Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 590: KHÔNG LÙI

Quân cánh tả ác chiến đã vào độ gay cấn, đánh trận như kéo co, một bước lỡ đà, tiếp đó đều là từng bước khó kéo, từng chút yếu thế không ngừng chồng chất lên, cuối cùng sẽ biến thành núi lớn đè chết người, không thể cứu vãn.

Đặng Cửu Như vẫn vung vẩy tướng kỳ, chiến sự tới đây kỳ thực có chỉ huy hay không cũng thế, toàn bộ doanh trại đã thành một mớ hỗn loạn, muốn chỉ huy cũng không chỉ huy được.

Điều lão Tướng quân có thê rlàm, cũng chỉ là vung vẩy cờ xí, để những sĩ tốt có thể thấy nó, tiếp tục có lòng tin chém giết.

Người làm tướng, kỳ thực đều không thích cục diện này, chiến sự hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát, lúc này tướng lãnh, có khác gì đám văn thần? Không phải đều là mặc cho số phận?

Thế công bên phía dã nhân như thủy triều, sức chiến đấu của họ quả thực làm cho Yến quân sửng sốt.

Không sợ chết điên cuồng vọt tới trước, vì để giành thời gian xé lỗ hổng, cung tiễn thủ phía sau không ngại bắn cả đồng đội phía trước.

Mà những dũng sĩ dã nhân bị bắn tên phía trước, không những không phẫn nộ, trái lại cười gằn chặt đứt mũi tên trên người, miệng ngậm máu tươi, tiếp tục chém giết.

Tinh thần có che trở họ, linh hồn sau khi chết có về biển sao hay không, kỳ thực bọn họ không quá lưu ý.

Mấy trăm năm qua, bọn họ chỉ có thể dựa vào giấc mộng kia mà chống đỡ lạnh lẽo của tuyết nguyên.

Mà hiện tại, người kia xuất hiện, chỉ dẫn phương hướng cho bọn họ. Cuộc đời bọn họ không chỉ còn là đêm tới ngẩng đầu nhìn sao, bọn họ giờ nhìn xuống thổ địa dưới chân, nhìn thấy hy vọng.

Vương đã nói, tương lai Thánh tộc không ở trên trời, mà là ở phía trước, ngay trước mắt chúng ta!

Vì tương lai...

Giết!

Giết!

Giết!

Dã Nhân vương trước giờ không thích tế tự trên tuyết nguyên, cũng chính là thứ gọi là Tinh thần tiếp dẫn sứ, cho nên hắn mới trực tiếp đề bạt Tang Hổ, một kẻ thích giết Tiếp Dẫn sứ đề bạt lên vị trí lãnh đạo Tiếp Dẫn sứ.

Bởi trong lòng Dã Nhân vương, hắn kỳ thực chính là Tinh thần.

Không phải nói hắn vĩ đại long lanh, mà là có ý, hào quang của hắn có thể khiến các dũng sĩ trên tuyết nguyên tin tưởng, thần phục, đồng ý vì hắn mà kính dâng, vì hắn mà hi sinh.

Trịnh Phàm từng cùng người mù phân tích về Dã Nhân vương, cuối cùng hai người thu được kết luận, hắn không chỉ nắm ánh mắt chiến lược cực mạnh, mà còn có mị lực khiến tộc nhân cuồng nhiệt phục tùng.

Những Hoàng đế của quốc gia khác đều tự xưng là Thiên tử, nhưng nói trắng ra, thiên tử chỉ là một xưng hô, một xưng hô chí cao vô thượng, so với nói là Thần chức, chẳng bằng nói là “Chức quan” chí cao liên hệ trực tiếp với tấm long ỷ kia, mà Dã Nhân vương trên tuyết nguyên, như đã phong thần.

Doanh trại vốn không kiên cố của Yến quân đã hoàn toàn bị phá, dã nhân bắt đầu điên cuồng đè ép quân trận.

Trong tình huống này, vũ dũng cá nhân càng lúc càng xám xịt.

Có những lúc, không phải ngươi không muốn không lui, mà là không thể không lui, phản ứng dây chuyền hiện, quân cánh tả không thể ngừng lại lui sau.

- Không thể lùi, các huynh đệ, không thể lùi, không thể lùi!!!

Đặng Cửu Như hô lớn.

Phía sau, là đại giang!

- Giết, giết về! Giết ra ngoài,chúng ta còn có thể đợi được viện binh, chúng ta còn có thể đợi được viện binh!

Tuy rằng lão tướng cũng rõ, viện binh ở ngay bên kia sông, nhưng vì thủy sư Sở quốc ngăn cách, một con sông như hóa thành hồng câu, không thể vượt qua.

Chém giết kéo dài rất lâu, điều khiến Đặng Cửu Như vui mừng là quân đội của hắn vẫn có thể ổn định trận tuyến, các huynh đệ huyết dũng phát huy bản tính Yến quân, vẫn chống được trong tập kích này.

Chí ít, nhìn thì thấy có thể chống được.

Nhưng vấn đề hiện tại, chỉ huy cùng Yến quân đã hoàn toàn bị quấy rầy, mà dã nhân vẫn có bố trí, sau hai canh giờ chém giết, tiền quân bắt đầu lần lượt lui, hậu quân bắt đầu thế chỗ, sức mạnh mới cũ luân phiên, đây cũng là nguyên nhân mà Đặng Cửu Như thấy bản thân như có thể chống được.

Trên đất đầy thi thể, hai bên đều có, có nhiều chỗ đã chất thành núi thây, thực sự là núi thây, máu chảy thành sông!

Một bóng dáng mặc da tuyết lang xuất hiện sau chiến trường, dã nhân triệt để sôi trào, dã nhân hậu quân vừa đổi lên chém giết càng dũng mãnh, mà Yến quân lại không thể thứ tự đổi luân phiên.

Diện tích chiến trường bị ép chỉ còn như vậy, Yến quân phía sau không được phép lên, Yến quân phía trước sức cùng lực kiệt cũng không thể xuống nghỉ, sĩ tốt có anh dũng không sợ chết, nhưng chung quy vẫn là người.

Đối mặt với thế tiến công lần thứ hai của dã nhân, Yến quân bắt đầu tháo chạy quy mô lớn, tiền quân lui sau đè ép đồng đội không thể không lui sau.

Vào lúc này, dù chủ tướng có lòng dạ độc ác, hạ lệnh chém giết sĩ tốt tháo chạy cũng không làm nên chuyện gì, bởi đại quân tháo chạy đã hình thành, tựa như bóng đêm tới, trừ bỏ chờ đợi hừng đông, căn bản không thể làm gì được.

Đặng Cửu Như mới thở nhẹ một hơi, lập tức đã nhìn thấy sĩ tốt Yến quân không ngừng bị đẩy xuống nước, những sĩ tốt kia còn đang mặc giáp trụ, đừng nói Yến quân ít người biết bơi, coi như có bơi tốt, mặc giáp trụ trên người cũng chỉ có nước chết đuối.

Đặng Cửu Như há hốc miệng, hai môi đã bị cắt tới bật máu, ánh mắt cũng trở nên mờ mịt.

Thế công của dã nhân vẫn đang kéo dài, thậm chí ngày càng thêm mãnh liệt, thế vỡ của Yến quân càng lúc càng nhanh.

Dần dần, bắt đầu có sĩ tốt xoay người chạy tới sông, đã có người bắt đầu cởi giáp hòng bơi qua sông, sĩ khí cũng vì vậy mà trực tiếp hủy.

Chạy trốn, bọn hắn tình nguyện hy vọng vào vận khí trên sông, cũng không muốn quay đầu chém giết với dã nhân.

Một đám lại một đám, hoặc chủ động, hoặc bị xua xuống sông, trong lúc nhất thời, mặt sông đầy quân yến, rất nhiều đầu người, rất nhiều cánh tay, chỉ một lúc, mặt sông đã lít nha lít nhít thi thể.

Trên chiến thuyền Sở quốc, đám Sở quân cầm cung nỏ, vừa cười to vừa bắt giết sĩ tốt trên sông, đối với bọn họ mà nói, việc này như không phải đánh trận, mà là đang hưởng thụ.

Hắc Long kỳ từng khiến cả phương đông run rẩy.

Mà hiện tại, chỉ là một đám đồ chơi đáng buồn cười, là một đám lợn rơi xuống nước.

Sở quân trên chiến thuyền bắt đầu hát dân ca Sở địa, cảnh tượng như thế khiến bọn hắn không kìm được mà nhảy nhót, phối hợp với tiếng thảm thiết của Yến quân trên sông, quả thực khiến người nghe tê dại.

Ha ha, người Yến, chỉ đến thế mà thôi!

Đặng Cửu Như há to miệng, hắn muốn thử hô to, nhưng cổ họng hắn đã khàn khàn, trong cổ đầy mùi máu tanh.

Hắn có chút không dám tin, những thi thể trên mặt sông, là Yến binh, là binh sĩ Đại Yến, hắn mang theo bọn họ sang sông, nhưng hắn, lại đã không thể mang theo bọn họ về rồi.

Đây không phải thật, đây không phải thật, trăm năm qua, người Yến chưa từng thảm bại như thế!

Không, thậm chí là mấy trăm năm qua, coi như chiến bại, người Yến cũng ngửa mặt nhìn trước, muốn chết, cũng phải là chém giết mà chết, chứ không phải đào vong mà chết?

Nhưng lần này, tình cảnh này lại xuất hiện trong tay hắn!

Đặng Cửu Như tràn đầy nước mắt, nhục nhã, bi phẫn, mê man... Lão tướng như nhập ma.

Mấy trăm năm qua, kiêu ngạo từ trong xương của người Yến, lại bị lão ném mất.

Là hắn sai, là hắn bất lực, hắn không thể tha thứ!

Gia tộc truyền thừa, triều chính tranh đấu... So với cảnh tượng trước mắt, quả thực là trò cười!

- Tướng quân, chúng ta hộ tống Tướng quân phá vòng vây!

Thân binh Đặng gia, cũng chính là gia đinh Đặng gia tụ tập bên người Đặng Cửu Như, phía sau là Vọng Giang, không qua được. Thực sự không qua được, cho nên giờ bọn họ muốn liều mạng, hộ tống Đặng Cửu Như giết ra ngoài, dù trong lúc nhất thời không thể qua sông, nhưng chỉ cần lao ra, trốn đi, cuối cùng cũng sẽ có cơ hội chạy trốn!

Đặng Cửu Như đẩy tên gia đinh trung thành ra.

Lúc này, vì không có tóc, cũng không có râu, cho nên không có cảnh tóc tai bù xù chật vật, nhưng cuồng loạn trong mắt đã rõ rõ ràng ràng.

- Ta là chủ tướng tả quân, ta không lùi!!!

Đặng Cửu Như tiếp tục giơ chiến kỳ.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!