Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 586: BỊ VÂY

Binh mã dưới trướng Lý Phú Thắng đang chuẩn bị sang sông, lại bỗng thấy thuyền lớn Sở quốc tới quấy rầy tiết tấu.

Nếu giờ Trịnh Tướng quân ở đây, đại khái sẽ cảm thán, chiến thuyền cũng chỉ đến vậy.

Nhưng với người Yến mà nói, chiến thuyền của Sở quốc, đã có thể xưng là “Bá chủ trên thủy” rồi.

Thân thuyền trực tiếp đâm tới, thuyền nhỏ mà Yến quân dùng để sang sông lập tức nứt vỡ, có chút trực tiếp bị lật tung, đồng thời, trên chiến thuyền còn có sĩ tốt Sở quốc bắn tên, cũng có người dùng gậy lớn dò đánh xuống.

Mặt sông Vọng Giang, từng chiếc thuyền nhỏ của người Yến hoặc vỡ hoặc chìm, sau đó, chiến thuyền Sở quốc càng trực tiếp đâm gãy cầu nổi của Yến quân dựng.

Trong lúc nhất thời, dựa vào chi thủy sư này xuất hiện, hai vờ đông tây Vọng Giang, hoàn toàn bị ngăn cách.

Rất nhiều giáp sĩ cùng chiến mã Yến quân chìm trong nước, đang bị cung tiễn thủ trên thuyền bắn giết.

- Nhanh, nhanh truyền tin cho Đại hoàng tử!

Lý Phú Thắng hạ lệnh với lính liên lạc bên cạnh, ánh mắt lại xen giữa các chiến thuyền, nhìn về phía bờ sông bên kia.

Là một tên đại tướng chém giết quanh năm với Man tộc trên hoang mạc, Lý Phú Thắng hiểu rõ, bất luận là dùng chiến thuyền hay các thủ đoạn khác, mục đích cuối cùng của chiến tranh sẽ đều sẽ là chia nhỏ cùng tiêu diệt.

Đồng thời hắn cũng hiểu rõ, chiến sự đột biến, đã thoát khỏi khống chế của bọn hắn rồi.

...

- Báo!!! Hướng đông bắc cách mười lăm dặm có xuất hiện kỵ binh địch!

- Báo!!! Hướng đông nam mười lăm dặm có kỵ binh địch!

- Báo!!! Hướng chính đông xuất hiện kỵ binh địch!

Chiến thuyền Sở quốc vừa mới chia cắt mặt sông, tiếp đó đã có một nhóm trinh sát đến báo.

Đặng Cửu Như hít sâu một hơi, một lần nữa ngồi xuống.

Lúc mới sang sông, bốn phía đúng là không xuất hiện tung tích quân địch, bởi quân định căn bản không có ý ẩn giấu, bọn họ không có ý đột kích, không muốn chiếm chút lợi nhỏ.

Bởi cái miệng của bọn họ, muốn ăn con cá lớn.

Tương tự như việc thủy sư Sở quốc xuất hiện, kẻ địch hẳn cũng đã tính thời gian, vừa nhận được hô ứng, lập tức tiến hành áp bách tới bên này.

Đặng Cửu Như hiểu rõ, hắn cùng quân cánh tả dưới trướng ở đây, hết thảy mấy vạn binh mã này, chính là con cá lớn trong mắt đối phương.

Xa xa, kỵ binh lao nhanh, bụi mù dấy lên có thể nhìn thấy bằng mắt.

Đặng Cửu Như không chút trì hoãn, trực tiếp hạ lệnh:

- Trương Đức Nguyên, lệnh ngươi cấp tốc tới hướng đông bắc tiếp địch!

- Lý Đức Dũng, lệnh ngươi tới hướng chính đông tiếp địch!

- Hoàng Sơn Minh, lệnh ngươi cấp tốc tới hướng đông nam tiếp địch!

Một hơi truyền ba lệnh, Đặng Cửu Như trực tiếp quát:

- Không cần tiếp tục bận tâm hao tổn, tất cả, chờ chiến xong, lão tử sẽ bổ sung cho các ngươi! Nếu không thể ngăn kẻ địch ngoài doanh trại, chúng ta sẽ đồng thời bị ép xuống sông cho cá ăn!

Ba vị tổng binh vừa được nên tên chính là ba người mạnh nhất trong quân tả, Đặng Cửu Như trực tiếp hạ lệnh để bọn họ ra ngoài tiếp địch, chính để khuếch trương diện tích chiến trường.

Thứ nhất là doanh trại bên hắn còn chưa lập xong, thứ hai Yến quân căn bản không quen phòng ngự, quan trọng nhất, nếu như để quân địch ép tới miệng doanh trại, bọn hắn căn bản không triển khai được, hơi chút sơ sẩy, sẽ bị đẩy xuống sông!

Nguyên nhân khiến tạo thành cục diện này, không phải là hắn khinh địch, thực tế, hắn đã đủ cẩn thận rồi.

Nhưng đối phương, lại chơi dương mưu.

Âm mưu có thể tránh, dương mưu vô pháp phòng.

Đương nhiên, nếu muốn quy trách nhiệm, vậy hắn cũng có trách nhiệm, trách nhiệm là quá cẩn thận, nếu quân đội của hắn vừa qua sông liền lập tức phân tán ra ngoài, không phải an tâm chờ đợi, coi như giờ đại quân giết ra, cũng có thể thoải mái cuồng chiến một hồi, không đến nỗi bị ép vào thế quẫn bách như vậy.

Đặng Cửu Như chỉ hy vọng, binh mã dưới trướng hắn không chịu thua kém, bất kể thủy sư Sở quốc ngăn sông, chỉ cẩn bên hắn có thể chịu đựng được, thắng bại trận này, vẫn còn chưa định chắc!

Ba lộ đại quân nhanh chóng lao ra, khói lựa bay lượn.

Trong doanh trại, Đặng Cửu Như quay đầu, nhìn về phía chiến thuyền Sở quốc trên sông, trong mắt đầy căm hận.

Sở quốc, lão phu nhớ món nợ này rồi, Bệ hạ cũng sẽ ghi nhớ.

Nếu dùng “Thị giác thượng đế”, có thể thấy kỵ binh từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn chen chúc lao đến một tòa doanh trại bên bờ đông Vọng Giang, tựa như sóng triều vỗ bờ.

Mà doanh trại, cũng thả ra ba cỗ kỵ binh phân ba hướng chủ động xuất kích, mưu cầu đoạt trước một bước, xé mở cỗ thủy triều này.

Nhưng dù nói quân cánh tả đã sang sông gần hết, nhưng doanh trại vẫn chưa hoàn thành, cho nên ba nhánh binh mã lao ra này, cũng có vẻ không được chỉnh tề.

Rốt cục, quân cánh tả do các lộ quân địa phương hợp lại mà thành, trên có Đại hoàng tử cầm Thiên Tử kiếm uy nhiếp, dưới có Đặng Cửu Như dùng địa vị Đặng gia môn phiệt thống ngự, ngày thường không nhìn ra loạn tượng, nhưng gặp cảnh khẩn cấp này, bất luận là quân tình báo xuống, hay cục diện hỗn loạn trong đại trướng, đều khiến nhánh đại quân này rơi vào tâm tình hoàng loạn.

Điều này cũng khiến ba tên tổng binh vốn có năm sáu ngàn quân, lúc này mang ra ngoài cũng chỉ chưa tới năm ngàn, có chút người không tìm được chiến mã, có chút người lại không biết doanh trại của mình ở đâu, thậm chí, có một vị tổng binh chuẩn bị suất kích, lại phát hiện tham tướng bên cạnh không phải người mình, chi binh mã này cũng không phải bản bộ!

Những loạn tượng này, đối với quân cánh tả, thậm chí đối với phần lớn binh mã khắp thiên hạ mà nói, đều là việc không thể tránh khỏi, hơn năm vạn người tụ tập trong khu vực nhỏ hẹp bên sông, muốn chỉnh hợp trong thời gian ngắn, trừ phi tinh nhuệ được như Trấn Bắc Tĩnh Nam hai quân.

Cũng bởi vậy, khiến cho ba lộ binh mã xuất kích đều không tạo được hiệu quả ngăn địch như Đặng Cửu Như mong muốn.

Trong lúc Đặng Cửu Như chuẩn bị dùng ba lộ binh mã tranh thủ thời gian chỉnh đốn, quân tình đã nhanh chóng truyền đến.

- Báo!!! Trương tổng binh bị đánh tan!

- Báo!!! Hoàng tổng binh bị vây lại!

- Báo!!! Lý tổng binh đang bị ác chiến!

Ba lộ đại quân, vô dụng nhất là chỗ Trương tổng binh, trực tiếp bị dã nhân đánh tan.

Nhưng ai bảo, đối diện hắn là quân hầu cận của Dã Nhân vương, bên trong lại còn có cả Tang Hổ, A Lai, Cách Mộc Lý... Các loại đại tướng.

Bị đánh tan, kỳ thực cũng dễ hiểu.

Hoàng tổng binh đối diện với dã nhân tập kích từ đông nam, nhưng cũng là chỗ dã nhân yếu kém nhất, bởi tình huống khẩn cấp, đồn kỵ không kịp tìm hiểu tin tức kỹ càng, cho nên Hoàng tổng binh trực tiếp suất lĩnh binh mã lao qua chi dã nhân kia, biến ngăn cản chiến thành “Phá vây chiến”!

Hoàng Sơn Minh vừa “Giết xuyên” đại quân dã nhân, lại không có bất cứ vui sướng, tâm tình xuống đáy cốc, lúc này cùng thân binh bên người, lần nữa quay người giết trở lại.

Cũng đúng lúc này, một nhánh kỵ binh dã nhân ở phía sau tuần tra trực tiếp cắn tới, liều mạng ngăn chi binh của Hoàng Sơn Minh.

Chỉ có bộ của Lý Đức Dũng ở hướng chính đông đang ác chiến, nhưng đại quân dã nhân cũng không chọn tiêu diệt hắn, phân ra một nhánh binh mã tiến hành dây dưa, kỵ binh còn lại căn bản không dừng vó, trực tiếp lao tới hướng doanh trại còn chưa dựng xong.

Nhánh quân áp lại đầu tiên là chủ lực dã nhân hướng đông bắc, tàn binh của Trương Đức Nguyên bị đánh chạy về, dã nhân đuổi theo sau.

- Trong chiến bỏ chạy, giết không tha!

Đặng Cửu Như hạ lệnh.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!