất hiện, bọn họ từng tàn phá tuyết nguyên của chúng ta, bọn họ từng giết chóc con dân của chúng ta, cướp đoạt dê bò, đạp lên đồng cỏ của chúng ta!

- Bây giờ, khi chúng vừa mới đặt chân lên cố thổ, bọn họ lại tới nữa, bọn họ muốn đuổi chúng ta khỏi nhà của chúng ta, đem chúng ta trục xuất khỏi cố thổ này, nơi vốn thuộc về chúng ta!

- Chỗ các ngươi đang đứng, chính là ngươi con các ngươi, cháu các ngươi, bộ tộc các ngươi đời đời sinh sôi!

- Bọn họ muốn mưu toan như tám trăm năm trước, đem chúng ta trục xuất.

- Đến đi, giơ đao của các ngươi, mặc giáp của các ngươi, cưỡi lên chiến mã của các ngươi, đi nói cho họ biết, nơi này, đến cùng là nhà của ai!

- Sau đó, tử tôn Thánh tộc sinh trưởng trên mảnh đất này, sẽ vĩnh viễn nhớ hôm nay các ngươi vì họ mà chém ra vinh quang!

- Đến đây đi, các dũng sĩ, dưới sự chỉ dẫn của tinh thần, xé rách bọn họ, nghiền nát bọn họ, để máu tươi của bọn họ, trở thành mưa móc cho bãi chăn nuôi của chúng ta!

- Tuyết nguyên, quá lạnh, ta không muốn trở về, các ngươi nghĩ sao!

Dã Nhân vương rút đao của mình, dưới đài, rất nhiều vạn phu trưởng cũng cùng rút vũ khí, tiếp đó, hết thảy dã nhân cùng giơ cao binh khí trong tay!

- Tinh thần tại thượng, che trở bộ tộc ta!

- Tinh thần tại thượng, che trở bộ tộc ta!

- Tinh thần tại thượng, che trở bộ tộc ta!

...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!