Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 595: ĐÊM NAY, NGỦ LẠI ĐI

Theo lệnh tổng động viên rõ ràng truyền xuống, lại có tin tức hai tháng lương sắp tới, nếu chiến sự kéo dài, tháng lương kế tiếp chờ đại quân trở về mới có thể kết toán.

Từng chiếc xe ngựa mang theo rương bạc lớn chạy vào quân doanh, do công văn các bộ phụ trách đưa tới tay các sĩ tốt.

Công văn của Thịnh Lạc thành khác với nơi khác, đây đều là “Tín đồ” của người mù, bình thường đều có chút văn hóa chữ nghĩa, đồng thời hành vi chính trị bình thường phải vững vàng.

Trong ngày thường, cần phụ trách tuyên truyền, truyền đạt tinh thần của Trịnh Tướng quân.

Bọn họ còn có một nhiệm vụ quan trọng, đó chính là lúc phát quân lương hoặc tiếp tế, đều cần họ lĩnh cùng chuyển đi, mà không phải qua tay tướng lĩnh, như vậy có thể hạn chế tối đa tình trạng tướng lĩnh ăn không lương của binh sĩ.

Đương nhiên, cũng chỉ có quân đội của Thịnh Lạc thành, đội quân bắt đầu tư “Ba trăm Man binh” mới có thể làm như vậy, các quân đội khác, quan hệ đan xen quá dày đặc, rất khó thực hiện hiệu quả.

Sau lĩnh nhận bạc, các sĩ tốt đã lập gia đình lập tức mang về cho vợ con, bản thân đi xuất chinh, đao kiếm không có mắt, trời mới biết có thể sống trở về hay không, cho nên để của cải ở nhà là việc cực kỳ khẩn yếu.

Những sĩ tốt độc thân, lại kết bè kễ lũ hướng về phố đèn đỏ duy nhất của Thịnh Lạc thành.

Trước đây chỉ cam lòng gọi nữ nô dã nhân, lần này xa xỉ một chút, đổi một chút khẩu vị trong lành.

Trong lúc nhất thời, trong ngoài phố đèn đỏ nhốn nháo, không ít người còn phải xếp hàng, lớn tiếng giục huynh đệ đằng trước nhanh chóng xong việc.

Việc này cũng không có gì xấu hổ, sĩ tốt sắp ra chiến trường, trước khi liều mạng nên muốn thoải mái một chút cũng là điều dễ hiểu.

Cũng không thiếu sĩ tốt đi Tụ Nghĩa lâu liên hoan, Tụ Nghĩa lâu chật ních, còn phải kê bàn ra ngoài đường.

Dù sao toàn bộ Thịnh Lạc thành cũng đều là sản nghiệp phủ Tướng quân, tụ nghĩa lâu cũng là quan doanh, nó muốn chiếm lề đường kinh doanh, thành quản cũng không đến quản.

Có điều, từ góc độ vĩ mô mà nói, phát lương lần này vòng đi vòng lại, lại có không ít trực tiếp chảy trở về sổ sách phủ Tướng quân.

Còn hao tổn trong đó, tự nhiên cũng là con số to lớn, nhưng vậy chỉ có thể thông qua cướp đoạt bên ngoài tới bù.

Trong thành ngoài thành, bởi lệnh động viên chiến tranh phát xuống, bắt đầu ngày càng huyên náo, rất nhanh người trong phủ Tướng quân đã ra ngoài truyền mệnh lệnh mới, tối nay triệt tiêu giới nghiêm ban đêm.

Trong lúc nhất thời, sĩ tốt trong thành cùng lớn tiếng hoan hô:

- Trịnh Tướng quân uy vũ!

Có một số người uống nhiều, trực tiếp hô “Trịnh Tướng quân vạn tuế”, kết quả lập tức bị người bên cạnh đấm cho một quyền chắn ngang miệng.

...

- Tiểu Ngu a, ngươi là thủ tốt giữ cửa thành, lần này sẽ ở lại chứ?

Lão bà bà vừa đóng đáy giày, vừa cẩn thận hỏi.

Lão bà bà vừa hỏi vấn đề này, tiếng xẻng trong bếp lập tức dừng lại, hiển nhiên, nữ nhân trong bếp cũng đang đợi câu trả lời.

Ngu Hóa Bình lắc đầu một cái:

- Tất nhiên là cần đi.

Hắn là Kiếm Thánh Tấn quốc, tuy nói Tấn quốc không còn, nhưng con dân Tấn quốc còn đó, dã nhân tới, hắn cần vung kiếm đi giết dã nhân.

Hắn đã mất đi rất nhiều, giờ chỉ còn một đạo niềm tin này nữa.

Quan trong nhất là, Ngu Hóa Bình không tin Trịnh gia hỏa kia sẽ để hắn ở lại thủ thành.

Có những lúc, Ngu Hóa Bình cảm thấy Trịnh Phàm kia càng giống thương nhân hơn là Tướng quân, mà thương nhân, đều sẽ tận lực ép khô mọi giá trị của thứ bên cạnh mình.

Ví như, kiếm của hắn.

- Ny tử mỗi tháng kiếm được không nhiều bạc, nhưng cũng không tính là ít, còn ngươi lương tháng cũng không thấp, cộng lại vẫn có thể sống an ổn qua ngày, cần gì chứ?

- Nếu dã nhân không bị cản ở ngoài, bọn họ sẽ giết tới chỗ chúng ta, đến lúc đó, ngày tốt thế nào đi nữa cũng không còn.

Lão bà bà nhất thời nghẹn lời.

Thời đại này, nữ nhân như nàng, dù tuổi có lớn, trong lúc tán gẫu có thể át lời, nhưng nếu là đại sự, thực đúng là khó thể nói tiếp.

Ngu Hóa Bình lại cười nói:

- Hơn nữa, Trịnh Tướng quân đánh trận rất lợi hại, lần này xuất chinh, hẳn là cũng sẽ thắng, chờ khải hoàn, ta kiếm được quân công, cầm thưởng về là có thể...

Lão bà bà nghe vậy, hai mắt sáng lên, vội nói:

- Là có thể làm gì?

- Có thể đánh một bộ trang sức bằng bạc cho ny tử rồi.

- Ôi ô, ôi ô.

Lão bà bà che miệng nở nụ cười, lập tức hô vọng vào trong bếp:

- Ny tử, có nghe được hay không, có nghe được hay không?

Nữ nhân trong bếp ngại ngùng không nói.

Lão bà bà lại nắm lấy tay Ngu Hóa Bình, vội vàng đem chuyện này triệt để định lại.

Dáng dấp tiểu Ngu này không tệ, lão bà bà cũng từng là thiếu nữ, cũng hiểu không chỉ có nam nhân thích nữ nhân xinh đẹp, mà nữ nhân kỳ thực cũng yêu nam nhân đẹp đẽ, cho nên cũng hiểu được con dâu mình nghĩ gì.

Nếu không với thái độ kéo dài của Ngu Hóa Bình trước giờ, lão bà bà đã sớm cầm chổi đuổi hắn ra ngoài.

Ai, nữ nhân a, tuy rằng ngoài miệng thường nói muốn tìm người ổn định để gả, nhưng có ai không thích, người bên gối dễ nhìn hơn một chút?

- Ta cũng nhìn thoáng, Đại Hổ tử nhà ta sau này theo họ Ngu đi, trăm năm trước, họ Ngu cũng là quốc họ, họ Ngu cũng không mất mát gì, chỉ cần ngươi có thể chịu nhận hắn, ở cùng Ny tử, lão bà bà ta có chết cũng nhắm mắt.

Ngu Hóa Bình cười cười, không lên tiếng.

Giây lát, nữ nhân bưng cơm nước ra, gia đình bình thường, cơm nước cũng không có gì phô trương.

Hai cái ghế dài xếp thành bàn để thức ăn, ba cái ghế nhỏ quây lại thành chỗ ngồi.

Hôm nay có không ít thịt, Lưu Đại Hổ ăn rất cao hứng.

Lão bà bà đưa mắt nhìn, cơm còn một nữa, không nhịn được hỏi:

- Chút nữa ngươi còn cần về thu dọn chứ?

- A, ừm.

Ngu Hóa Bình hiểu được, lão bà bà sợ hắn ăn cơm tối xong, đêm nay liền ở lại.

Lão bà bà kỳ thực cũng nghĩ vậy, tuy nói lúc trước nói thì rất ổn, nhưng đến cùng vẫn là xuất chinh ở ngoài, ai có thể đảm bảo không có sơ xuất?

Nếu hôm nay ở lại đây, chẳng may có gì xảy ra, chẳng phải Ny tử quá là thiệt rồi?

Tuy nói đã là mẹ trẻ con rồi, cũng không phải hoàng hoa khuê nữ, nhưng quả phụ một lần khác quả phụ hai lần, nếu như tiểu Ngu này chết trận ở ngoài, chẳng phải định thành Ny tử số khắc phu?

Sau này muốn tìm người khác, khó.

Để ổn thỏa, hôm nay ănm cơm xong liền về, chờ sau này đánh giặc xong lại nói.

Tiểu Ngu ngươi có thể bình an trở về, dù là bị thương một chút, lão bà bà cũng nhận, hầu hạ cô gia ngươi.

Nhưng nếu có việc gì, không thể trở về nữa, vậy ngày sau lúc để Đại Hổ dâng hương cho cha nó, cũng sẽ đốt chút tiền giấy cho ngươi, trả một phần tình nghĩa.

Còn nếu ngươi kiếm được quân công, thăng quan tiến chức lại không lọt mắt ny tử, vậy thì mặc chứ, nếu đúng là loại người như vậy, không lấy mới là phúc của ny tử.

Nhưng mà, mặc cho lão bà bà tính toán tới đâu, cũng không chịu nổi một câu nói của nữ nhân.

Nữ nhân bưng bát cơm, ăn từng miếng nhỏ, bình tĩnh nói:

- Đêm nay, ngủ lại nơi này đi.

...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!