Thái tử điện hạ mặc hoa bào đặc chế, phối sức trên y phục đều chiếu theo tiêu chuẩn tiếp cận Hoàng đế, cao hơn các huynh đệ một đoạn dài, thể hiện rõ khí tượng Đông cung chi chủ.
Đại hoàng tử lĩnh binh ở ngoài, lục Hoàng tử bị phụ hoàng nhốt không cho ra, cho nên Hoàng tử hôm nay theo Thái tử đón dâu, phân biệt là Tứ Hoàng tử, Ngũ Hoàng tử cùng Thất Hoàng tử.
Thái tử đi trước, ba vị Vương gia theo sau, sau nữa là một đời trẻ tuổi các lộ huân quý.
Hôm nay, là ngày vô cùng trọng yếu với các Thái tử, làm con của Yến Hoàng thực sự không dễ, dù là hắn là đích tôn, nhưng những năm nay vẫn nơm nớp lo sợ.
Đặc biệt là năm ngoái, khi cậu ruột của hắn diệt mẫu tộc, mẫu hậu hồi cung lập tức gặp tâm bệnh, Thái tử đã nghĩ tiền đồ của bản thân thực xa vời.
Ai biết được, hắn không chỉ thuận lợi vào Đông cung, mà hôm nay còn cưới quận chú Trấn Bắc phủ.
Sau đại hôn hôm nay, hắn sẽ tự nhiên mà được Trấn Bắc quân chống đỡ.
Vị trí Thái tử lại càng thêm ổn định!
Trên đường đón dâu, bách tính hai bên đường lớn chen chúc mà quỳ, Thái tử sai người vung tiền đồng, chung vui với người dân.
Đội ngũ vừa đi vừa nghỉ, mặt mày rạng rỡ, rốt cục tới đại môn tây viên.
Trấn Bắc hầu cùng phu nhân cũng không về kinh, nhưng bên ngoài tây viên lại có một nhánh Trấn Bắc quân đóng quân, bọn họ chính là nhà mẹ quận chúa.
Có điều, đến cùng cũng là thông gia với Hoàng thất, tất nhiên không có việc làm khó như dân gian.
Nhưng thể diện cùng nghiêm nghị, vẫn phải đảm bảo.
Tiếng chiêng trống vang lên, Thái tử tung người xuống ngựa, tra hiệu cho ba mươi sáu người nhấc kiệu dừng lại.
Lập tức, hắn đi lên mấy bước, khom người:
- Tiểu tử Cơ Thành Lãng, tạ Trấn Bắc hầu, Trấn Bắc phu nhân yêu mến, thỉnh lệnh ái nhập kiệu.
Vợ chồng Trấn Bắc hầu không tới, nhưng cần tạ vẫn phải tạ, quy trình này không thể thiếu.
Sau đó, còn có thánh chỉ của Bệ hạ, thư nhà của Trấn Bắc hầu, sau đó là ý chỉ của hoàng hậu, một số quy trình do Lễ bộ Thượng thư tự mình chủ trì.
Cho nên, tuy không có trò vui như dân gian, nhưng quy trình còn càng thêm rườm rà.
Thái tử đã sớm ăn sáng, ba vị Vương gia cũng đã ăn no, chuẩn bị “đánh lâu dài”.
Nhưng thánh chỉ của Bệ hạ vừa đọc xong, một đống quy trình còn chưa làm, đại môn tây viên đột nhiên mở ra.
Một trong tứ Đại kiếm khách, danh kiếm Yến quốc, tổng binh Trấn Bắc hầu phủ Lý Lương Thân một tay cầm kiếm, một tay đỡ nữ tử mặc hồng y, đầu đội phượng quan bước ra.
Văn võ huân quý bốn phía thấy cảnh này đều sửng sốt, Lễ bộ thượng thư càng nghẹn một hơi trong họng, khặc không ra mà nuốt không trôi, thiếu chút nghẹn tới ngất đi.
Lý Lương Thân là nghĩa tử Trấn Bắc hầu, cũng chính là nghĩa huynh của quận chúa, cha mẹ không ở, nên người làm ca như Lý Lương Thân đưa dâu là việc đương nhiên.
Nhưng không nên dùng phương thức trực tiếp cắt ngang này, điều này nói rõ một thái độ, các ngươi đừng hòng dùng lễ nghi quy củ ràng buộc ta!
Bây giờ cấm quân không ở đây, phòng ngự kinh thành chính là Trấn Bắc quân, là đồ cưới của quận chúa, cũng là sức lực của quận chúa.
Sắc mặt Thái tử hơi cứng lại, nhưng rất nhanh lại liền ôn hòa cười, chủ động đi tới, cũng không nhìn đám người bên cạnh muốn nổ tung, đi nghênh đón thê tử của mình.
Ba vị Vương gia, trừ bỏ tiểu Thất còn nhỏ, Tứ Hoàng tử cùng Ngũ Hoàng tử đưa mắt nhìn nhau, trong mắt ánh lên vẻ cười trong sự đau khổ của người khác, nhưng ngoài ra cũng còn có cười khổ.
Cười trên sự đau khổ, là cười lão nhị cưới phải sư tử hà đông.
Cười khổ là, tẩu tử hung hăng như vậy, thân phận còn đặc thì như vậy, mấy người bọn họ, sau này khó sống, ai...
Trên tường thành Yến cung, long liễn của Yến Hoàng đã chuẩn bị xong, Ngụy Trung Hà hầu cận bên người Yến Hoàng.
Quận chúa gả vào Cơ gia, Lý Lương Đình có thể không đến, nhưng Cơ Nhuận Hào hắn, phải cho huynh đệ từ nhỏ tới lần của mình mặt mũi.
Thân là vua một nước, là chủ một gia đình, hắn tự hạ thân phận, tới cửa cung nghênh tiếp tân lang tân nương.
Vào lúc này, thi thoảng có hoạn quan từ tây viên chạy về báo tin tức mới nhất.
Nghe được quận chúa trực tiếp bỏ qua nghi thức, tự mình đi ra, Cơ Nhuận Hào liền nở nụ cười.
Tính khí này, có phong thái của mẹ nàng năm đó.
Đã từng, ngay ở tây viên, Yến Hoàng cùng Trấn Bắc hầu say rượu, Yến Hoàng từng nói, nếu khuê nữ nhà ngươi có bản lĩnh nhũng đoạn triều cương, vậy thì cứ tới.
Cơ Nhuận Hào hắn còn sống, nàng không có cơ hội.
Chờ Cơ Nhuận Hào hắn đi rồi, chỉ cần nàng không làm việc có lỗi với Cơ gia, vậy việc gì cũng có thể mặt nànglàm.
Cho nên, đối với quận chúa làm việc khác người, Yến Hoàng cũng không thèm để ý, ngược lại càng thấy thú vị.
- Tĩnh Nam hầu phủ, vẫn đóng cửa sao?
Yến Hoàng như nghĩ tới điều gì, mở miệng hỏi.
Ngụy Trung Hà lập tức nói:
- Bẩm Bệ hạ, đúng là như vậy, đã mấy lần truyền chỉ, nhưng bất luận là mật chỉ hay minh chỉ, Tĩnh Nam hầu phủ đều không tiếp.
Yến Hoàng gật gù, trên mặt không lộ vẻ hỉ nộ.
Đối với việc này, Ngụy Trung Hà cũng không nói nhiều thêm một chữ, cũng không dám phỏng đoán thánh ý.
Giây lát, Yến Hoàng lại nói:
- Một lúc nữa, ngươi đem tin truyền cho Triệu Cửu Lang, chờ lần này Vô Cương đánh trận xong, liền để hắn thành hôn, nghi lễ kết hôn của Vô Cương do Triệu Cửu Lang tự mình sắp xếp, không thể che phủ đại hôn của Thái tử, nhưng cũng không thể quá keo kiệt, lão man vương kia cam lòng gả khuê nữ tới, Đại Yến chúng ta cũng không thể quá không phóng khoáng.
- Vâng, nô tài biết.
Đúng lúc này.
“Keng!!! Keng!!! Keng!!!”
Tiếng chuông bỗng vang lên, đây là tiếng Ly Chung!
Ly Chung này, đã nhiều năm không vang, trên bốn cái cửa thành Yến Kinh đều có một khẩu Ly Chung, chính là do tổ tiên Cơ gia sắp đặt, chuông này không báo giờ, không báo hỉ tang, không báo tiết khánh.
Nó gọi là Ly Chung, bởi một khi chiến sự trong cảnh nội có biến, chuông này vang lên, vậy có nghĩa là tử tôn Cơ gia cùng binh sĩ Đại Yến, cùng người nhà cáo biệt, cầm đao lên ngựa, lao tới sa trường.
Năm đó, lúc Đại Yến cùng Man tộc chém giết thảm liệt nhất, hàng năm Ly Chung đều vang, nhưng những năm gần đây, kỳ thực đã sớm thành vật trang trí, rất nhiều người trẻ đã không biết chuyện Ly Chung rồi.
Tổ chế Đại Yến, một khi có tin tức chiến sự thất lợi lớn truyền đến, quân tình qua cửa thành, Ly Chung tất vang lên, các Ly Chung ở các cửa còn lại, cũng lập tức hưởng ứng.
Trên dưới Yến Kinh, tạm dừng tất cả hỷ tang điển khánh, cùng ứng đối tình thế nguy cấp.
Đây cũng là lời cảnh cáo của tổ tiên Cơ gia với hậu thế tử tôn, lo lắng xuất hiện con cháu chỉ quan tâm hưởng thụ mà phớt lờ hồng thủy ngập trời.
Cũng không cho phép hậu thế tử tôn cắm đầu vào đất, tự huyễn hoặc bản thân bên ngoài an toàn.
Ngụy Trung Hà nói ngay:
- Bệ hạ, đạo thứ tiếng chuông thứ nhất truyền tới từ Đông Môn.
Từ Đông Môn truyền tới, vậy có nghĩa là quân tình phía đông không ổn, chứ không phải là hoang mạc phía tây.
Là đại quân đông chinh, đại quân đông chinh thất lợi rồi.
- Truyền ý chỉ của Trẫm, đại hôn ngừng lại, bách quan vào triều.
- Nô tài tuân chỉ.
Coi như là Thái tử đại hôn, tiếng Ly Chung vang lên, cũng nhất định phải ngừng.
Long liễn giơ lên, Yến Hoàng rời khỏi nơi này, tới đại điện chờ văn võ bá quan tới nghị sự, nhưng trước khi đi, Yến Hoàng bỗng lại nói:
- Lập tức truyền chỉ tới Tĩnh Nam hầu phủ, hỏi Điền Vô Kính hắn, đến cùng nháo đủ chưa!
...
---------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)