Năm ngàn dân phu dùng để lo liệu hậu cần, có điều xuất chinh ra ngoài, Trịnh Phàm cũng không định dùng lương thực của bản thân, thứ nhất là không tiện tiếp tế, thứ hai, lần này hắn đi giải vây cho Thành quốc, đương nhiên phải để Thành quốc tận tình địa chủ?
Năm ngàn dân phu này, cơ bản là để chăm sóc chiến mã, tu bổ quân giới, kiến tạo doanh trại, lúc cần thiết còn cần hỗ trợ chế tạo dụng cụ công thành.
Rất nhiều quân đội khác, chính quân cùng phụ quân không thể tách ra được, nhưng ở Thịnh Lạc thành, bởi chú ý chính sách tinh binh, cho nên tạm thời còn không tồn tại phụ binh.
- Vâng, chủ thượng.
Người mù trực tiếp đáp lại.
Nếu muốn đánh trận, nhà xưởng, thương lộ... Chờ đánh xong lại nói.
- Tam Nhi, ngươi mang theo người của ngươi, đi trước tới Thành quốc, sớm thăm dò tình huống cụ thể.
- Thuộc hạ tuân lệnh.
- Tứ Nương, việc quân nhu, ngươi hiệu chỉnh một hồi.
- Vâng, nô gia biết.
Trịnh Phàm ngồi thẳng ngươi, nghiêm mặt nói:
- Vẫn quy củ cũ, người mù cùng Tứ Nương giữ nhà, những người còn lại, theo ta xuất chinh.
- Thuộc hạ tuân lệnh!
- Thuộc hạ tuân lệnh!
Hội nghị kết thúc, các Ma vương tự mình đi làm việc.
Trịnh Phàm chuẩn bị luyện đao, thực đúng kiểu “Lâm trận mài đao”.
Một hồi sau, Tiếu Nhất Ba chạy tới, bẩm báo:
- Chủ nhân, vị Tiêu đại nhân của Mật Điệp tư kia lại tới nữa rồi.
- Lại tới nữa rồi?
Trịnh Phàm thu đao, bản năng có chút không vui.
Dù là ai bị cơ quan đặc biệt này tìm tới cửa, đều không thể cao hứng nổi, trừ phi vị kia là lão bà ngươi.
Tiêu đại nhân tên đầy đủ là Tiêu Lượng, xuất thân từ Mật Điệp tư, sau khi Đỗ Quyên chết, Mật Điệp tư ở Tấn địa chia thành hai bộ phận, một lấy Lịch Thiên thành làm chủ, một lấy Khúc Hạ thành làm chủ.
Mà Tiêu Lương, chính là người cầm lái Mật Điệp tư ở Khúc Hạ thành.
Đây là lần thứ ba Tiêu Lượng tới rồi, lần đầu là người mù tiếp, Trịnh Phàm mượn cớ không có mặt, lần thứ hai là Trịnh Phàm tiếp.
Đây là lần thứ ba.
Mục đích của người này là gì, Trịnh Phàm hiểu rõ, không phải đối phương nhiệt tình với hắn, hay đặc biệt chạy tới ăn cơm chùa.
Quan hệ giữa Mật Điệp tư cùng quân đội nhìn thì như bổ trợ lẫn nhau, nhưng thực tế lại là hai bộ ngành khác biệt, bề ngoài có thể hòa hòa khí khí, nhưng thực sự có việc, hoàn toàn có thể mặc xác nhau.
Quan trọng nhất là, Yến Hoàng đại khí, không hứng thú thực hiện đặc vụ chính trị, cho nên Mật Điệp tư ở Yến quốc không thể được như Ngân Giáp vệ ở Càn quốc.
Chỉ là, ngay cả triều đình cũng ngầm thừa nhận Tĩnh Nam hầu phu nhân cùng hậu đại qua đời, Tiêu Lượng này chạy tới, chính là vì tiểu Thiên Thiên.
Cái tên này, muốn làm xiếc đi trên dây.
Mà Trịnh Tướng quân, kẻ từng làm vương giả đi trên dây thép, kỳ thực rất hiểu suy nghĩ “Cầu phú quý trong nguy hiểm” của Tiêu Lượng.
Sau lưng hắn, khẳng định không có ý chỉ từ Yến Hoàng, còn việc có bóng dáng những người khác không, Trịnh Phàm không biết, nhưng con hàng này hết lần này tới lần khác tới đây, thực sự đúng là cho chút thể diện mà không cần.
Tiền thính, Trịnh Phàm nhìn thấy Tiêu Lượng.
Mặt của Tiêu Lượng rất trắng, tướng mạo của người Yến phổ biến là thô lỗ, con hàng này có thể được tính là “Tiểu bạch kiểm” trong Yến quốc, có điều thực sự xứng đôi với nghề nghiệp.
- Trịnh Tướng quân, tại hạ lại tới quấy rầy.
Tiêu Lượng đứng dậy chắp tay với Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm gật gù, cũng không nhiệt tình đáp lại, chuyển ghế ngồi xuống, tự có thị nữ dâng trà.
- Không biết Tiêu chưởng đà lần thứ ba quang lâm Thịnh Lạc thành, là có chuyện gì?
- Trịnh Tướng quân, người quanh minh không nói tiếng lóng, đây là lần thứ ba Tiêu mỗ tới địa giới của Trịnh Tướng quân, hẳn là, Trịnh Tướng quân cũng rõ mục đích của Tiêu mỗ. Tiêu mỗ muốn nhìn một người, chỉ cần liếc mắt một cái là được, kính xin Trịnh Tướng quân dàn xếp. Ngày sau, nếu Trịnh Tướng quân có việc cần, Mật Điệp tư ở Khúc Hạ thành toàn nghe Trịnh Tướng quân ý.
Kỳ thực, lần đầu Tiêu Lượng tới, bị người mù chơi thái cực, xoay tới ngây ngất mà về.
Lần thứ hai tới, bị Trịnh Tướng quân nhìn mèo vẽ hổ, lại xoay xoay thái cực, trắng tay mà về.
Đây là lần thứ ba, quá tam ba bận, Tiêu Lượng cảm thấy vẫn nên nói trắng thì tốt hơn, tuy rằng mọi người đều không có đường lui, nhưng hắn không muốn bị đối phương xoay mòng mòng nữa.
- Tiêu chưởng đà nói giỡn, ngài muốn gặp ai, các cô nương trong phố đèn đỏ Thịnh Lạc thành tùy ý ngài chọn, Trịnh mỗ bất tài, nhưng chút việc này vẫn làm chủ được.
- Tội gì Trịnh Tướng quân cứ phải làm khó dễ ta? Tiêu mỗ đa tới lần thứ ba rồi.
- Ngài cũng biết là đã tới lần thứ ba, vậy ai mới đang làm khó dễ ai vậy?
- Trịnh Tướng quân, đây là tật xấu của Tiêu mỗ, Tiêu mỗ...
Trịnh Phàm lập tức đứng dậy, rời ghế dựa, quỳ xuống:
- Mạt tướng Trịnh Phàm cung nghênh thánh chỉ, Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Tiêu Lượng: “...”
Trịnh Phàm ngẩng đầu, nhìn Tiêu Lượng, hơi nghi hoặc hỏi:
- Tiêu chưởng đà, Thánh chỉ đâu?
- Mỗ, mỗ không có thánh chỉ.
- Không có thánh chỉ?
Trịnh Phàm đứng dậy, nụ cười trên mặt dần hóa lạnh lẽo:
- Vậy thì kỳ quái, không có thánh chỉ, ngài tới làm gì?
- Trịnh Tướng quân, có một số việc, có thể viết thánh chỉ sao?
- Trịnh mỗ là võ tướng, không biết lắt léo trong này, đánh trận xem quân lệnh, ngày thường nghe thánh chỉ.
Tiêu Lượng không nhịn được, nói thẳng:
- Trịnh Tướng quân, ngươi chớ coi người trong thiên hạ đều là kẻ ngu, Tĩnh Nam hầu chi tử ở chỗ ngươi, ngươi thực sự cho rằng có thể giấu được tất cả mọi người?
- Chuyện cười, Tĩnh Nam hầu phu nhân cùng dòng dõi lên Thiên Hổ sơn cầu phúc cho Hầu gia, trên đường ốm chết, Bệ hạ cùng triều đình đều phái người tới an ủi, sao có chuyện như Tiêu chưởng đà nói? Tiêu đại nhân, ngài có ý gì?
- Tiêu mỗ có ý gì? Nên hỏi Trịnh Tướng quân ngươi có ý gì mới phải!
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, lần nữa ngồi lại trên ghế, nâng chung trà:
- Xin thứ cho Trịnh mỗ bận rộn quân vụ.
- Trịnh Phàm!
Tiêu Lượng trực tiếp hét lên:
- Nơi này, là thiên hạ Đại Yến!
- Trịnh mỗ không dám nói đâu xa, nhưng tự nhận là trung lương Đại Yến, không thẹn với lương tâm. Chỉ là quân vụ bận rộn, Trịnh mỗ còn nhiều chuyện phải làm.
- Quân vụ bận rộn? Trịnh Tướng quân, ngươi cho Tiêu mỗ là người dễ lừa gạt vậy sao? Hôm nay, ngươi cho Tiêu mỗ gặp thì Tiêu mỗ gặp, không cho Tiêu mỗ gặp, Tiêu mỗ cũng phải gặp. Nếu Trịnh Tướng quân có gan, có thể trói Tiêu mỗ lại, để người đời nhìn xem, Trịnh Tướng quân ngươi uy phong tới nhường nào!
- Tiêu chưởng đà, ngươi biết không, dù là Ngụy công công tự mình tới đây, hắn cũng sẽ không dám nói chuyện như ngài, Hầu gia ta tự giam mình trong phủ, nhưng ngươi thực cho rằng, Hầu gia ta không thể ra ngoài?
- Tiêu mỗ làm nhiệm vụ.
- Làm cái rắm.
Trịnh Phàm trực tiếp mắng:
- Tiểu tử ngươi muốn lập công tới điên rồi sao, cái hố này, ngươi cho rằng ngươi có thể nhảy?
- Trịnh Tướng quân, giờ khác trước.
- Đúng, giờ khác trước.
Trịnh Phàm gật gù, ném chén trà xuống đất.
Trước đó kỳ thực không an bài ám hiệu, nhưng Trịnh Phàm cảm thấy, đập chén trà, người bên ngoài nhất định sẽ nghe được động tĩnh.
Đúng như dự đoán, A Minh cùng một đám giáp sĩ vọt vào.
Tiêu Lượng hơi kinh ngạc nhìn bốn phía, hắn không thể tin được, Trịnh Phàm lại thực sự dám động thủ với hắn.
Trịnh Phàm chỉ Tiêu Lượng:
- Bắt, treo cửa thành ba ngày.
Ánh mắt A Minh ngưng lại, nói:
- Bắt.
Giáp sĩ tiến lên, Tiêu Lượng do dự một chút, không phản kháng, chỉ treo ba ngày chứ cũng không phải muốn giết hắn, hắn rõ ràng, nếu giờ hắn phản kháng, hắn tuyệt không ra được khỏi Tướng quân phủ này.
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)