Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 597: LY CHUNG

Toàn Đức lâu này, kỳ thực đã thay đổi rồi.

Đương nhiên, nếu ngươi muốn nói vị nướng lúc trước ngon tới mức nào, vậy cũng chỉ là nói mò, chỉ có thể nói là ăn được, còn hiện tại thì chỉ là tạm được thôi.

Hai bên khác biệt cũng không lớn, nói cho cùng, vịt thì vẫn là vịt, ngươi có làm thế nào, nó cũng chỉ là con vịt, chung quy vẫn là thịt vịt.

- Ha, đại đương đầu, ngươi nói vịt của Toàn Đức lâu này làm thế nào, sao ăn ngon vậy?

- Ta nghe nói, mỗi con vịt của Toàn Đức lâu, ngày thường đều dùng thức ăn tốt nhất để nuôi, khác với vịt nơi khác.

Yến Tiểu Lục nghe vậy, nở nụ cười nói:

- Không có gì ngạc nhiên, nói trắng ra, chỉ hai chữ thôi.

- Đại đương đầu, hai chữ gì?

- Chính gốc.

- Chính gốc?

- Hừm, chính gốc?

- Đúng, chính là chính gốc, vịt thì vẫn là vịt, kỳ thực vịt nướng ở Nam An huyện chúng ta, theo ta còn ngon hơn vịt ở Toàn Đức lâu này, hơn nữa giá cũng rẻ hơn nhiều.

Thứ khác biệt, đơn giản chỉ là khi ngươi tới Yến Kinh, dân bản sứ mở miệng nói với ngươi, vịt nướng Toàn Đức lâu này mới là chính tông Yến Kinh, nếu gặp người nào thích nói quá, lại nói với ngươi người Yến Kinh từ nhỏ đã ăn cái này, đây là mùi vị tuổi thơ. Ngươi nghĩ thế mà ăn, cho nên ngươi cảm thấy ngon.”

- Hả?

- Cái gì?

Ba tên nha dịch kia nhất thời không hiểu đạo lý trong đó.

Yến Tiểu Lục có chút cảm giác cao siêu, thời đại này, người có thể hiểu giá trị của đồ ăn không nhiều, ngược lại, tên kia lại rất thiện nghề, còn thường thường nói một số thứ mới mẻ với hắn, hơn nữa còn đặt tên cho nó, gọi là cái gì đó marketing.

Yến Kinh hôm nay đặc biệt náo nhiệt.

Từ ba hôm trước, Quận chúa Trấn Bắc hầu phủ đã vào kinh, có điều cũng không trực tiếp vào cung, coi như nữ tử bình thường xuất giá cũng phải có quy trình, huống chi là đại hôn của Thái tử cùng quận chúa.

Cho nên, quận chúa tới tây viên, cũng chính là chỗ ở của Trấn Bắc hầu lúc lần trước vào kinh.

Mà hôm nay, là ngày đại hôn, Thái tử tự mình tới tây viên đón dâu, điều này cũng thể hiện sự tôn trọng của Cơ gia với Lý gia.

Trước mặt quận chúa, Thái tử cũng thu hồi cái gọi là quý khí, tựa như tiểu tử nhà bình thường thành hôn.

Thái tử đại hôn, các ngươi tự nhiên cần tới tặng quà, có điều Bệ hạ đã sớm hạ chỉ, không cấm tiến hiến, nhưng có yêu cầu khắt khe.

Nam An huyện của Thiên Thành quận không nghèo, nhưng huyện nha cũng chỉ đưa tới một xe vải vóc gạo mì.

Chút đồ này, do Yến bổ đầu cùng ba tên nha dịch phụ trách áp tải vào kinh, đưa cho Lễ bộ là được.

Người khôn khéo nhất chính là người làm quan, sau khi Bệ hạ truyền đạo ý chỉ kia, không ai dám làm chim đầu đàn, kẻ nào ngóc lên thì tra kẻ đó, cho nên có ai dám không biết điều?

Nịnh nọt không thành, có ý vỗ bay luôn cái mũ.

Yến Tiểu Lục nhìn mặt đường giăng đèn kết hoa, hắn có thể cảm nhận được, bách tính Yến Kinh đều rất ủng hộ hồi đại hôn này.

Phải biết chỉ mới cách đó không lâu, ba mươi vạn thiết kỵ Trấn Bắc quân như ngọn núi lớn trong lòng mọi người, kiềm chế tới khiến người không thở nổi, bây giờ có cục diện này, xem như Trấn Bắc quân cùng triều đình triệt để hòa vào nhau, mọi người không cần lo người mình đánh người mình, cho nên, cảm xúc cao hứng, ủng hộ lúc này đều xuất phát từ nội tâm.

Tính thời gian, giờ hẳn là Thái tử đã tới tây viên, đoán chừng không lâu nữa sẽ từ tây môn vào thành, đi đường rộng vào vung.

Ven đường đã có không ít bách tính chiếm vị trí ngóng trông.

- Mọi người cứ ăn, ta đi nhà vệ sinh một chút.

- Đại đương đầu cứ việc đi.

- Con vịt này chúng ta giữ cho ngài.

- Đừng giữ, bụng ta không dễ chịu, không ăn được đồ mỡ, các ngươi cứ ăn đi, tránh cho phí đồ ăn.

Yến Tiểu Lục rời chỗ ngồi, có điều sau khi đi ra cũng không xuống lầu, mà là lên lầu, tới một gian ghế lô chữ Giáp.

Tiểu Lục tử bước vào, một lớn một nhỏ hai vị Trương công công lập tức đứng dậy:

- Nô tài thỉnh an chủ nhân!

- Nô tài thỉnh an chủ nhân!

Trương công công còn tốt, đến cùng cũng là lão cáo trong cung, hơn nữa còn là người hầu bên Tiểu lục tử từ nhỏ tới lớn.

Tiểu Trương công công lại khác, vừa thấy Lục Hoàng tử, nước mắt không tự chủ phun ra ngoài.

- Chủ nhân gia, nô tài nhớ ngài muốn chết!

Nói xong, tiểu Trương công công còn dập đầu ba cái với Lục Hoàng tử.

Tình cảm này thực không giả được, nữ nhân ở ngoài gả gà theo gà, gả chó theo chó, thái giám trong cung cũng như vậy.

Hơn nữa, thái giám đổi chủ khó hơn nữ nhân dân gian tái giá nhiều.

Chủ nhân chính là trụ cột tinh thần của thái giám, là trụ cột tín ngưỡng của thái giám.

Trước đây, chủ tử của bọn hắn là người đắc thế nhất trong chư vị Hoàng tử, bất kể thế nào, chung quy trong lòng còn một chút ảo tưởng.

Hiện tại thì hay rồi, chủ nhân không ở đây, mấy tháng qua tiểu Trương công công cảm thấy bản thân như biến thánh đứa trẻ mồ côi, trước đây cung nữ tiểu Cúc thường quăng mị nhãn với hắn, giờ lại coi như không thấy rồi.

Nhân sinh vốn đã không trọn vẹn, giờ lại càng trở nên u ám.

Lục Hoàng tử tới bên cửa sổ, phóng mắt nhìn cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài.

Từ lúc Trấn Bắc hầu phủ dựng ở Bắc Phong quận, ngăn cách uy hiếp Man tộc, đã mấy chục năm “Ca múa thái bình” rồi.

Trương công công mở miệng nói:

- Chủ nhân, ngài sống tốt chứ?

Khóe miệng Lục Hoàng tử nhếch lên:

- Rất tốt, rất tự tại.

So với bị nhốt ở trong phủ Hoàng tử, tự tại hơn nhiều.

Ánh mắt Trương công công khẽ lướt qua vẻ ảm đạm.

Hôm nay là ngài Thái tử đại hôn, những Hoàng tử khác đều mặc mãng bào, theo nhị Hoàng tử đi đón dâu, nhưng chủ tử của bọn hắn, rõ ràng cũng là Hoàng tử, lại chỉ có thể mặc quần áo bộ khoái đứng đây nhìn từ xa.

Cùng là Hoàng tử, Bệ hạ thực quá ác.

- Đúng rồi, chuyện kia làm thỏa đáng chứ?

- Là tên hình đồ tên Nhiễm Dân sao?

- Đúng.

- Bẩm chủ nhân, phân phó của ngài đã làm xong, đám hình đồ bọn hắn sẽ tiến về Lịch Thiên thành, thuộc hạ đã sắp xếp, để bọn họ từ Lịch Thiên thành sung quân đến Thịnh Lạc, hẳn sẽ không có biến số gì.

- Ừm.

Nhiễm Dân, chính là tên giết người trên công đường kia, Lục Hoàng tử cảm thấy người này thú vị, nên ném tới cho họ Trịnh kia xem một cái.

Trong chư vị Hoàng tử, chỉ có Đại hoàng tử có thể danh chính ngôn thuận nắm binh, các Hoàng tử còn lại, hoặc nhiều hoặc ít đều có ảnh hưởng với quân đội.

Đầu lĩnh mà Lục Hoàng tử liên hệ, chính là Trịnh Phàm, kỳ thực nói thật lòng, Lục Hoàng tử cũng không hiểu lắm, nếu không phải Trịnh Phàm dựa vào chiến công lần lượt đi lên, lại dựa vào Điền Vô Kính thưởng thức che chở, vậy phụ hoàng của hắn có trực tiếp xuất thủ hay không... Còn chưa biết.

- Đúng rồi, ta còn một việc...

“Keng!!! Keng!!! Keng!!!”

Tiếng chuông nặng nề vang lên, tiếp đó, từ bốn phương tám hướng đều truyền tới tiếng chuông.

Lục Hoàng tử biến sắc, Trương công công cũng ngơ ngác, chỉ có tiểu Trương công công không hiểu ra sao, không khỏi ngu ngơ hỏi:

- Đây là hôn lễ đại chung sao?

Trương công công một tay đập tới, mắng:

- Hỗn đản, đây là Ly Chung!

Lục Hoàng tử liếm môi một cái:

- Xem ra, có chuyện rồi.

...

---------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!