Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 596: ĐẠI ĐƯƠNG ĐẦU CAO THƯỢNG

Nữ tử Tấn địa có một phần khá giống nữ tử người Yến, đều có một phần cuồng dã hào phóng, không giống nữ tử Càn Sở, nhiều lẽ nghi gò bó.

Mà đến cùng cũng là quả phụ đã kết hôn sinh con, một người lo liệu cho cả nhà, trên có già dưới có trẻ, không quyết đoán một chút cũng khó.

Lão bà bà nghe xong, vội dùng mũi chân chạm mũi giầy con dâu.

Nụ cười trên mặt Ngu Hóa Bình càng rực rỡ, đưa tay, lấy một túi bạc từ trong người để lên bàn.

Lộp bộp, nặng trình trịch.

Lão bà bà trợn cả mắt lên.

- Đây là tiền lương của ta, ngươi thu lại, chờ ta đánh trận trở về, ta muốn sửa sang lại nhà cửa, dù thế nào, cũng phải để ngươi rạng rỡ theo ta, không thể keo kiệt.

Kiếm Thánh đón dâu, nếu là trước kia, dù là quốc quân cũng phái sứ giả chúc mừng.

Bây giờ tuy Tấn quốc không còn, nhưng quốc quân các nước khác chỉ có càng thêm nhiệt tình, bởi Kiếm Thánh không còn quốc gia, càng thuận tiện mời chào.

- Trời, sao bạc nhiều vậy? Ta nghe nàng dâu nhà Nhị Ngưu sát vách nói, Trịnh Tướng quân thương cảm sĩ tốt, sớm phát lương hai tháng, nhưng ngươi là sĩ tốt gác cửa, sao có nhiều như vậy?

Tiểu Ngu, nói thật với mẹ.

Trịnh Tướng quân đối với dân chúng ta không tệ, tiền xem bệnh cho mẹ, tiền học cho Hổ Tử đều được miễn phí, ngươi không thể lấy tiền không nên lấy.

Nhìn không, trên ghế của các quan lão gia kia đều chùm lên từng tầng từng tầng da người, đều là tham ô bạc mà bị lột da sống.”

- Đây là lương mấy tháng liền của ta, ta vẫn không dùng mà tích lại, cho nên mới nhiều chút.

Đâu chỉ là tích trữ, căn bản là không đi lấy tiền lương.

Bởi Kiếm Thánh ăn ở đều có phủ Tướng quân lo, trong Thịnh Lạc thành này, coi như Kiếm Thánh ngày ngày tới phố đèn đỏ gọi cô nương tốt nhất, Trịnh Tướng quân kia cũng sẽ cho người ta ký đơn hầu hạ.

Chỉ có điều hôm nay thấy mọi người đi lĩnh lương, Kiếm Thánh liền đi hỏi, tiện đường lĩnh tất cả lương trước đây chưa lĩnh.

Đem tiền lương giao cho nữ nhân, Kiếm Thánh bỗng cảm thấy ấm áp.

- Há, hóa ra như vậy, hóa ra như vậy, ny tử, ngươi mau cất cho tiểu Ngu.

Nữ nhân không đưa tay.

Lão bà bà lại đá một cước, ra hiệu nhanh thu.

Ngu Hóa Bình cũng nói:

- Nhận lấy đi, ở chỗ này, ta cũng không có người thân.

Nữ nhân cắn cắn môi, gật gật đầu, trực tiếp kiểm kê bạc tại chỗ.

Lão bà bà lại đá qua một cước, có điều bị nữ nhân tránh đi, nữ nhân tiếp tục kiểm tra, thậm chí còn vào phòng lấy cân ra cân.

Lão bà bà thấy thế, mặt ngượng tới đỏ bừng.

Ai biết kiểm kê xong, nữ nhân thu lại bạc, trịnh trọng báo ra con số, tùy tiện nói:

- Ta cất giúp ngươi trước, chờ ngươi trở về, bảo đảm một văn không ít.

- Được.

Ngu Hóa Bình gật gù.

Ăn cơm xong, Ngu Hóa Bình rời khu nhà nhỏ chật chội, vừa tới mặt đường lại vừa vặn đụng phải Trịnh Phàm đang tản bộ cùng A Minh.

Đương nhiên, đụng thì đúng là đụng, còn có phải là vừa hay không, vậy không biết.

Nhưng lời khách sáo vẫn phải nói, Trịnh Tướng quân mỉm cười:

- Đúng dịp nha.

Kiếm Thánh cười cười, lười phối hợp.

Sau đó, liền biến thành ba người tản bộ.

Kiếm Thánh mở miệng trước tiên:

- Đại hoàng tử của các ngươi nếm mùi thất bại, lần này, nên để Điền Vô Kính làm thống soái chứ?

- Ách, ngài định đấu lại với Hầu gia?

- Chờ đánh dã nhân xong rồi cân nhắc.

- Ngài cao thượng.

Trên mặt đạo đức cùng tình cảm quốc gia, hành vi thái độ của Kiếm Thánh thực không thể chê.

- Là hắn chứ?

- Nói thế nào a, theo quân tình ta biết được, giờ Yến Kinh còn đang bận việc đại hôn của quận chúa Trấn Bắc hầu phủ cùng Thái tử, có thể Bệ hạ còn chưa biết việc này.

Thành quốc cách Thịnh Lạc rất gần.

Nhưng cách Yến Kinh vẫn rất xa, tin tức muốn truyền đi, coi như bảo mã lương câu, cũng không thể nhanh như vậy, nhất định sẽ có thời gian chênh lệch.

- Nhưng...

Trịnh Phàm dừng một chút, lại nói:

- Tám chín phần hẳn là hầu gia làm thống soái xuất chinh.

Kiếm Thánh bỗng nhiên nói:

- Điền Vô Kính, đồng ý sao?

- Lời ngài nói là có ý gì?

- Ha ha.

Kiếm Thánh cười gượng hai tiếng:

- Ta nói, hắn sẽ đồng ý sao?

- Lời ấy nghĩa là sao?

- Có vài thứ, chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nói thành lời.

Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm, tiếp tục nói:

- Không phải ngươi vẫn hỏi ta mấy ngày đó ở Lịch Thiên thành sao? Giờ không hỏi nữa, không phải chứng minh lòng ngươi cũng đã rõ?

Đỗ Quyên là Ngân Giáp vệ của Càn quốc, cái chết của nàng là vì ly gián Tĩnh Nam hầu cùng triều đình.

Yến quốc quốc sư Tiết Nghĩa binh giải trên Thiên Hổ sơn, đem khí vận Thiên Hổ sơn cùng khí vận của bản thân phụng dưỡng Yến Đỉnh, đồng thời cũng chứng minh trong sạch với Điền Vô Kính.

Chuyện này, mạch lạc như vậy.

Nhưng bên trong, còn rất nhiều việc khác, điểm rõ nhất là, Đỗ Quyên giao đứa nhỏ cho Kiếm Thánh, vốn là muốn bảo vệ đứa nhỏ.

Từ nơi sâu xa, có một bàn tay vô hình trong bóng tối gảy dây đàn.

Trịnh Phàm nghĩ lại ngày hôm đó ở trước cửa linh đường, Tĩnh Nam hầu một đêm đầu bạc, nói ra hai chữ “Tĩnh Nan”.

Thậm chí cả sau đó, Tĩnh Nam hầu tự mình lên Thiên Hổ sơn, người ngoài đồn Tĩnh Nam hầu mạnh mẽ bức tử quốc sư, bắt Tiết Nghĩa lấy chết chứng minh trong sạch.

Nhưng người hiểu Điền Vô Kính đều biết, Tĩnh Nam hầu đánh trận, thích nắm tất cả trong tay, kéo tơ bóc kén, lúc đánh trận như vậy, đối với người với việc, cũng càng nên như thế.

- Ngươi nói xem, Điền Vô Kính sẽ làm thống soái sao?

Trịnh Phàm do dự một chút, nói:

- Sẽ đi.

Bởi vì đây là Yến quốc.

Kiếm Thánh thở dài:

- Đúng, ngươi ta đều rõ, rất nhiều người cũng rõ, Điền Vô Kính, sẽ ra làm thống soái. Ha ha, mấy chục năm, mấy trăm năm sau, nếu người Yến vẫn tích thế, khi đó đọc lại đoạn sử này, có thể cảm khái, ba ngọn đại sơn, mạnh mẽ nhấc lên vùng trời Yến quốc, quốc thế Yến quốc, cũng xác thực mạnh mẽ, lực áp chư quốc. Nhưng lại không người hiểu rõ, ngọn núi gánh nặng nhất, kỳ thực là họ Điền.

...

- Đến, khách quan, vịt nướng đến đây!!!

Tiểu nhị quán vịt Toàn Đức lâu phát một tiếng hô dài, đem vịt nướng cùng bánh bột ngô đưa lên, đồng bạn phía sau cũng đưa tới hai đĩa dưa cải.

Chờ hầu bàn rời đi, ba tên nha dịch không vội động đũa ăn, lại đồng thời nhìn Yến bổ đầu ở chủ vị chắp tay:

- Đa tạ Đại đương đầu khoản đãi!

Yến Tiểu Lục vung vung tay:

- Đừng khách khí, ăn.

- Vậy chúng ta bắt đầu ăn, ha ha, đã sớm nghe tiệm vịt Toàn Đức lâu.

- Đương nhiên, nếu không Trấn Bắc hầu gia có thể tới ăn một hơi năm con vịt sao?!

- Tĩnh Nam hầu gia cũng từng đến nhà này ăn.

Ba tên nha dịch dùng bánh bột ngô mỏng cuốn thịt vịt, chấm chút tương liền đưa lên miệng, mặt lộ vẻ hưởng thụ.

- A, đời này chưa từng ăn vịt nướng ngon như vậy.

- Ăn ngon, ăn ngon.

Yến Tiểu Lục cười cười, vỗ tay cái đốp, dặn dò tiểu nhị vừa nghe tiếng đi tới:

- Thêm hai phần.

- Đến đây, khách quan chờ một chút.

- Không được không được, đại đương đầu, con vịt quay này rất đắt.

- Đúng đấy, chúng ta nếm thử thức ăn tươi là được rồi, không cần tiêu pha như vậy.

Yến Tiểu Lục lắc đầu một cái:

- Muốn ăn thì cứ ăn, ngày thường các ngươi hiếu kính ta cũng không ít, mời các ngươi ăn mấy con vịt cũng là việc bình thường.

- Đại đương đầu cao thượng!

- Không hổ là đại đương đầu!

Trong lúc người khác tiếp tục ăn nhanh, Yến Tiểu Lục cũng bọc một miếng thịt nước để vào trong miệng, cắn một cái liền thả xuống.

Độ lửa không quá tốt, chọn vịt cũng không phải loại trước đây rồi.

Trong thư, họ Trịnh kia đã nói, rất nhiều chuyện làm ăn mà giao cho quan phủ làm, thường thường sẽ thay đổi.

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!