Hai mươi mốt sĩ tốt, nâng một soái đài, trên soái đài có một lão tướng không râu không tóc.
Đặng Cửu Như ngồi đây không động, sau hắn là tướng kỳ lay động.
Hắn quay đầu lại, bên kia bến đó, chi binh mã Trấn Bắc quân do Lý Phú Thắng suất lĩnh đang chuẩn bị sang sông.
Người làm tướng, tự nhiên có ngạo khí của bản thân, ở chỗ khác có thể nhận thua chịu nhục, nhưng trên chiến trận, trước giờ chỉ thờ phụng dũng sĩ vô địch.
Nhưng bất luận thế nào, Đặng Cửu Như cũng không thể không thừa nhận, chờ chi Trấn Bắc quân này qua sông, hắn mới có thể triệt để an ổn.
Lão Tướng quân bỗng có chút thoải mái, hắn cũng không trách đại Tướng quân nhục nhã tướng môn, hắn kỳ thực cũng không vì bản thân chịu khuất phục mà có bất luận oán giận.
Hắn không phải khuất phục trước Đại hoàng tử, hắn khuất phục Bệ hạ, Đại hoàng tử làm gì, sau lưng cũng đều có cái bõng của Bệ hạ.
Trên triều, cúi đầu với Bệ hạ, chịu thua Bệ hạ, nhận sai với Bệ hạ, có gì phải mất mặt?
Chỉ là lúc này, Đặng Cửu Như mới biết một điều, nếu những quân đầu lĩnh ở đây thực sự có thể thông qua trận này mà được Đại hoàng tử cùng triều đình xoa nắn thật tốt, tạo được một nhánh tinh nhuệ không kém Nam Bắc hai quân, như vậy ngày sau bình quét thiên hạ, cũng có thể thong dong hơn nhiều.
Chiến trường hỗn loạn, nhưng trong hỗn loạn, lại có thể khiến người an lòng.
Trong an lòng, có thể dứt bỏ ràng buộc, dùng suy nghĩ chân thật nhất để suy nghĩ.
Đặng Cửu Như là lão tướng, nhưng lúc này lại cảm nhận được sự hăng hái của tuổi trẻ.
Gia tộc, cơ nghiệp, truyền thừa... Đều gặp quỷ đi.
Chỉ cần Hắc Long kỳ có thể cắm khắp phương đông, tất cả đều đáng giá.
Đúng lúc này, Đặng Cửu Như bỗng rùng mình, hắn như nghĩ thông suốt nhiều chuyện, nghĩ thong suốt vì sao Trấn Bắc hầu không muốn nửa giang sơn, mà lại đem cơ nghiệp trăm năm dâng cho Bệ hạ.
Hắn nghĩ thông suốt, vì sao Điền Vô Kính tự diệt cả nhà, tự tay mở đầu chương cuối của các môn phiệt.
Hắn nghĩ thông suốt, vì sao Bệ hạ dám đem binh quyền giao cho hai vị hầu gia khác họ.
Đặng Cửu Như hút sâu một hơi, có một số thứ, lúc trẻ hắn cũng từng có.
Nhưng khi có tuổi, lại càng lúc càng không tìm lại được, nhưng chuyện này cũng không thể trở ngại hắn với mong ước trước mắt.
Mắt già thâm thúy, tai nghe tướng kỳ phần phật, lão Tướng quân bỗng bốc lên một cảm giác hào phòng không nói rõ được.
Bên người, là doanh trại có chút rối bời, sĩ tốt mới sang sông đang thu chỉnh, phân chọn chiến mã vận tới sau.
Nhìn cảnh tượng có chút hỗn loạn trước mắt, suy nghĩ muốn đem hết thảy giao cho Bệ hạ chỉnh hợp, càng ngày càng mãnh liệt.
Điều đáng mừng duy nhất, Đặng Cửu Như rõ, những binh sĩ này có đủ loại tật xấu, những đầu lĩnh có đủ loại tâm tư, nhưng lúc cần tử chiến chân chính, bọn họ vẫn sẽ không chịu thua kém. Điểm này, Đặng Cửu Như có thể đảm bảo, cũng có thể vững tin!
Nhưng đúng lúc này, từng tiếng kinh ngạc truyền vào trong tai lão Tướng quân.
- Thuyền, thuyền lớn, thuyền lớn!
- Thuyền lớn!
- Thượng du, thuyền!
Đặng Cửu Như xoay người, nhìn về phía thượng du Vọng Giang.
Từng chiếc chiến thuyền đang xuôi dòng xuống!
Yến quốc không phải không có thủy sư, một số nơi sông rạch dày đặc cũng sẽ có Yến thuyền, nhưng cơ bản đều chỉ là nhỏ lẻ, hơn nữa dù có triệu tập tất cả lại, người cùng với thuyền hòa cùng một chỗ, muốn xưng “Thủy sư” cũng quá miễn cưỡng.
Nguyên nhân vẫn là vì hoàn cảnh địa lý Yến quốc, Yến quốc không có biển, mà đối thủ lớn nhất mấy trăm năm qua lại là hoang mạc, thực sự không cần thủy sư.
Cho nên, đối với phần lớn Yến quân mà nói, đây đã là chiến thuyền lớn nhất mà bọn hắn được thấy rồi.
Chiến thuyền theo dòng nước một đường về hướng bắc, tốc độ vô cùng nhanh, cho nên dù đồn kỵ phía thượng du có phát hiện ra nó, không nói tới cản trở, dù chỉ là đuổi về trước để báo tin cũng khó khăn.
Đặng Cửu Như hiểu rõ, đối phương đã tính chuẩn thời gian xuất phát, trong đó thậm chính tính cả thời gian hắn do dự, Đại hoàng tử do dự, đối phương đã hoàn toàn bắt bí rồi!
Đặng Cửu Như hơi há miệng, bật dậy khỏi ghế.
Thủy sư này từ đâu mà tới, dù không nhìn thấy cờ xí trên chiến thuyền cũng có thể đoán được, Sở quốc, tất nhiên là thủy sư của Sở quốc!
- Con mẹ nó!
Đặng Cửu Như mắng lớn.
Ai có thể nghĩ tới, Sở quốc đang bạo phát chư hoàng đoạt đích chi loạn, lúc này lại phái thủy sư tới phía bắc tham chiến? Hơn nữa chi thủy sư này, hẳn đã phải sớm ẩn ở nơi nào đó ở thượng du.
Sở quốc cùng dã nhân, đã sớm cấu kết với nhau!
...
- Ẩn giấu lâu như vậy, cũng nên đi ra hóng mát một chút, nếu không chờ trở về, Hồ Thuấn Thuần Tướng quân sẽ xé ta cùng những tiểu tạp ngư kia vào nồi xào mất.
Trên thuyền hoa, thiếu niên cùng Tạo Kiếm sư đối mặt nhìn nhau.
Hồ Thuấn Thuần là đề đốc thủy sư Sở quốc, nắm giữ nhánh thủy sư lớn nhất Sở quốc, quanh năm tác chiến ở đầm lớn cùng Tang, được người Tang xưng là Thủy Quỷ vương.
Tang không phải một dân tộc, mà là tên gọi chung của rất nhiều dân tộc trong cảnh nội Sở quốc.
Tám trăm năm trước, bọn họ mới là chủ nhân của Sở quốc, chia làm mấy bộ tộc lớn, sau đó Sở hầu phụng mệnh Hoàng đế đại hạ vào Sở, mấy trăm năm qua, tương tự như người Tấn trục xuất dã nhân, người Sở cũng thành công đánh mấy đại tộc trong cảnh nội Sở quốc thành “Tiểu tộc quần”.
Chí có điều, Tang sinh sống giữa núi cao sông ngòi, muốn đối phó họ tất nhiên cần thủy sư, đồng thời, Sở quốc giáp biến, cũng cần uy hiếp trên biển.
Bởi có yêu cầu, cho nên mới sinh thủy sư.
Trên thực tế, Càn quốc cũng có thủy sư, mà quy mô thủy sư của Càn quốc trên biển so với Sở quốc cũng chỉ lớn chứ không nhỏ, cũng chính vì vậy người Càn vẫn luôn cảm thấy uất ức, vì cả phương bắc Càn quốc, lại không có đại giang đại hà, muốn thủy sư phát huy tác dụng, có thể, chờ người Yến đánh tới giang nam, thủy sư có thể xuất trận rồi.
Nhưng trừ phi đầu óc người Càn bị đánh hỏng, bằng không chắc chắn không để cố ý như thế.
Tạo Kiếm sư vẩy vẩy tóc dài, nâng chung trà, ho nhẹ hai tiếng:
- Tính có xảo diệu, đến cuối cùng còn phải xuống chém giết thật, nếu cuối cùng vẫn không giết nổi, vậy cũng chỉ là công dã tràng thôi.
Thiếu niên cười “Ha ha”:
- Coi như có thua, chúng ta cũng không lỗ, hơn nữa ta còn cảm thấy, trận này, chúng ta thắng chắc rồi.
- Thắng cũng không thắng được toàn cục.
Tạo Kiếm sư đả kích.
- Không thắng được nhất thời, sao thắng được toàn cục?
Thiếu niên lần nữa rót trà, tiếp tục nói:
- Nơi này đã chiến, chỗ tứ ca ở trong nước cũng nên thu lưới thôi.
Tạo Kiếm sư lắc đầu một cái, nói:
- Ta vẫn cảm thấy quá mức gấp rút, tấm lưới chỗ tứ điện hạ kia vốn có thể giăng được thêm càng nhiều cá, tứ điện hạ đăng cơ, triều chính cũng có thể thông thuận hơn chút.
Thiếu niên lại xem thường nói:
- Trừ phi học vị Yến Hoàng kia, trực tiếp ngựa đạp môn phiệt, hoặc có một người như Điền Vô Kính, dám tự đâm lao với chính bản thân, bằng không, tấm lưới này dù có thu lúc nào, cũng sẽ có vẻ cấp thiết.
- Bát điện hạ nói có lý.
Tạo Kiếm sư quay đầu lại, chỉ chỉ dòng sông dưới thân thuyền:
- Điện hạ không ngại đoán xem, con sông dưới chân chúng ta, bao giờ mới có thể nhuộm đỏ.
Thiếu niên chỉ chỉ ấm trà, lại chỉ chỉ mình nói:
- Hẳn là chờ ta đi tiểu ba lần.
...
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)