Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 592: CHUẨN BỊ CHIẾN

Đại hoàng tử cắn môi tới bật máu, thời khắc này hắn nghĩ tới Điền Vô Kính, lúc người đàn ông kia tự diệt cả nhà, phải chăng cũng giống hắn hiện tại, đã quyết định đi ứng đối với sử sách cùng thiên hạ chê trách?

Nhưng bất luận thế nào, hắn là chủ soái, Lý Báo nói đúng, chết, rất dễ, Hoàng tử chết trận cũng sẽ rất bi tráng, chí ít có thể lấy được chút nước mắt của phụ hoàng.

Người chết trận, dù có sai lầm lớn hơn nữa, cũng sẽ không bị truy cứu, người đời đều khoan dung với người chết.

Nhưng bờ sông bên kia, còn có đại quân đang đợi hắn, đợi hắn chỉnh cục diện, bằng một một khi để vỡ trận...

Không cần thân vệ hộ tống, Đại hoàng tử tự mình chạy băng băng trở về, trở về, trở về...

Mà sau lưng Đại hoàng tử, Lý Báo đối diện Thanh Loan quân không ngừng áp sát, giơ đao:

- Hãm Trận chi chí!

Mấy ngàn Trấn Bắc quân cùng kêu hô:

- Chắc chắn phải chết!

...

Thuyền hoa đi tới đập nước trước cửa thành, thiếu niên có chút thổn thức cảm khái:

- Nhớ không lầm, trung quân của đối phương là Trấn Bắc quân chứ?

Tạo Kiếm sư gật gù:

- Là thanh đao sắc mà người Yến nhờ Man tộc mài.

- Ai, đáng tiếc lẩn này người Yến chỉ tổn thại tả quân, nếu tổn hại cả Trấn Bắc quân, mới là tốt nhất.

Tinh nhuệ như thế, nếu là của nước khác, đương nhiên là chết càng nhiều càng tốt.

Tạo Kiếm sư không khách khí nói:

- Nếu là Trấn Bắc quân, chúng ta dám thả bọn hắn qua sông như tả quân kia sao?

- Cũng đúng, có điều Đại Sở ta phải thừa cơ hội này, mua ngựa của dã nhân, thành lập kỵ binh, có người nói rất tốn tiền?

- Tương đối tốn tiền.

- Ngài cực khổ một chút, tạo một ít kiếm, bán ra ngoài.

- Tạo nhiều, sẽ không đáng giá.

- Ai nha, chà chà.

Thiếu niên đi tới bên thuyền, rất không hình tượng cởi dây lưng, đem vật kia chĩa xuống sông, lúc trước tiểu một lần, người Yến qua bờ, lại bị sợ vãi tè một lần, hiện tại, là lần thứ ba.

Lúc này, thi thể Yến quân từ thượng du trôi xuống, một phần đã tới nhánh sông này, nước sông cũng bắt đầu ửng hồng.

Thiếu niên không có vui vẻ vì thành công, nhìn thi thể trên mặt sông, tựa như hứng thú vui vẻ đi tiểu, cũng trở nên đần độn vô vị.

...

Một bên khác, nếu không có việc gì ngoài ý muốn, Lý Báo suất quân thành công ngăn Thanh Loan quân, Đại hoàng tử có thể sang sông về lại bờ tây.

Trước đó, Thanh Loan quân vẫn giấu ở trong thành, cho nên không thể sớm bọc đánh, sợ bị phát hiện, không thể bố trí thiên la địa võng.

Quan trọng nhất là, mấy ngàn Trấn Bắc quân này đều có Chiến ý cực cường hãn.

Người Tang, thường thường đều hung hãn không sợ chết, Thanh Loan quân quanh năm tác chiến với người Tang, cho nên đã sớm quen thuộc.

Nhưng đám Yến quân trước mắt này, không chỉ hung hãn không sợ chết, hơn nữa còn có kinh nghiệm cùng kỹ xảo chém giết, hoàn toàn không phải người Tang có thể so sánh.

Trấn Bắc quân xuống ngựa bộ chiến, lúc vừa bắt đầu chiến tới, Thanh Loan quân lấy bộ binh làm chủ cũng giết khó hòa, nếu không phải Thanh Loan quân chiếm ưu thế nhân số, cuối cùng ai có thể gặm ai, cũng khó mà nói.

Đại hoàng tử vượt sông trở về, quỳ sát trên sườn đất bên bờ sông, nhìn về thi thể Yến quân từ thượng du trôi xuống, Lý Phú Thắng trở về, sau khi nhận lệnh thu chỉnh binh mã lùi ba mươi dặm của Đại hoàng tử lại rời đi.

Đại hoàng tử tiếp tục quỳ tới đêm, mãi tới khi một phần chiến thuyền Sở quốc từ thượng du xuống, đều không thấy bóng dáng Lý Báo trở về.

Rốt cục, hắn chậm rãi đứng lên.

Hắn, cần sống sót.

Hắn sắp trở thành tội nhân Yến quốc, trở thành sỉ nhục Cơ gia.

Tiếng dân về Điền Vô Kính vẫn không được tốt, nhưng chỉ là tiếng dân, người Yến trọng quân công, đối với bản lĩnh của Điền Vô Kính, đều rất tin phục.

Coi như trong triều có không ít người có cảm quan cực kém với Điền Vô Kính, nhưng cũng không có mấy người bỏ đá xuống giếng, dù là lúc Điền Vô Kính tự bế ở Lịch Thiên thành, bách quan trên triều càng nhiều là muốn che lấp giữ gìn.

Không gì khác, Điền Vô Kính biết đánh nhau, có một tôn Quân thần như vậy ở trong quốc gia, mọi người luôn có một cảm giác an toàn.

Mà hiện tại, hắn thân là Hoàng tử, thất bại, không có quân công không có thắng lợi làm cơ sở, cái gọi là Hoàng tử, nháy mắt trở nên không đáng một đồng, thậm chí sẽ còn trở thành nguyên do của một tội.

Hắn mang theo tín nhiệm của phụ hoàng, làm thống soái xuất chinh, sẽ bị sử sách ghi lại: Sủng tín kỳ tử, đem binh làm đùa, cuối ủ đại sai.

...

Mấy ngày sau, Kim Thuật Khả tiều tùy không gì sánh được quỳ trước mặt Trịnh Phàm, báo cáo tình huống Vọng Giang.

Trịnh Phàm ngồi trên thủ tọa, các Ma vương ngồi dưới.

Trịnh Phàm lại một lần nữa thắng cược, hắn đã đoán đúng Dã Nhân vương sẽ đem tới kinh hỷ, Dã Nhân vương cũng không phụ chờ mong của hắn.

Trận chiến Vọng Giang, cánh tả Yến quốc gần như trầm xuồng, Vọng Giang nổi đầy thi thể Yến quân.

Một hồi đại bại đột nhiên tới.

Chỉ là, trên mặt Trịnh Phàm không có bất luận vẻ hả hê “Nhìn xa trông rộng”, trái lại mệt mỏi xoa xoa mi tâm, chậm rãi nói:

- Theo lý mà nói, nghe được tin này, ta hẳn nên cao hứng mới phải. Nhưng sao ta lại cảm thấy có chút bi thương?

...

Trịnh Phàm xoa xoa mi tâm, liếc mắt nhìn Kim Thuật Khả đang uể oải quỳ ở dưới.

Nói thật, có thể kịp thời đem tình huống tiền tuyến truyền trở về đã là công lớn.

Tên Man binh này, đúng thực đã mang lại kinh hỉ không nhỏ cho hắn.

Sớm biết tình huống tiền tuyến, rất quan trọng để bọn hắn phản ứng.

- Xuống nghỉ ngơi đi, tính ngươi một công.

- Nguyện vì Tướng quân mà chết!

Kim Thuật Khả lập tức dập đầu một cái, tùy tiện nói:

- Mạt tướng xin cáo lui.

Hắn thực sự mệt mỏi, mệt tới muốn về nằm ngủ luôn.

Đợi Kim Thuật Khả rời đi, ánh mắt Trịnh Phàm đưa qua nhìn các Ma vương:

- A Trình, chúng ta có thể xuất bao nhiêu binh?

- Một vạn.

Lương Trình trực tiếp đưa đáp án.

Vị trí Thịnh Lạc thành quá mức hiểm yếu, rất dễ tạo thành phản ứng dây chuyền, khi ngươi đang tỏa sáng, tự nhiên sẽ không ai dám lỗ mãng, nhưng chỉ cần thất bại một lần, người có tâm tư sẽ nổi sóng mà lên.

Tựa như thời Tần Thủy Hoàng, lúc hắn còn sống, anh hùng hào kiệt đều ngoan ngoãn làm thuận dân, nhưng hắn vừa băng hà, thiên hạ liền đại loạn.

Tấn địa trước mắt cũng như vậy, người Yến còn chưa thể tiêu hóa hết khối cương vực mới này, cho nên, tầm quan trọng của quê nhà càng thêm quan trọng, trời mới biết một khi ngươi xuất hết binh ra ngoài, những khu vực phụ cận có đột nhiên xuất hiện quân khởi nghĩa hay không?

- Một vạn.

Trịnh Phàm cảm thấy có chút ít.

Ngày thường hắn vẫn đau đầu vì quân tiêu dùng lớn, nhưng tới lúc cần binh, lại vẫn cảm thấy binh mã không đủ.

- Người mù, trưng tập năm ngàn dân phu đi.

...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!