Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 588: MUỐN BẮT NGỌC BÀN THÀNH

Người Sở cùng thủy sư của nó xuất hiện, trực tiếp quấy rối bố cục cùng tiết tấu chiến trường, tất cả trở thành ẩn số thật lớn.

Lý Báo là lão tướng trong quân, kinh nghiệm lĩnh binh tách chiến còn phong phú hơn cả Đặng Cửu Như, dù sao Trấn Bắc quân đã quen chém giết với Man tộc, dù buổi tối lúc ngủ, cũng quen nắm chuôi đao trong tay.

Nếu như nói, Tĩnh Nam quân vì Tĩnh Nam hầu quân kỷ nghiêm ngặt mà mạnh, vậy Trấn Bắc quân dựa vào hoang mạc chém giết mà luyện thành bản năng.

Lúc xuôi nam đi Càn quốc, Lý Phú Thắng thân là chủ tướng một quân mà dám bỏ lại doanh trại đi ồn ào, chính bởi dù không có hắn chỉ huy, các bộ binh mã của hắn cũng hiểu nên phối hợp tác chiến thế nào.

Nhưng quân cánh tả là cái gì?

Các phe san sát, tổng binh nhà này tham tướng nhà kia, nhà này với nhà nọ là thông gia, nhà kia cùng nhà này lại là kẻ địch, nếu không phải có Đại hoàng tử chỉnh đốn, thậm chí ngay cả phân phối lương thảo cũng cần đánh nhau để tranh!

Nghĩ cũng khỏi cần nghĩ, đám người kia vừa sang sông, sẽ loạn tới thế nào, mà lúc gặp chủ lực dã nhân đột kích, kết cục...

Quan trọng nhất là, thủy sư Sở quốc ngăn cách mặt sông, chủ lực cánh tả sang sông không thể rút về, mà quân tiếp viện cũng không thể đi tiếp viện.

Quân cánh tả thành cánh quân cô độc!

- Điện hạ?

Lý Báo nhìn về phía Đại hoàng tử!

Trong lúc này, cần Đại hoàng tử quyết đoán.

Không phải Lý Báo bỏ gánh vứt cho Đại hoàng tử, cũng không phải Lý Báo sợ gánh trách nhiệm, nhưng giờ nhìn Vọng Giang dồn dập như hát hí khúc, đối với Yến quân mà nói, chỉ có hai con đường để đi.

Một, đánh trống thu binh.

Quân cánh tả, phải tự xem tạo hóa.

Bởi từ khi Yến quân vào Thành quốc, vẫn không xung đột quy mô lớn với dã nhân, dã nhân vẫn tránh chiến, rõ ràng là đang bảo tồn thực lực, hơn nữa lúc ba nhà phân Tấn, bất luận là Tư Đồ gia hay Hách Liên gia đều có thể thường thường ra ngoài bắt nạt dã nhân, mà chính Tĩnh Nam hầu cũng chỉ cần suất lĩnh ba vạn kỵ đã có thể ngang dọc tuyết nguyên, điều này khiến Lý Báo cùng các tướng lĩnh đánh giá thấp chiến lực của dã nhân.

Bên Đặng Cửu Như, chỉ cần gắng thủ, hẳn có thể tự bảo vệ chứ?

Đến cùng cũng là Yến quân, không thể lập tức bị dã nhân xông phá chứ?

Lựa chọn thứ hai, tiếp tục đánh mạnh nơi này, quản con mẹ nó thủy sư Sở quốc có mặt ở đây hay không, công phá nơi này, bắt được Ngọc Bàn thành, chiến cuộc lập tức nghịch chuyển.

Thậm chí, không chút khách khí để nói, đợi hai bờ sông đều bị Yến quân nắm giữ, chi thủy sư kia nếu ham chiến không chóng chuồn, như vậy mấy con thuyền kia, sớm muộn cũng đổi họ Cơ!

Kỳ thực, còn một lý do mà Lý Báo không nói.

Đó chính là, sở dĩ Bệ hạ để Đại hoàng tử trù tính các lộ quân địa phương vào tác chiến, chính là muốn chỉnh hợp cách nhánh quân này, ý thế nào cũng đã rõ.

Thậm chí, đây chỉ là mưu toan muốn thử, nếu thực sự không được, tiêu hao hết bọn họ cũng được...

Hai mắt Đại hoàng tử ngưng lại, nhìn Lý Báo.

Lý Báo cũng nhìn lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Đại hoàng tử lập tức truyền lệnh cho người bên cạnh:

- Dò xét hướng đi của thủy quân Sở quốc!

- Tuân lệnh!

Lập tức, Đại hoàng tử rút bội đao, gầm nhẹ:

- Ta Cơ Vô Cương, chủ soái đông chinh, tuyệt không thể thấy đồng đội chết mà không cứu!

Lý Báo nghe vậy, cúi đầu ôm quyền hành lễ, hắn đã hiểu.

- Lý Báo!

- Có mạt tướng!

- Đem thân binh doanh của ta điều đi, ta muốn đích thân lên thuyền, chiếm lấy bờ bên kia, quân ta vẫn không thua, chỉ cần bắt được Ngọc Bàn thành, cục diện này sẽ còn trong tay quân ta!

Lý Báo nghe vậy, lập tức nói:

- Điện hạ, quá lỗ mãng, mạt tướng nguyện tự mình đi một chuyến, kính xin điện hạ tọa trấn trong quân, ngài là chủ soái, không được có sơ suất!

- Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời, ngươi ta đều hiểu rõ, có thủy sư Sở quốc cắt ngang mặt sông, nếu lần này không bắt được bờ bên kia, chờ thủy sư Sở quốc lại xuôi dòng xuống, ngăn cách nơi này, như vậy chúng ta sẽ không thể lại đánh Ngọc Bàn thành. Quân cánh tả, không được cứu! Đặng Cửu Như hắn bất luận có thủ được hay không, nhưng dù hắn thủ được, quân ta không thể qua sông, quân cánh ta cũng khng thể chống được quá lâu!

Đại hoàng tử giơ đao, chém áo bào trên người, quát:

- Thân vệ doanh, theo ta lên thuyền!

- Chúng thuộc hạ tuân lệnh!

- Chúng thuộc hạ tuân lệnh!

Dưới sự vây quanh của một đám thân vệ doanh, Đại hoàng tử đi tới bờ bên kia, tự mình cầm mái chèo, bắt đầu sang sông.

Lý Báo cũng “Ha ha” hai tiếng, hắn cũng không đi ngăn cản Cơ Vô Cương, nói trắng ra, mệnh của người nhà họ Cơ, mấy năm nay mới đáng giá hơn chút thôi.

Đặt ở trước kia, đừng nói là Vương gia Hoàng tử họ Cơ, dù là Hoàng đế, chết trận cũng không ít, có ai nói gì?

Thân là võ tướng, Lý Báo nói Đại hoàng tử không nên mạo hiểm, nhưng lòng kỳ thực cũng rất dâng trào.

Thân là thành viên Trấn Bắc quân, năm đó Trấn Bắc hầu phối hợp với Yến Hoàng diễn kịch, bọn hắn không ít lần có ý đánh vào Thiên Thành quận, đánh hạ Yến Kinh cướp long ỷ cho hầu gia ngồi.

Cũng sau đó, trước khi quận chúa nhất định phải gả cho Thái tử, suy nghĩ của bọn họ cũng không tắt.

Chỉ có điều theo việc Trấn Bắc hầu tự mình cắt Trấn Bắc quân, mọi người đều hiểu rõ, hầu gia triệt để không muốn tạo phản nắm chính quyền, mọi người mới yên ổn lại.

Hiện tại, nhìn lại một chút, được, nam nhi Cơ gia vẫn còn nhiệt huyết, cũng không khiến người quá thất vọng.

Nghĩ tới đây, Lý Báo liền hô:

- Hãm trận doanh, theo bản tướng lên thuyền!

- Tướng quân, điện hạ đi rồi, ngài cũng đi theo, nơi này thế nào?

Tùy Nguyên Nghĩa, Tùy tham tướng dưới trướng Lý Báo lập tức khuyên can.

Hắn là con rể của Lý Báo, cũng là ái tướng của Lý Báo.

- Tự ngươi xem mà làm, không bắt được Ngọc Bàn thành, cuộc chiến này căn bản không đánh được!

Thủy sư Sở quốc cắt ngang sông, chờ thủy sư tới hạ du này muốn sang sông sẽ khó gấp bội, bởi Yến quân không thể lập một nhánh thủy sư trong thời gian ngắn được.

Đồng thời, Yến quân sẽ có thể mất luôn cả cánh tả.

Như vậy sẽ trực tiếp ảnh hưởng tới toàn bộ chiến cuộc Thành quốc, quân cánh tả có kém, cũng là quân chính quy Yến quốc, về mặt chiến lực không thể so với Trấn Bắc Tĩnh Nam, nhưng đại quân đông chinh lập tức tổn thất mấy vạn, chiến đấu kế tiếp sao còn đánh?

- Hãm Trận doanh, lên thuyền!

Trong lúc này, tốp đò thứ hai đã qua, dưới mệnh lệnh của Lý Báo, Hãm Trận doanh đã bắt đầu lên thuyền.

Lục trấn của Trấn Bắc quân, đều có một Hãm Trận doanh, chính là tinh hoa một trấn, nhưng lúc ác chiến, Hãm Trận doanh tất đảm nhiệm mũi tiễn của toàn quân.

Trước mắt, Lý Báo cũng đập nồi dìm thuyền liều chết.

Nếu không thể công phá bờ bên kia, không bắt được Ngọc Bàn thành, mọi người chờ cùng đi thỉnh tội với Bệ hạ đi!

Bên kia, Đại hoàng tử cùng thân vệ đã cập bờ, mà Yến quân đóng giữ trước đó cũng đã khuếch trương ra một khu vực to lớn.

Đại hoàng tử vừa tới, Yến quân bên bờ đông lại có một làn sóng bổ sung, sĩ khí đại chấn, ngược lại, phản quân Thành quốc lập tức uể oải tới cực điểm.

Kỳ thực, thân là chủ tướng một quân, giáp trụ sáng rõ cũng tạo tác dụng rất lớn, chủ tướng là lá gan, là linh hồn một quân, trong chiến trận, tâm tình chập trờn, bàng hoàng mê man, nhưng nhìn thấy chủ tướng, thực sẽ có cảm giác xa quê nhìn thấy cha mẹ ruột.

Cho nên, trong thời đại vũ khí lạnh, giáp trụ sáng rõ của chủ tướng, hầu như là ước định bất thành văn.

Đương nhiên, ở Thịnh Lạc thành thì khác, các Ma vương vì an toàn cho Trịnh Phàm, cho nên cũng chỉ đành tiếc nuối từ bỏ đặc quyền làm náo động này của chủ tướng.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!