Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 591: CÓ ĐẠI HOÀNG TỬ CHÙI MÔNG

- Ta là người Đặng gia, ta không lùi!!!

Chiến kỳ tiếp tục vung vẩy.

- Ta là quốc trượng đương triều, ta không lùi!!!

Dã nhân bắt đầu giết tới, đám gia đinh Đặng gia bắt đầu chém giết với dã nhân bên ngoài.

Lão Tướng quân đã già, võ giả đã già, khí huyết suy yếu, cho dù lúc trẻ hắn cũng là hảo thủ trong quân, nhưng đến cái tuổi này, khí huyết đã khó điều động để chém giết rồi.

Đặng Cửu Như chống chiến kỳ, ánh mắt nhìn về trước, gia đinh Đặng gia không ngừng ngã xuống.

Mà lúc này, tuổi già lại thành việc mà Đặng Cửu Như hận nhất.

Chủ tướng một quân, không cần phải dũng mãnh như Điền Vô Kính, dù như Trấn Bắc hầu, cũng vẫn có thể cười nói chỉ huy đại quân công thành rút trại.

Nhưng Đặng Cửu Như lại hy vọng bản thân có thể trẻ hơn một chút, nếu hắn còn trẻ, khí huyết chưa suy yếu đến thế, hắn lại có thể chém giết mấy tên dã nhân làm đệm lưng!

“Vèo!”

Một mũi tên bắn tới, trúng lồng ngực Đặng Cửu Như, Đặng Cửu Như chống trướng kỳ quỵ xuống, tay phải cầm cột cờ, tay trái nắm mũi tên đang cắm vào ngực, miệng không ngừng trào máu tươi.

Một hắc ảnh lao tới, nháy mắt giết mấy tên gia đinh Đặng gia, xuất hiện trước mặt Đặng Cửu Như, chính là chủ tướng thân quân của Dã Nhân vương, Tang Hổ.

Trên người Tang Hổ đã đầy vết thương, có chỗ sâu thấy tận xương, nhưng hắn cười, thắng cục, đã định!

Hắn đoạt trước một bước, đi tới trước mặt chủ tướng Yến quân, tựa như một tế tự, miệng ngâm tụng:

- Tinh thần tại thượng, nếu ngươi đồng ý quy hàng, ban cho ngươi ánh sáng ấm áp.

Đây là chiêu hàng, cao cao tại thượng chiêu hàng, thể hiện tư thái chiến thắng một cách nhuần nhuyễn.

Nhưng so với nói là chiêu hàng, chẳng bằng nói là thừa cơ hội này, thỏa mãn tinh thần của bản thân.

Xem đi, tướng lĩnh Yến quân cao cao tại thượng, quỳ sát dưới chân ta, cầu khẩn ta thương hại, cầu xin ta khoan dung!

Đặng Cửu Như nhếch môi, dùng hết khí lực toàn thân:

- Sẽ có một ngày, thiết kỵ Đại Yến ta, đạp ngang tuyết nguyên...

Ánh mắt Tang Hổ trầm xuống.

- Dã nhân, tất diệt tộc!

Ba chữ cuối cùng, Đặng Cửu Như như gào ra.

Cùng lúc đó, không chờ Tang Hổ xuất thủ, Đặng Cửu Như trực tiếp nắm mũi tên, ấn sâu vào trong cơ thể.

“Phốc!”

Tang Hổ mới nâng chưởng lên, còn chưa kịp hạ xuống, lão tướng trước mặt đã tự vẫn.

Dù chết rồi, thi thể vẫn dựa vào tướng kỳ không đổ.

- Ha ha.

“Ầm!”

Tang Hổ một cước đạp lăn thi thể lão tướng.

Hắn ngồi xổm xuống, ghé miệng tới bên tai thi thể, nhẹ giọng nói:

- Trên tuyết nguyên, chỉ có bộ tộc bị diệt tộc, trong lúc tuyệt vọng nhất, nói ra nguyền rủa tráng xám vô dụng.

Nói xong, tựa như còn chưa đã, lại bổ sung:

- Thánh tộc, tất hưng thịnh.

Trước mắt, tiếng Sở ca phiêu lãng trên sông.

Mặt sông, thi thể Yến quân xuôi dòng chảy xuống.

...

Quân trận Thanh Loan quân cực kỳ chỉnh tề, Đại Sở phát triển bộ binh hạng nặng, thứ nhất là vì thiếu ngựa, mà chủ yếu, là do đối thủ là then chốt phát triển lực lượng.

Yến quốc đối mặt Man tộc, cho nên phải phát triển thiết kỵ mới có thể chống lại.

Mà người Sở đối mặt với sơn ác thủy gian, chém giết với người Tang, tuy nói thời đại huy hoàng của người Tang đã sớm qua, nhưng sự phản kháng của họ vẫn còn tiếp diễn, sơn hà hiểm ác, kỵ binh khó phát huy tác dụng, cho nên Sở quốc càng đề cao phát triển trọng trang bộ binh cùng với thủy sư.

Trước mắt, mấy ngàn Yến quân vừa giết qua sông, cơ bản đều không có chiễn mã, Đại hoàng tử dẫn quân đi hiểm, bản thân hẳn thành công, nhưng không ngờ tới, trong Ngọc Bàn thành lại có một nhánh tinh nhuệ của Sở quốc.

Nghĩ như vậy, tân triều của Tư Đồ Nghị chẳng khác nào ống nhỏ, bị các thế lực khắp nơi dùng hết liền vứt, không chút thương tiếc.

- Khuất mỗ có bày rượu nhạt trong thành, kính xin Đại hoàng tử nể mặt.

Sở quốc là quý tộc liên hợp chấp chính, các đại quý tộc đều có đất phong, cực kỳ chú trọng huyết thống truyền thừa.

Diêu Tử Chiêm lúc còn trẻ từng nói: Càn trọng lễ rườm rà, mà Sở trọng lợi phục cổ.

Ý chính là người Càn truy cầu lễ nghi, làm sao cho rườm rà, làm sao cho hình thức hóa, phức tạp hóa.

Mà người Sở lại không ngừng truy cầu truyền thống tổ tiên, hết thảy đều muốn áp sát tổ tiên, điểm rõ ràng nhất, chính là ở Sở quốc vẫn có nghề nghiệp Vu Y cổ xưa, trong hoàng cung Sở quốc cũng có Vu Y giám, chuyên môn tìm kiếm thủ đoạn chưa bệnh của thượng cổ tiên hiền.

Đồng thời, Sở quốc còn có một đặc điểm, chính là trong quốc nội mà có phản loạn, hoặc là tranh đấu, như vậy sĩ tốt có thể chết, nhưng tướng lĩnh quý tộc song phương bị bắt làm tù binh hoặc là đầu hàng, nhất định phải dùng lễ để đãi, đồng thời còn phải đưa trả lại, nhiều nhất là đòi chút tiền chuộc.

Cho nên, giờ Khuất Thiên Nam mời Đại hoàng tử vào thành, nói là rượu nhạt, kỳ thực cũng không phải lời nói dối.

Đại hoàng tử nắm đao trong tay, cười cợt:

- Sử sách có ghi, Cơ gia có Hoàng đế chết trận, lại không có tử tôn đi theo địch trên chiến trường!

Khuất Thiên Nam sửng sốt một chút, lại lập tức gật đầu.

Văn hóa hai bên không giống nhau, cho nên tư duy cũng khác nhau, theo Khuất Thiên Nam, Hoàng tử Yến quốc không quý trọng huyết thống cao quý của bản thân, vậy thực sự có chút quá tự “tiện” rồi.

Khuất Thiên Nam vung tay về trước, Thanh Loan quân bắt đầu lên.

Lý Báo hít một hơi thật sâu:

- Trấn Bắc quân ở đâu!

“Hổ!”

“Hổ!”

“Hổ!”

Hết thảy sĩ tốt Yến quân nắm chặt mã tấu, cung tiễn thủ lần nữa giương cung lắp tên.

Lý Báo quay đầu nhìn về phía Đại hoàng tử:

- Xin điện hạ lui lại, chúng ta thay điện hạ đoạn hậu.

- Ngươi không nghe thấy ý lời ta vừa nói?

- Chết, rất dễ dàng, sống mới càng khó. Chiến hậu cần có người gánh trách, đối mặt Bệ hạ, đối mặt nộ hỏa của nhân dân, kính xin điện hạ sống tiếp, đi gánh trách nhiệm này. Trên chiến trường, không được lề mề. Hơn nữa, đầu của ngài quý hơn, mạt tướng không muốn người Sở treo đầu ngài trên cột cờ, diễu võ giương oai.

Lời, nói rất trắng.

Từ khi Thanh Loan quân xuất hiện, bọn họ đã tuyên cáo thất bại.

Chiến dịch đông chinh Vọng Giang, lấy tổn thất nặng nề mà kết thúc.

Trước mắt, chết trận mới là quy tụ, bởi trăm năm qua, người Yến chưa từng có thất bại này, đặc biệt là theo Trấn Bắc Tĩnh Nam liên tiếp đại thắng, khiến tâm khí người Yến lập tức dâng cao, từ triều đình tới quân đội thậm chí cả dân gian, tựa như cũng nhìn thấy Hắc Long kỳ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đây mới là tư thái nên có của Đại Yến.

- Điện hạ, tính tình của Lý Phú Thắng kia thế nào, ngài cũng hiểu rõ, nếu để hắn đi thu thập tàn cục, chẳng may hắn lại phát bệnh, hắn dám đồ sát cả Dĩnh Đô. Còn nếu ngài trở về, thu chỉnh binh mã, chúng ta không qua được sông này, nhưng cũng không để người Sở cùng dã nhân dễ dàng đánh tới.

Cơ mặt Đại hoàng tử có chút co giật, Lý Báo nói ra suy nghĩ trong lòng hắn, thân là Hoàng tử, hơn nữa còn là Hoàng tử được Yến Hoàng bồi dưỡng lĩnh binh, gặp chiến bại này, hắn cũng không có dũng khí đi đối mặt với chỉ trích.

Bất luận có bao nhiêu lý do, tướng bên thua, chính là vô năng!

- Thân vệ doanh, hộ tống điện hạ qua sông!

Lý Báo lệnh cho thân vệ doanh, lập tức, hắn không chút ẩn giấu, hét lớn:

- Hết thảy Trấn Bắc quân, theo ta đoạn hậu cho điện hạ, Yến quân ta chỉ cần chết trận làm anh hùng, Đại hoàng tử sống tiếp chùi đít!

- Ha ha ha ha!

- Ha ha ha ha!

Toàn quân cười vang, không chút thê lương của đoạn hậu nên có, có, chỉ có hào phóng.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!