- Trịnh Tướng quân, ngươi sẽ vì việc hôm nay mà trả giá thật lớn!
Trịnh Phàm phất tay một cái, giáp sĩ áp Tiêu Lượng xuống.
A Minh nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi:
- Chủ thượng, làm thế có quá cấp tiến không?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái:
- Là hắn tự tìm đường chết.
- Chúng ta làm vậy, là đánh mặt Mật Điệp tư a.
- Đại hoàng tử thất bại.
Trịnh Phàm bỗng nói.
- Hả?
- Ngươi nói, triều đình sẽ để ai xuống núi?
Trịnh Phàm đứng dậy, vỗ vỗ vai A Minh:
- Vừa hay cho ta cơ hội nịnh hót.
...
- Chủ thượng kết luận, triều đình sẽ để Tĩnh Nam hầu xuống núi?
A Minh hỏi.
- Theo cái nhìn của ta, trước để Đại hoàng tử làm thống soái, kỳ thực cũng không vấn đề gì, biểu hiện của đại Hoàng tử xác thực cũng không vấn đề gì, đổi lại là người khác làm thống soái, chưa chắc đã làm tốt hơn hắn, nào ai biết người Sở lại đột nhiên xuất hiện chặn ngang một chân?
Đương nhiên, trong này còn có ý khác, nếu để Tĩnh Nam hầu làm thống soái, dù người sở có chặn ngang một cước, cục diện cũng có tới mức này hay không?
Thứ nhất, chuyện không phát sinh luôn có thể khiến người nghĩ tới vô hạn khả năng, mọi người đều sẽ tràn ngập hy vọng với giả thuyết.
Thứ hai, chiến tích của Tĩnh Nam hầu quá sặc sỡ, tựa như với hắn, không gì là không thể, cũng không có đối thủ nào mà không thể giải quyết.”
Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:
- Đại hoàng tử thất lợi, ta thấy cục diện bây giờ cũng chỉ là đại quân đông chinh không thể không đổi công thành thủ, dựa vào phòng tuyến Dĩnh Đô, chí ít không thể để dã nhân cùng người sở sang sông.
Nhưng cục diện này tuyệt không thể kéo quá lâu, viện binh nhất định phải tới, mà theo kiêu ngạo của người Yến, Đại hoàng tử tất sẽ thành mục tiêu chỉ trích, hắn tuyệt không thể tiếp tục thống soái đại quân.”
- Nhưng vị Yến Hoàng kia của chúng ta là người có chủ kiến, hắn sẽ không lo lắng người đời nói hắn bao che con trai.
- Đúng, Yến Hoàng Bệ hạ của chúng ta đúng là như thế, chuyện hắn đã nhận định, hắn sẽ không do dự mà kiên trì đi làm.
Nhưng vấn đề không phải là hắn kiên trì hay không, mà là, lúc Đại hoàng tử đông chinh, Tĩnh Nam quân không động, Tĩnh Nam hầu không động, đây chính là một tầng bảo hiểm.
Trước mắt dưới tiền đề thất lợi, triều đình muốn điều quân, hoặc phải tiếp tục điều Trấn Bắc quân còn đang ở Yến Kinh, hoặc phải điều quân phòng tuyến chỗ Hứa mập mạp từ Nam Vọng thành.
Đường xá xa xôi khó khăn, hai nơi này còn càng không phải nơi có binh mã dồi dào có thể điều đi.
Cho nên, điều động Tĩnh Nam quân vốn đóng ở Tấn địa mới là thích hợp nhất, cũng là việc tất yếu nhất. Mà Tĩnh Nam quân đã dùng đầu người chứng minh với Đại hoàng tử, cũng là chứng minh với Hoàng đế Bệ hạ, không có quân lệnh của Tĩnh Nam hầu, Tĩnh Nam quân căn bản không nghe điều khiển.
Còn nữa, Yến quốc đã không thể thua thêm, nếu lần thứ hai đông chinh còn thất bại, không chỉ cục diện nội phụ tốt đẹp của Thành quốc biến mất, mà ngay cả Tấn địa nửa bên Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia cũng sẽ dấy lên mầm họa.
Trong tình thế này, tất phải đổi soái thành Điền Vô Kính, không có lựa chọn khác.”
Bởi không thua nổi, cho nên chỉ có thể phái vương bài.
Nam Bắc hai hầu vốn là hai ngọn đại sơn của Đại Yến, chỉ có điều Lý Lương Đình ở Bắc Phong quận, cần phòng thủ Man tộc, tất không thể tới thống soái trận này.
Lại nói, Yến Hoàng muốn bồi dưỡng Đại hoàng tử, mọi người đều có thể bóp mũi cố hiểu. Nhưng nếu thực sự để Lý Lương Đình tới thống lĩnh Tĩnh Nam quân, vậy chẳng khác nào đổ nước đá lên người Tĩnh Nam quân, nói không chừng khi đó Điền Vô Kính còn không hé răng, bản thân Tĩnh Nam quân đã tự mình phản!
- Chủ thượng quả là cao minh, thuộc hạ thực không nghĩ tới, trừng phạt một tên chưởng đà Mật Điệp tư, lại có nhiều mưu tính như vậy.
Quan hệ của Trịnh gia cùng Tĩnh Nam hầu phủ, đã mật thiết mới không thể chia nhỏ hơn, thậm chí đã triệt bỏ khả năng Trịnh Phàm dựa vào các môn đình khác, cho nên trừ bỏ tiếp tục áp sát Tĩnh Nam hầu, không còn phương pháp nào khác.
Mà điều càng quan trọng là, chiến sự vừa tới, khả năng Thịnh Lạc quân lần nữa quy về Tĩnh Nam quân quản hạt sẽ rất cao, lúc này không đi nịnh hót, vậy còn chờ lúc nào?
Chỉ có thể nói, vị Tiêu Lượng kia tìm nhầm đối tượng, lúc trước Điền Vô Kính muốn phát tiết, Trịnh Phàm phế Tam Hoàng tử còn không nhăn mày một cái, giờ còn cần Điền Vô Kính đi xử lý hỗn loạn của Thành quốc, đừng nói làm nhục một tên chưởng đà Mật Điệp tư, coi như Trịnh Phàm chạy tới nói với Ngụy công công “Ngươi không có cái gia”, đoán chừng cũng không bị xử lý.
Yến Hoàng, là một vị Hoàng đế hiện thực tới cực điểm.
Có điều, câu nịnh hót này của A Minh, Trịnh Phàm cũng không để ý, chỉ nói:
- Xét cho cùng, ta cũng là cha nuôi của đứa nhỏ kia, làm cha nuôi, cũng phải có bộ dạng của cha nuôi, không phải sao.
- Đúng.
- Chỗ ngươi hết việc rồi?
- Nhà xưởng đã ngừng.
A Minh quản lý việc nghiên cứu phát minh, chỉ có điều từ lúc bắt đầu, Thịnh Lạc thành vốn giật gấu vá vai, nhân lực vật lực đều ưu tiên thỏa mãn nhu cầu quân đội, cho nên hắn đúng là không có việc gì.
- Được, vậy theo ta đi luyện tiễn.
A Minh: “...”
...
Mệnh lệnh tổng động viên đã truyền xuống, được lợi từ phương thức tuyên truyền vượt thời đại, lại thêm căn cứ định lý tuyên truyền nhỏ giọt thấm lâu.
Khác với nơi khác nghe chiến thì loạn, kthịnh Lạc thành này, nghe chiến lại vui.
Kỳ thực, tuyệt đại đa số những lúc, chủ động rất trọng yếu, theo Trịnh Phàm, bất luận là Tĩnh Nam quân hay Trấn Bắc quân, đều đã qua giai đoạn “Một lòng khiêu chiến”.
Trấn Bắc quân đã phân phong một nửa, không cần gặm cát sa mạc như trước. Tĩnh Nam quân cũng thoát ly Ngân Lãng quận chật chội, đóng quân ở Tấn địa.
Có quân công, có truyền thừa, hai nhanh quân đội này cơ bản đã không còn cảm giác đói bụng mãnh liệt nữa.
Mà bên phía Thịnh Lạc thành, vì tấn quân chiếm đa số, thân là “Công dân nhị đẳng”, bọn họ cấp thiết muốn thông qua chiến tranh để thu được địa vị cho mình.
Hơn nữa, sinh hoạt của Thịnh Lạc thành dù có chút “Kiềm chế”, nhưng đối với người của thời đại này mà nói, lại được tính là những ngày tháng an ổn, y quán giá rẻ, miễn phí học tập. Những vấn đề dù là người đời sau cũng phải đau đầu, ở Thịnh Lạc thành này, lại đều được Trịnh Tướng quân giải quyết.
Chỉ có điều phải đánh đổi rất lớn, nhưng hiệu quả mua chuộc lòng người cực mạnh, lực hướng tâm cứ thế mà sinh.
Cho nên, quân lệnh vừa xuống, biết được Đại hoàng tử thảm bại ở Vọng Giang, trong ngoài quân doanh Thịnh Lạc thành đều trở nên sôi trào.
Không ít người dùng phương ngôn Tấn địa, hả giận vui mừng nói:
- Con mẹ nó, rốt cục cũng thất bại, ha ha!
Sau đó, mọi người đều nở nụ cười, bắt đầu chuẩn bị cuối cùng.
Đao vốn sắc bén, lại mài thêm một chút.
Chiến mã vốn tốt, lại chải lông thêm mượt.
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)