Cung tiễn thủ trong doanh trại Yến quân lập tức bắn giết tàn binh, phòng ngừa bọn họ xung kích doanh trại.
Mà chủ lực dã nhân ở sau lại không thèm quan tâm những mũi tên này, dùng tư thái hung hãn không sợ chết trực tiếp va về phía doanh trại!
- Ầm! Ầm! Ầm!
Một bên vội vàng ứng chiến, thủy sư Càn quốc xuất hiện không chỉ cản đường lui, đồng thời còn ảnh hưởng quân tâm rất lớn.
Một bên khác, lại lao tới với tư thái quyết tử, trong nháy mắt, doanh trại trước mặt đông bắc đã trực tiếp bị san, đại quân dã nhân giết thẳng vào.
Dã nhân hướng chính đông, đông nam, cũng nhanh chóng lao tới như thủy triều.
Doanh trại vốn đã bất quy tắc, Yến quân vốn hoảng loạn sang sông, chớp mắt đã hiện xu thế vỡ động.
Dã nhân bị xung kích ngã xuống ngựa, lập tức đứng dậy bộ chiến, mở đường cho dũng sĩ phía sau.
Bọn họ như từng bầy chó hoang phát điên, không tiếc giá nào cắn xé phòng tuyến vốn không kiên cố của Yến quân.
Trên lưng ngựa, đi tới như gió, lúc xuống ngựa, bộ chiến như thiết, đây vốn là biểu hiện khi Yến quân đánh với các nước khác, nhưng lúc này, lại chuyển cả sang người dã nhân.
Đặng Cửu Như xoay người, rút tướng kỳ giơ cao, thôi thúc huyết khí quanh người, cao giọng quát:
- Giết, giết, giết, ngăn trở bọn họ, thà chết trận cũng không thể uất ức đẩy xuống sông! Binh sĩ Đại Yến, tử chiến không lùi! Tử chiến không lùi!!!
Tiếng lão Tướng quân vang lên, xoay quanh chiến trường hỗn loạn.
Dã Nhân vương vẫn không tham dự xung kích, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, nhìn về phía cảnh chém giết trước mặt.
Hắn nở nụ cười, cười rất vui vẻ, hắn lại không kìm lòng được mà sờ sờ vết sẹo trên mặt, vết sẹo kia, là dấu ấn cuộc đời hắn, cũng là con dấu in hình bóng một người phụ nữ.
Hắn không hiểu tại sao hắn lại tâm tâm niệm niệm tới nàng, rõ ràng nàng kia lúc đó còn rất nhỏ.
Có lẽ, bởi trên người hắn có dấu ấn của người kia đi.
Một dã nhân thấp hèn, hắn nằm mơ, nằm mơ cũng muốn cưới quận chúa của Trấn Bắc hầu Yến quốc.
- Hô...
Ngươi chờ ta, chờ ta một chút, cái mộng này, cách lúc thành thật đã không xa.
Ánh mắt vốn ôn nhu của Dã Nhân vương bỗng trở nên lạnh lẽo không gì sánh được:
- Không phải ngươi cần lập gia đình sao, hẳn là đã tới Yến Kinh đi. Ha ha, đây là quà đính hôn ta chuẩn bị cho ngươi!
...
Đối diện bờ sông Ngọc Bàn thành, vừa nhận tin Đặng Cửu Như ở thượng du hạ lệnh sang sông, vì để hô ứng phối hợp quân cánh tả, dưới mệnh lệnh của Đại hoàng tử, Lý Báo bắt đầu mạnh mẽ tấn công bờ bên kia.
Nhiều quân sĩ Trấn Bắc quân cưỡi thuyền sang sông, hai bên bắn tên như mua, trên sông thấy rõ thuyền lật cùng thi thể binh sĩ khắp nơi.
Lạch trời chính là lạch trời, trước mặt đại giang, thiết kỵ Yến quân đã mất đi sắc bén, dù là Trấn Bắc quân cũng không ngoại lệ, cho nên cũng khó trách, Càn quốc dù hy sinh cái giá lớn, cũng muốn tự đào một cái Biện hà bảo vệ đô thành.
Nhưng Trấn Bắc quân tốt xấu gì cũng là tinh nhuệ nhất đẳng, coi như không có ngựa, sĩ khí cùng võ dũng vẫn tuyệt đối có thể xưng là đương đại hãn tốt.
Hết lần này tới lần khác, Trấn Bắc quân đều thành công đột phá bờ bên kia, sau đó nhanh chóng kết trận, yểm hộ cho binh mã phía sau.
Chỉ có điều, mấy lần trước đều vì phản quân phản công quá hung mãnh, cho nên bờ bên kia không thể dừng chân, cuối cùng đều là dã tràng xe cát.
Tương tự như công thành, từng đợt sóng liên tiếp, lấy đoạt điểm mà cầu phá mặt.
Có điều, mấy chi Yến quân trước đó lẻn sang từ các hướng giết ra, thành công đảo loạn trận tuyến phản quân.
Rốt cục, một nhánh đội ngũ chừng năm trăm người thuận lợi qua sông, vừa ổn định trận tuyến, lập tức hỗ trợ Trấn Bắc quân phía sau vận tải.
Ngược lại, sĩ khí bên phản quân dần mất, bọn họ không thể tổ thức thành đội trục xuất Yến quân bên bờ.
Thứ nhất, Yến kỵ bỗng xuất hiện, khiến bọn họ nhận lấy áp lực thực lớn, thứ hai, phản quân lấy ô hợp làm chủ, tinh nhuệ chân chính thực rất ít.
Mà số ít kia, kỳ thực lúc chém giết ban đầu đã tiêu hao gần hết.
Không có hạt nhân chống đỡ, các phản quân khác lập tức uể oải.
- Điện hạ, nhìn hiện trạng này, không chỉ quân cánh ta, chỗ chúng ta cũng sắp đột phá rồi!
Nhìn một đội thuyền chuyển gần tám trăm giáp sĩ qua, Lý Báo không nhịn được kích động mà tới bên cạnh Đại hoàng tử nói.
Sinh ra từ bắc địa, chém giết cả đời với hoang mạc, đời này, con mẹ nó thực sự lần đầu đánh thủy chiến.
Con sông lớn này, gần như khiến Lý Báo phiền muộn muốn điên, nhưng tốt xấu gì cũng đã xé được lỗ hổng, chủ lực dã nhân cũng không ở chỗ này, muốn đoạt được bờ bên kia, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Hơn nữa, từ góc độ nhất định mà nói, đoạt được bờ bên kia chẳng khác nào sang sông thành công, mà sang sông thành công, như vậy Ngọc Bàn thành cũng trở thành vật trong túi.
Nguyên nhân rất đơn giản, nơi này cách Ngọc Bàn thành không xa, phản quân cùng triều đình của Tư Đồ Nghị đều đang phòng thủ ở bờ sông, mà không phải đần độn đem binh mã đặt trên tường thành, chờ Yến quân qua sông mới công thành chiến.
Nói cách khác, Ngọc Bàn thành hẳn là một tòa thành trống không!
Cán cân thắng lợi, đã bị bọn hắn kéo xuống, thiên mệnh quy Yến, đánh đâu thắng đó!
Đại hoàng tử hít sâu một hơi, dù sao hắn cũng còn trẻ, lúc này khó tránh khỏi cảm giác phấn khởi.
Chủ lực quân cánh tả hẳn đã qua sông, nếu bọn hắn cũng đột phá, vậy Vọng Giang đã thành đất bằng.
Chờ đoạt được Ngọc Bàn thành, từ Ngọc Bàn thành tới biên giới tuyết nguyên đều là vùng bằng phẳng, dù dã nhân chiến hay lùi, Cơ Vô Cương hắn cũng có thể ung dung ứng đối.
Quân đội Đại Yến, vẫn thiện kỵ chiến nhất.
Quan trọng nhất là, mất đi ngụy triều của Tư Đồ Nghị, chi khách quân của dã nhân này, cũng mất đi tất cả chống đỡ.
Nhưng đúng lúc này, khoái mã truyền tin lao tới:
- Báo!!! Thượng du xuất hiện chiến thuyền Sở quốc, ngăn cách mặt sông!
Cái gì!
Đại hoàng tử cùng Lý Báo đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.
Sở quốc, vì sao người Sở lại xuất hiện ở đây!
Người Sở đang nội chiến, sao lại xuất hiện ở đây!
- Báo!!! Chủ lực dã nhân tập kích đại doanh quân cánh tả!
- Báo!!! Đại doanh quân cánh tả rơi vào ác chiến!
- Con mẹ nó, chuyện này là sao, khó trách không thấy dã nhân ở đây, hóa ra chủ lực ở thượng du!
Lý Báo mắng to một tiếng, lồng ngực chập trùng.
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)