Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 589: KHUẤT THIÊN NAM

Phản quân trên bờ cũng thấy Đại hoàng tử, bất luận Đại hoàng tử hay thân binh doanh, đều quá mức sáng rõ.

Chủ tướng đối phương tự mình lên bờ, nhưng Hoàng đế Bệ hạ của bọn hắn lại không thấy bóng dáng đâu, thực sự khó so sánh.

- Yến quân nghe lệnh!

Đại hoàng tử giơ trường đao hét.

- Trước ép trăm bước!

Có thân vệ doanh bổ sung, Yến quân bắt đầu toàn lực tiến mạnh về phía trước, hơn nữa còn mạnh mẽ ngang ngược tiến lên!

Phản quân bên bờ còn đang chống cự, nhưng thế đỡ đã ngày càng yếu, nhân số bọn họ nhiều hơn Yến quân, nhưng sĩ khí lại không thể so sánh.

Một đường đẩy mạnh tới, phản quân Thành quốc bắt đầu có đào binh.

Hiện tượng này tựa như virus truyền nhiễm, trong lúc nhất thời, số lượng đào binh càng ngày càng nhiều.

Nếu giờ phản quân có viện binh, có lẽ còn có thể lần nữa ổn định cục diện, nhưng hiển nhiên, Ngọc Bàn thành đã không có binh mã tới tiếp viện rồi.

Đại hoàng tử hiểu rõ, nếu chủ lực dã nhân ở thượng du, như vậy nơi này tất sẽ trống vắng, chỉ cần hắn có thể kiên trì, liều giết qua, nhất định có thể kéo sập được đạo phòng tuyến này!

Vốn dĩ còn sợ thương vong, muốn dùng phương thức ổn thỏa nhất xâm chiếm Vọng Giang, nhưng giờ chỉ có thể liều chết rồi.

Cũng may, thành công.

Một phen chém giết, Đại hoàng tử rút mũi tên từ trên vai giáp ra, đồng thời đưa tay xoa máu tươi trên mặt.

Lúc này, Lý Báo tự mình dẫn Hãm Trận doanh lên bờ, một làn sóng quân lực gia nhập, triệt để xông phá một chút kiên trì cuối cùng của phản quân.

Từ tướng lĩnh tới sĩ tốt, phản quân chạy toán loạn.

Lý Báo một tay cầm đao, giết tới hưng phấn, có điều hắn vẫn nhớ chính sự, nhanh chóng tới bên cạnh Đại hoàng tử.

- Điện hạ, không sao chứ?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái, đưa tay chống vai Lý Báo:

- Tiếp tục tiến lên, bắt lấy Ngọc Bàn thành!

Phòng tuyến trên bờ đã bị phá, lúc này không phải là lúc chờ binh mã phía sau sang sông, mà nhất định phải thừa thắng xông lên đánh hạ Ngọc Bàn thành, nếu để thủy sư Sở quốc xuôi xuống, cắt đứt mặt sông nơi này.

Có Ngọc Bàn thành làm chỗ dựa, có thể hô ứng với quân cánh tả ở thượng du, mà thủy sư Sở quốc lại không thể không kiêng kỵ mà ngăn cách mặt sông, thậm chí, Đại hoàng tử có thể coi quân cánh tả làm nhân, đi vây dã nhân lại!

Thân là Hoàng tử Yến quốc, khí phách của hắn không thiếu!

- Tập kết binh mã, không đuổi tàn binh, theo bản soái tới thẳng Ngọc Bàn thành!

...

Trên sông nhỏ trong Ngọc Bàn thành, thuyền hoa vẫn nổi ở đó, có điều, hai bên bờ không ngừng xuất hiện sĩ tốt phản quân trốn về, thuyền hoa bắt đầu rung mái chèo, áp sát Ngọc Bàn thành.

Trên thuyền hoa, Bát Hoàng tử Sở quốc mới tiểu một lần.

Tạo Kiếm sư thở dài một hơi:

- Người Yến, xác thực hung hãn.

Đây không phải việc thừa nhận hay không, bởi nó đã sớm được chứng minh vô số lần.

Chỉ có điều lần này tự mắt nhìn thấy.

Bát Hoàng tử gật gù:

- Đúng vậy, cho nên Tứ ca mới quyết định liên thủ với dã nhân, nếu không đợi Yến quân chiếm toàn bộ Tam Tấn chi địa, lúc đó người Yến muốn đánh Càn quốc thì đánh Càn quốc, muốn công Sở quốc thì công Sở quốc. Dựa vào thiết kỵ của người Yến, lại được kỵ sĩ Tam Tấn chi địa bổ sung, Đại Sở ta, cũng chỉ có lực lượng chống đỡ mà không thể hoàn thủ rồi.

- Ta hiểu đạo lý này, nhưng sau lần này, giao tình giữa ta và Ngu Hóa Bình, xem như triệt để đứt gãy, ai.

Người đời đều hiểu, Kiếm Thánh Tấn quốc cùng Tạo Kiếm sư Sở quốc là hảo hữu chí giao.

Tạo Kiếm sư tặng Kiếm Thánh một thanh Long Uyên, Kiếm Thánh càng một câu nâng Tạo Kiếm sư lên hàng Tứ Đại kiếm khách.

- Cũng kỳ quái, Đại Hạ đã vong, không hiểu tên Kiếm Thánh này nghĩ thế nào mà còn nghĩ bản thân là Đại Hạ di dân mà không phải là người Tấn?!

- Một đời cầm kiếm, tất có chấp niệm. Ta lại cảm thấy, nếu có thể lựa chọn, tứ điện hạ cũng không muốn liên thủ với dã nhân.

- Dã nhân tính là cái gì, đơn giản chỉ là một đám chó hoang thông, đợi lần này vây chết người Yến ở Vọng Giang, tứ ca tranh thủ được cho Sở quốc một thời gian, ngày sau, địa giới Thành quốc tất quy về Đại Sở ta.

- Vị Dã Nhân vương kia cũng không phải người thường, nếu có thể, ta đã muốn giết hắn lúc hắn còn trên thuyền. Người Yến như hổ, vậy dã nhân chưa chắc không phải sói, điện hạ không được chủ quan.

- Ta hiểu ta hiểu, trận chiến này cùng với vị Dã Nhân vương này, ta tất sẽ nói với tứ ca.

- Vậy ta yên tâm rồi.

Nói xong, Tạo Kiếm sư hô với mấy người chèo thuyền:

- Nhanh một chút, không thấy người Yến đang đuổi tới sao!

- Đại sư, sợ sao?

Bát điện hạ có chút ngạc nhiên:

- Chẳng lẽ đúng như truyền thuyết nói, đại sư không biết võ công?

- Kiếm ở trong vỏ, mới là thanh kiếm đáng sợ nhất.

- Không hiểu.

- Bởi vì có thể dọa người.

- Há, có chút hiểu.

- Hiện tại hiểu hay không cũng không quan trọng.

- Hả?

- Bởi nếu Khuất Thiên Nam không xuất, chúng ta sẽ bị người Yến bắt sống.

...

Mấy ngàn Yến quân theo Đại hoàng tử cùng Lý Báo, trực tiếp đuổi theo bại binh nhằm phía Ngọc Bàn thành.

Một đợt công này, thuận thế đoạt thành gần như là chuyện định chắc!

Những Yến quân này đều đã uể oải, nhưng ý chí vẫn kiên định như cũ, qua sông chém giết vội vàng, không kịp đợi chiến mã tới, cho nên lúc này đều đi bộ, cầu nhanh chóng đánh hạ được Ngọc Bàn thành!

Nhưng mà, ngay khi nhìn thấy tường Ngọc Bàn thành, cửa thành bỗng mở tung, một đám giáp sĩ chỉnh tề mặc lam giáp từ trong ra, cuồn cuộn không ngừng.

Đao phủ binh, trường mâu binh, cung nỏ binh, trọng giáp tốt... Một hàng lại một hàng, ra khỏi thành lập tức sắp thành quân trận.

Cờ xí màu xanh, trên thêu Phượng Hoàng, giáp trụ cùng cờ sí đều chứng minh thân phận của bọn họ, Đại Sở Thanh Loan quân, tinh nhuệ trong tay đại tộc Khuất thị của Sở quốc.

Lúc này, một trung niên tướng lĩnh từ trong thành chậm rãi đi ra, trên vai có một đầu thanh điểu:

- Đại Sở Khuất Thiên Nam, cung kính chờ Yến quốc Đại hoàng tử đã lâu!

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!